Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phu Nhân Nhường Chỗ Cho Bạch Nguyệt Quang, Phó Tổng Quỳ Gối Dỗ Dành

Chương 460: Hạ màn diễn xuất, ngửa bài quyết đấu

Chương trước Chương sau

Tạ Tu Minh kh ừ hử xác nhận, cũng chẳng buồn phủ nhận, chỉ đáp lại Tạ Dư An bằng một nụ cười nửa miệng, ánh mắt tĩnh lặng nhưng lại toát ra vẻ ma quái khiến đối diện sởn gai ốc.

Mọi thứ diễn ra quá chóng vánh, dồn dập như một cơn lốc. Đầu óc Tạ Dư An lúc này như một mớ bòng bong, rối loạn tột độ. Cô cắm đầu cắm cổ bước vội về phòng, trong đầu vẫn văng vẳng những lời đe dọa sắc lạnh của Tạ Tu Minh.

ta đã nắm rõ mồn một nội dung cuộc trò chuyện giữa cô và Tạ Quân, chẳng lẽ... cũng đã lén lút c mã độc nghe lén vào ện thoại của cô hoặc Tạ Quân ?

Kh, kh thể nào!

Một luồng sáng xẹt qua trí óc Tạ Dư An. Cô bỗng chốc nhận ra mánh khóe của Tạ Tu Minh.

Thủ đoạn của vô cùng đơn giản và thủ c. Kể từ khi bị thương, phạm vi sinh hoạt của Tạ Quân gần như chỉ qu quẩn trong bốn bức tường của phòng bệnh.

Chỉ cần Tạ Tu Minh khéo léo giấu một chiếc máy nghe lén siêu nhỏ vào một góc khuất nào đó trong phòng, hoàn toàn thể ngồi rung đùi nắm bắt mọi động tĩnh, mọi lời nói thốt ra trong căn phòng đó!

Để xác minh cho suy luận của , và cũng là để tìm ra bằng chứng thép ném thẳng vào mặt Tạ Quân, Tạ Dư An lập tức quay gót, sải bước thật nh trở lại phòng bệnh.

Khi cô đẩy cửa x vào, Tạ Tu Minh vẫn chưa rời . đang ung dung ngồi trên chiếc sô pha cạnh giường, ềm nhiên trò chuyện với Tạ Quân như chưa hề chuyện gì xảy ra. Trái lại, sắc mặt Tạ Quân lại lộ rõ vẻ ưu tư, nặng nề.

Th Tạ Dư An quay lại, đôi mắt Tạ Quân sáng lên tia hy vọng, vội vã lên tiếng: "An An à, chuyện lúc nãy..."

Nhưng chỉ kịp thốt ra vài chữ khựng lại, dường như ý thức được sự hiện diện của Tạ Tu Minh, những lời định nói ra e là kh tiện.

Tạ Dư An hoàn toàn ngó lơ hai họ. Vừa bước vào phòng, cô đã dùng ánh mắt

sắc bén như radar quét một vòng khắp các ngóc ngách.

Phòng bệnh VIP này được thiết kế theo dạng căn hộ thu nhỏ, kh gian vô cùng rộng rãi. Chính vì vậy, nếu chỉ giao tiếp bằng âm lượng bình thường, đứng ngoài hành lang tuyệt đối kh thể nghe lỏm được.

Việc Tạ Tu Minh thể nắm bắt trọn vẹn cuộc hội thoại là minh chứng rõ ràng nhất cho th đã cài cắm máy nghe lén trong căn phòng này!

Và dĩ nhiên, để thu âm rõ nhất, thiết bị đó được đặt ở vị trí càng gần giường bệnh của Tạ Quân càng tốt.

"An An, em đang loay hoay tìm vật gì thế?" Tạ Quân ngơ ngác hành động kỳ lạ của

cô em gái.

Tạ Dư An mím môi kh đáp. Cô vừa cúi rạp lục lọi các góc khuất, vừa kh quên phóng những tia sắc lẹm về phía Tạ Tu Minh.

Trái với sự khẩn trương của cô, Tạ Tu Minh vẫn giữ vẻ mặt ềm nhiên tự tại, khóe môi thậm chí còn thoáng hiện một nụ cười giễu cợt, như thể đang cười nhạo sự giác ngộ muộn màng của cô.

