Phu Nhân Nhường Chỗ Cho Bạch Nguyệt Quang, Phó Tổng Quỳ Gối Dỗ Dành
Chương 110: Sinh nghi
Cảm giác quen thuộc xẹt qua trong khoảnh khắc chạm mặt ban nãy giống như một sợi dây vô hình, kéo căng dòng suy nghĩ của Phong Tễ Hàn.
vốn định ôm cây đợi thỏ ở lối vào hội sở, xem thử Tạ Dư An xuất hiện hay kh. Nhưng trong lòng chỉ do dự vài giây, hành động đã phản ứng nh hơn cả lý trí.
xoay bám theo, giữ một khoảng cách nhất định với phụ nữ kia, vừa kh muốn bị đối phương phát hiện, vừa thực sự kh kiềm chế nổi sự tò mò, muốn xem rốt cuộc cô ta đâu.
Tạ Dư An vẫn chưa thoát khỏi sự kinh ngạc và hoang mang sau lần chạm trán tình cờ với Phong Tễ Hàn, hoàn toàn kh hề hay biết
đang theo dõi phía sau. Đến trước cửa phòng bao, cô liền đẩy cửa bước vào.
Phong Tễ Hàn dừng bước ngoài cửa. Xuyên qua khe hở, lờ mờ th đại thiếu gia nhà họ Mạc - Mạc Bân.
ngẩng đầu số phòng, quả nhiên trùng khớp với th tin Mạc Bân đã nói với .
phụ nữ vừa bước vào đó chính là thần y Kh Dư ?
Tạ Dư An muốn gặp nhà họ Mạc, mà Mạc Bân lại hẹn với Kh Dư, hai cái "nhà họ Mạc" này rốt cuộc là một hay kh?
Tạ Dư An vừa bước vào phòng, Mạc Bân lập tức đứng dậy đón tiếp, trên mặt chất đầy nụ cười cung kính: "Thần y Kh Dư, cuối cùng ngài cũng đến ! Mau mời ngồi!"
ta biết Kh Dư còn trẻ, nhưng kh ngờ lại trẻ đến mức này, thoạt hoàn toàn chỉ là một cô gái nhỏ!
Tính toán theo thời gian, lúc cái tên Kh Dư nổi đình nổi đám, e là cô vẫn chưa đến tuổi vị thành niên!
Tạ Dư An thấu sự kinh ngạc trong mắt Mạc Bân, nhướng mày nói: "Ánh mắt này của Mạc tiên sinh, dường như là kh tin tưởng thì !"
"Kh kh !" Mạc Bân vội vàng xua tay, chân thành nói: "Chỉ là bất ngờ,
kh ngờ thần y lại trẻ tuổi đến vậy!"
Tạ Dư An mỉm cười, "Cứ gọi là Kh Dư là được , mở miệng ngậm miệng đều gọi thần y, th áp lực lắm."
Sau khi hai ngồi xuống, Mạc Bân vội vàng đưa hồ sơ bệnh án của Mạc lão gia t.ử cho cô xem, vẻ mặt đầy sầu não: "Căn bệnh này của gia phụ quả thực khiến ta đau đầu. nhiều d y đều bó tay hết cách, hy vọng ngài thể ra tay tương trợ."
Tạ Dư An nhận l hồ sơ bệnh án, lật xem kỹ lưỡng, hai hàng l mày kh tự chủ được dần dần nhíu lại. Bệnh án hiển thị các chỉ số cơ thể của Mạc lão gia t.ử đều bất
thường, nhưng lại kh tra ra được nguyên nhân gây bệnh cụ thể.
"Tập đoàn Mạc thị là do một tay lão gia t.ử sáng lập đúng kh?" Tạ Dư An lên tiếng hỏi.
Mạc Bân gật đầu, "Gia phụ thời trẻ lăn lộn trên thương trường, nhờ may mắn cộng thêm nỗ lực mới được Mạc thị như ngày hôm nay."
Nhắc đến chuyện xưa của bố, Mạc Bân vô cùng cảm khái.
Tạ Dư An tiếp tục lật xem bệnh án, đầu ngón tay gõ nhẹ vào một trang nào đó, "Giai đoạn đầu lão gia t.ử phát bệnh lần thứ nhất, là được ều trị theo hướng bệnh tim ?"
Mạc Bân nhớ lại một chút, gật đầu nói: "Vâng, lúc đó đến bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói nghi ngờ là thiếu m.á.u cơ tim."
"Chẩn đoán sai ." Tạ Dư An nhàn nhạt cất lời.
Mạc Bân giật , "Vậy làm đây? Còn cơ hội cứu vãn kh?"
"Gặp thì sẽ ." Tạ Dư An bình thản lên tiếng, nhưng khí thế tỏa ra lại hoàn toàn kh khiến khác cảm th cô chỉ là một nha đầu vắt mũi chưa sạch đang ng cuồng nói khoác.
Cô gập bệnh án lại, chậm rãi nói: "Căn bệnh này của Mạc lão gia t.ử là do tích tụ lao lực nhiều năm mà thành. Lúc còn trẻ kh chú ý, sau này lại bị ều trị sai phương pháp,
bệnh tình tái tái lại nhiều lần mới dẫn đến kết cục như ngày hôm nay."
Trong mắt Mạc Bân bùng lên tia hy vọng, "Chỉ cần thể chữa khỏi bệnh cho gia phụ, ngài đưa ra ều kiện gì cũng sẵn sàng chấp nhận! Tiền khám chữa bệnh chỉ cần ngài mở lời, bao nhiêu cũng được!"
" kh ều kiện gì dư thừa, tiền khám cũng cứ tính theo mức giá đã thỏa thuận ban đầu là được." Tạ Dư An nói, "Tuy nhiên cần một số loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm, cần phía gia đình chuẩn bị. Ngoài ra, trong suốt quá trình ều trị, tuyệt đối kh ai được phép can thiệp vào phác đồ ều trị của ."
"Kh thành vấn đề, tất cả đều nghe theo ngài!" Mạc Bân kh chút do dự đồng ý ngay.
Hai chốt lại chi tiết cho các bước ều trị tiếp theo và sắp xếp thời gian cụ thể. Sự chuyên nghiệp và phong thái ung dung của Tạ Dư An khiến Mạc Bân ngày càng tin tưởng và kính phục.
Cuộc nói chuyện gần đến hồi kết thì cửa phòng bao đột ngột bị đẩy ra. Phong Tễ Hàn sải đôi chân dài bước vào một bước. Sau khi rõ những trong phòng, lại khựng lại, bày ra một vẻ kinh ngạc vô cùng đúng mực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phu-nhan-nhuong-cho-cho-bach-nguyet-quang-pho-tong-quy-goi-do-d/chuong-110-sinh-nghi.html.]
*
"Xin lỗi, nhầm phòng." Phong Tễ Hàn cười áy náy, ánh mắt dường như vô tình mà hữu ý lướt qua Tạ Dư An, "Kh làm phiền Mạc tổng và vị tiểu thư này nói chuyện chứ?"
Sắc mặt Tạ Dư An tĩnh lặng như mặt nước, nhưng thực chất trái tim đang đ.á.n.h trống đập thình thịch.
Cô kh tin Phong Tễ Hàn thực sự nhầm phòng mà lại trùng hợp đến mức đẩy đúng cánh cửa này.
Lẽ nào từ lúc lướt qua nhau ban nãy, ta đã chú ý đến cô ?
Lớp dịch dung của Tiểu Vũ kh một chút tì vết, rốt cuộc ta dựa vào đâu mà sinh nghi?
Mạc Bân vội vàng đứng dậy chạy ra đón, giới thiệu: "Phong tổng, đây chính là thần y Kh Dư mà đã nhắc với , y thuật siêu quần, đúng là Hoa Đà tái thế!"
"Mạc tổng quá khen , kh dám nhận đâu." Tạ Dư An kh kiêu ngạo cũng kh nịnh nọt. Lúc lên tiếng, cô đã kịp thời thu gọn những cảm xúc hỗn loạn, dùng ánh mắt thản nhiên đón nhận cái chằm chằm của Phong Tễ Hàn.
Mạc Bân lại giới thiệu Phong Tễ Hàn với Tạ Dư An: "Vị này là Phong tổng của Tập đoàn Phong thị. Đại d của Phong tổng, tin chắc rằng thần y cũng đã từng nghe qua."
Tạ Dư An đứng dậy, bước đến trước mặt Phong Tễ Hàn, chìa tay ra nói: "Phong tổng,
ngưỡng mộ đại d đã lâu."