Góc tủ kh , dưới gầm giường cũng kh. Tạ Dư An lật tung mọi ngóc ngách suốt mười phút đồng hồ nhưng vẫn hoài c vô ích.

Lẽ nào phán đoán của đã sai lệch?

Tạ Quân lẳng lặng theo dõi cô, kh một lời thúc giục hay gặng hỏi thêm. kiên nhẫn chờ đến khi cô ngừng việc lục lọi mới nhẹ nhàng lên tiếng: "Đã tìm th món đồ thất lạc chưa em? Cần gọi thêm vào phụ tìm kh?"

Dù kh rõ Tạ Dư An đang tìm kiếm thứ gì, nhưng nghĩ việc huy động thêm nhân lực sẽ giúp quá trình tìm kiếm nh chóng hơn.

Tạ Dư An quay sang , lại đưa mắt dò xét Tạ Tu Minh đang an tọa trên sô pha.

Chiếc sô pha được kê sát sạt cạnh giường bệnh, nhằm tạo sự gần gũi, thuận tiện cho nhà khi đến thăm nuôi.

Với vị trí đắc địa mà Tạ Tu Minh đang ngồi, chỉ cần hơi nhoài tới trước, cánh tay thể dễ dàng chạm đến thành giường...

Tạ Dư An nheo mắt, như vừa bắt được một tia sáng, cô sải bước tiến thẳng về phía Tạ Tu Minh.

Tạ Tu Minh khẽ nhướng mày. chứng kiến Tạ Dư An dừng bước ngay trước mặt , cúi thò tay xuống gầm giường, mò mẫm một chốc lôi ra một thiết bị nghe lén siêu nhỏ bằng cái cúc áo, ném cái "bạch" xuống tấm nệm trước mặt Tạ Quân.

Tạ Quân sững sờ, cầm vật thể lạ lên quan sát kỹ mới nhận ra đó là thứ gì.

"Tại trong phòng lại máy nghe lén?" Tạ Quân chau mày, vẻ mặt hoang

mang tột độ.

Tạ Dư An cười khẩy, hướng ánh mắt sắc như d.a.o về phía Tạ Tu Minh: "Câu hỏi này, e là nhờ vị 'em trai cưng' mà đã dày c nuôi nấng, dạy dỗ từ bé giải đáp cho thôi."

"Ý em là... chính tay đã đặt cái máy nghe lén này vào phòng cả ?" Tạ Tu Minh trố mắt, diễn nét mặt ngạc nhiên một cách xuất thần, kh tì vết, "Nhưng động cơ của là gì? Việc nghe lén cả mang lại lợi ích gì cho chứ?"

Tạ Dư An bằng ánh mắt lạnh lẽo thấu xương. Cô thừa biết tỏng một kẻ xảo quyệt như Tạ Tu Minh sẽ kh bao giờ dễ dàng cúi đầu nhận tội.

Mục đích của khi ngang nhiên ngửa bài với cô, nhưng lại tiếp tục sắm vai kẻ bị hại vô tội trước mặt Tạ Quân, chính là muốn giáng một đòn tâm lý chí mạng, khiến cô tuyệt vọng nhận ra một sự thật phũ phàng: Tạ Quân sẽ vĩnh viễn kh bao giờ chọn tin tưởng cô.

" nghĩ về chuyện này?" Tạ Dư An quay sang chất vấn Tạ Quân.

Tạ Quân đưa tay day day thái dương, giọng ệu mệt mỏi, bất lực: "An An à, thôi đừng làm loạn nữa. Việc này chắc c kh do Tu Minh làm đâu. Còn kẻ nào đứng sau giở trò, với mục đích gì, hứa sẽ cho ều tra rõ ràng ngọn ngành. Em cứ

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phu-nhan-nhuong-cho-cho-bach-nguyet-quang-pho-tong-quy-goi-do-d/chuong-460-ha-man-dien-xuat-ngua-bai-quyet-dau.html.]

yên tâm, kh cần bận tâm xen vào chuyện này nữa."

*

Tạ Dư An chằm chằm vào Tạ Quân, trong đôi mắt trong veo chất chứa một nỗi thất vọng đến cùng cực.

Cô còn ôm ấp hy vọng hão huyền gì nữa đây? Bằng chứng thép đã được cô dâng lên tận mặt, rành rành ra đó, vậy mà Tạ Quân vẫn ngoan cố, bịt mắt bịt tai từ chối tin lời cô!

Thậm chí, biết đâu chừng trong thâm tâm lúc này, còn đang hoài nghi chính cô mới là kẻ tự biên tự diễn, lén lút đặt cái máy nghe lén đó vào phòng để vu oan giáng họa cho Tạ Tu Minh cũng nên!

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, cảm giác uể oải, rã rời xâm chiếm l toàn thân Tạ Dư An.

Cô bật cười chua chát: "Thôi được , cứ coi như là kẻ lo chuyện bao đồng, ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng . Từ nay về sau, bất kỳ chuyện ruồi bu kiến đậu nào của cái nhà họ Tạ này, cũng thề sẽ kh bao giờ nhúng tay vào nửa bước."

Dứt lời, cô quay ngoắt , sải những bước dài, dứt khoát ra khỏi phòng bệnh, kh thèm ngoái đầu lại.

"An An!" Tạ Quân hoảng hốt gọi với theo, nhưng sự kích động quá mức khiến lại lên cơn ho sặc sụa, xé ruột xé gan.

" cả! kh chứ? Để em chạy gọi bác sĩ ngay!"

Tạ Tu Minh vội vàng đứng bật dậy, làm bộ mặt hốt hoảng tột độ, toan quay chạy thì bị Tạ Quân cố sức níu tay lại: " ổn, kh đâu, kh cần phiền đến bác sĩ."

Nhờ vài mũi châm cứu thần sầu của An An lúc trước, cơn ho của đã được kiểm soát đáng kể, chỉ ho vài tiếng dịu hẳn lại.

" cả à, tin em, cái máy nghe lén đó thực sự kh do em đặt đâu." Tạ Tu Minh trưng ra bộ mặt oan ức, vô tội đến đáng thương, "Em nghe lén thì được ích lợi gì cơ chứ?"

" đương nhiên là tin tưởng em ." Tạ Quân nhẹ nhàng vỗ vai trấn an, "Nhưng em cũng đừng vì chuyện này mà để bụng, oán trách An An nhé. Con bé vừa mới biết được sự thật đau lòng về quá khứ, tâm trạng đang tồi tệ, bất ổn, nên mới lỡ trút giận lên đầu em thôi."

" cả cứ yên tâm, em làm thể giận dỗi chính em gái ruột của được. Hơn nữa, em hoàn toàn thấu hiểu cho tâm trạng của An An. Con bé đã chịu cảnh lưu lạc, bơ vơ suốt bao nhiêu năm ròng rã, nếm đủ mọi đắng cay ngọt bùi ở đời. Nếu kh vì... vì sai lầm của bố em, thì con bé đã kh ..." Tạ Tu Minh ngập ngừng, bu một tiếng thở dài thườn thượt, khuôn mặt nhăn nhúm lại vì đau khổ và tự trách,

"Em vẫn chưa cơ hội được chính thức thay mặt bố quá cố để nói lời tạ lỗi chân thành với An An. Con bé hận em, trút giận lên em cũng là ều dễ hiểu."

"Thật may mắn vì em đã trưởng thành, biết suy nghĩ và thấu hiểu cho nỗi khổ tâm của ." Tạ Quân đứa em họ với ánh mắt đầy tự hào và an ủi/mãn nguyện.

Chợt nhớ ra ều gì đó, tiếp lời: "À , nghe bố kể, dạo này nằm viện, gánh nặng c việc ở c ty đều dồn hết lên vai em, vất vả cho em quá. Bản thân em vốn dĩ đã quán xuyến các dự án riêng, nay lại cáng đáng thêm phần việc của nữa."

" em trong nhà cả, cứ khách sáo làm gì. Cứ đợi khi nào hoàn toàn bình phục, xuất viện trở về, bù đắp cho em một kỳ nghỉ phép dài hạn là được ." Tạ Tu Minh nửa đùa nửa thật đáp lại.

Tạ Quân cũng bật cười sảng khoái: "Chuyện nhỏ, duyệt luôn! Sẵn tiện kỳ nghỉ đó, sẽ mai mối cho em vài đám ra trò, kiếm cho em một cô em dâu hiền thục."