Sự tinh vi trong kỹ thuật dịch dung của Tiểu Vũ nằm ở chỗ, kh chỉ thay đổi dung mạo, mà ngay cả những chi tiết nhỏ nhặt như màu da và hình dáng ngón tay cũng kh hề bỏ sót.
Phong Tễ Hàn đưa tay ra bắt tay với Tạ Dư An, cùng lúc đó ánh mắt cũng hạ xuống dán chặt vào bàn tay cô.
Tay Tạ Dư An bị thương, tối qua đích thân đã băng bó cho cô.
Thế nhưng bàn tay của phụ nữ trước mắt lại mịn màng trắng muốt, kh hề ra chút tì vết thương tích nào.
Phong Tễ Hàn khẽ nhíu mày, lẽ nào thực sự là do nghĩ nhiều ?
"Nghe ý của Mạc tổng, hình như trước đây nhắc đến với Phong tổng ?" Tạ Dư An mở lời hỏi.
Cô vốn dĩ sở hữu một chất giọng khớp hoàn toàn với thân phận Kh Dư, cho dù là Phong Tễ Hàn cũng tuyệt đối kh thể nào nghe ra được sự khác biệt.
Mạc Bân cười trừ ngượng ngùng, xin lỗi nói: "Thực sự vô cùng xin lỗi, chưa được sự cho phép của ngài, đã kể chuyện cuộc gặp mặt hôm nay của chúng ta cho Phong tổng nghe."
Phong Tễ Hàn thản nhiên tiếp lời: "Nếu nói xin lỗi thì cũng là nói mới đúng. Là chủ động hỏi thăm Mạc tổng về tin tức của thần y. Vốn dĩ định đợi hai nói
chuyện xong mới nhờ Mạc tổng giới thiệu, kh ngờ lại đường đột x vào đây."
"Kh ." Tạ Dư An nhàn nhạt đáp, "Phong tổng muốn làm quen với , chắc hẳn trong nhà cũng bệnh. mặc dù là bác sĩ, nhưng cũng kh thể thoát khỏi thói đời tục tĩu, chữa bệnh l tiền, đương nhiên hy vọng nhận được càng nhiều ủy thác càng tốt."
"Vậy thì tốt quá, vậy thì tốt quá!" Mạc Bân thở phào nhẹ nhõm. Vừa nãy ta còn sợ thần y sẽ phật ý vì tự tiện tiết lộ tung tích của cô.
Phong Tễ Hàn mặt kh biến sắc. trước mắt quả thực từ diện mạo đến giọng nói đều khác xa Tạ Dư An. Thế nhưng tin
n tối qua lại trùng hợp đến mức khó tin, sự trùng hợp đó buộc kh thể kh suy nghĩ sâu xa hơn.
Tạ Dư An tr vẻ bình tĩnh, nhưng thực chất trong lòng như một sợi dây đàn đang căng đứt.
Cô dám chắc hôm nay Phong Tễ Hàn tới đây là vì sự nghi ngờ đối với cô. Nếu kh làm chuyện trùng hợp đến mức ta tự dưng lại hỏi thăm lịch trình của Mạc Bân vào đúng ngày hôm nay?
Theo như những gì cô biết, Phong Tễ Hàn và Mạc Bân thậm chí còn chẳng tính là thân thiết.
"Tình hình cơ bản của Mạc lão gia t.ử cũng nắm hòm hòm , kh làm phiền
hai vị nói chuyện khác nữa." Tạ Dư An quay sang nói với Mạc Bân, sau đó lại gật đầu khách sáo với Phong Tễ Hàn, trong lòng chỉ muốn nh chóng chuồn khỏi đây.
"Thần y gấp gáp làm gì?" Thế nhưng Phong Tễ Hàn lại vô tình hay cố ý chặn đường cô, "Nếu thần y đã ý định nhận mối làm ăn này của , chi bằng nhân cơ hội này chúng ta trao đổi một chút về bệnh tình của nội . Huống hồ hôm nay tới đây, vốn dĩ cũng là muốn nhờ Mạc tổng giới thiệu thần y cho mà."
Tạ Dư An thừa hiểu, Phong Tễ Hàn trước nay chưa từng là nhiều lời. Lúc này lại sẵn sàng nói nhiều như vậy để giữ cô
lại, hiển nhiên là sự nghi ngờ trong lòng vẫn chưa hoàn toàn tan biến.
Cô đành xốc lại tinh thần, cẩn thận đối phó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.