Tạ Tu Minh lắc đầu ngao ngán: " cả nhà bản thân còn đang vườn kh nhà trống, ế chỏng ế chơ, thế mà lúc nào cũng sốt sắng lo chuyện bao đồng, đòi làm mai cho thằng em này!"

"Biết làm được, ai bảo chú hai cứ giục giã suốt ngày. Ông còn bảo nếu

mối nào ngon nghẻ thì ưu tiên nhường cho em trước đ!"

Hai em nhau cười phá lên, kh khí trong phòng trở nên vô cùng ấm áp, hòa thuận.

Sau một hồi trò chuyện rôm rả, Tạ Tu Minh khuyên nhủ: " cả tr thủ chợp mắt nghỉ ngơi nhé. Lúc nào rảnh, nhớ chủ động tìm An An dỗ dành, giải thích cho con bé hiểu. Tiện thể nói đỡ cho em vài câu, chứ em mà lảng vảng xuất hiện trước mặt con bé lúc này, e là chỉ tổ đổ thêm dầu vào lửa, khiến con bé càng thêm chướng mắt thôi."

Tạ Quân bu tiếng thở dài thườn thượt: "Đúng là tìm cách dỗ dành con bé mới được. Nghĩ cũng tội, An An đã xa cách gia

đình suốt hai mươi năm, trong thâm tâm con bé vẫn luôn mang mặc cảm là một kẻ ngoại đạo, dưng nước lã. Trận cãi vã, làm loạn ngày hôm nay âu cũng là một cách để con bé giải tỏa những dồn nén, uất ức b lâu nay. Suy cho cùng, khi đó lại là một tín hiệu đáng mừng."

Hai dặn dò nhau thêm vài câu Tạ Tu Minh xin phép ra ngoài.

Vừa đóng cửa phòng bệnh lại, nụ cười hiền lành, ấm áp trên khuôn mặt lập tức vụt tắt, nhường chỗ cho một vẻ u ám, lạnh lẽo đến rợn .

Nếu kh vì bị Cận Yến Xuyên cản mũi, thề đã ra tay tiễn Tạ Dư An chầu diêm vương từ lâu .

Nhưng thôi, cứ để ả ta giữ lại cái mạng quèn đó cũng được. Bởi vì chẳng bao lâu nữa, ả ta sẽ được nếm trải tận cùng nỗi đau đớn, xé ruột xé gan của sự sinh ly t.ử biệt!

Nghĩ đến viễn cảnh đó, khóe môi Tạ Tu Minh vô thức cong lên thành một nụ cười nham hiểm, đôi mắt lóe lên những tia sáng cuồng loạn, khao khát được chứng kiến ngày đó đến càng sớm càng tốt.

rút ện thoại ra, bấm số gọi cho Phong Khải Thành. Đầu dây bên kia bắt máy nh.

"Tình hình ? Thằng r Phong Tễ Hàn chốt địa ểm giao dịch ở đâu?" Tạ Tu Minh thẳng vào vấn đề.

Phong Khải Thành đang ngồi chễm chệ trên băng ghế sau của một chiếc xe sang trọng hướng đến ểm hẹn, lão bật cười khẩy: "Nó hẹn gặp tao tại một hội quán tư nhân thuộc quyền sở hữu của thằng bạn nối khố của nó. Xem ra thằng nhãi này cũng nhát gan, sợ c.h.ế.t lắm, đề phòng cẩn mật gớm!"

Thực chất, với số tiền mười tỷ vừa bỏ túi, Phong Khải Thành hoàn toàn kh ý định gặp mặt Phong Tễ Hàn, và cũng chẳng ôm mộng trả thù hay l mạng ta làm gì. Lão chỉ muốn cao chạy xa bay, hưởng thụ cuộc sống an nhàn.

Lão chẳng hiểu nổi cái gã Tạ Tu Minh này đang ủ mưu tính kế gì mà cứ một mực ép lão sắp xếp cuộc gặp gỡ này, lại còn bắt lão

phơi bày toàn bộ sự thật năm xưa cho Phong Tễ Hàn biết.

Lão lờ mờ đoán được dã tâm của Tạ Tu Minh là muốn ly gián, gieo rắc sự thù hận giữa Phong Tễ Hàn và Cổ Tiêu. Nhưng suy tính lại, lão vẫn kh ra được hành động đó sẽ mang lại lợi lộc gì cho bản thân Tạ Tu Minh?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...