Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phu Nhân Sau Khi Ly Dị, Đại Lão Quân Phiệt Một Đêm Đầu Bạc

Chương 251: Bi Kịch Diêu Gia, Mộng Du Học Tan Vỡ

Chương trước Chương sau

Tam di thái sững sờ tại chỗ.

“Con đã cầu xin cha, vào ngày hôm sau tang lễ của Đại thiếu gia, con đến ngoại thư phòng cầu xin . Ông nói, tiền đồ của con gái là gả chồng, chứ kh việc học.” Nước mắt Diêu Vân Thư tựa như chuỗi hạt đứt dây.

Tam di thái như bị rút cạn chút sức lực cuối cùng.

“Bắt con gái ruột làm …… Ông kh tim…… Năm đó và mẹ đính hôn trước, sau này thăng quan tiến chức liền bội ước.

Mẹ muốn gả cho khác, lại kh chịu, bức mẹ nhập phủ làm . Mẹ tưởng, đối với mẹ vô tình vô nghĩa, nhưng đối với cốt nhục của luôn ba phần thật lòng. Kh ngờ……”

Tam di thái liều mạng dùng chút sức lực cuối cùng, nhẹ nhàng ôm l hai đứa con, “Chúng ta chạy . Vân Thư, chúng ta mang theo em trai con, chạy trốn .”

Diêu Vân Thư: “Kh thoát được đâu mẹ. Thái thái hận c.h.ế.t mẹ, bà ta bắt được lỗi lầm, nhất định sẽ g.i.ế.c mẹ. Hiện giờ Đại thiếu gia đã c.h.ế.t, em trai lại là con trai duy nhất của cha, Thái thái hận kh thể cho chúng ta c.h.ế.t hết. Chúng ta kh thoát được đâu.”

Chúng ta đang ở địa ngục, rốt cuộc trốn kh thoát.

Ninh Sách ngày hôm đó về nhà muộn.

Ninh Trinh ngồi đợi trong viện của .

nồng nặc mùi mồ hôi, mùi rượu, thập phần khó ngửi.

còn tỉnh táo, bước chân cũng vững.

“Cái gì cũng đừng hỏi, về ngủ .” Ninh Sách xua xua tay, chui vào phòng tắm.

hồi lâu kh ra, Ninh Trinh đứng dưới cửa sổ nói vọng vào: “ còn ổn kh?”

kh muốn nói chuyện, em về .” Ninh Sách nói.

Ninh Trinh: “Lần sau muốn tâm sự, thể tìm em.”

Ninh Sách ậm ừ một tiếng.

Ninh Trinh rời khỏi nhà, trở về nhà cũ Thịnh gia, Ninh Sách cũng kh lộ diện.

Ninh Trinh kh đem chuyện của nói cho những khác trong nhà. Nhưng ngày đó Nhị ca Nhị tẩu đều ở đ, hai bọn họ kh giấu được chuyện.

Tổ mẫu còn hỏi Ninh Trinh: “Là với tiểu thư Diêu gia?”

“Con kh rõ nội tình lắm, kh nói với con.” Ninh Trinh thành thật đáp.

Tổ mẫu chút lo lắng: “Diêu gia trước kia với nhà ta chỉ là kh qua lại nhiều, hiện giờ là kẻ thù sinh tử. Cho dù chúng ta nguyện ý, ta nguyện ý hay kh?”

ta đương nhiên kh muốn. Cô nương kia, Diêu gia đang tính toán đưa làm di thái thái cho Đốc quân.” Ninh Trinh nói sự thật.

Chuyện này bát tự còn chưa một phết, kh Ninh Trinh lo xa, nàng chưa từng bàn với tổ mẫu.

Tổ mẫu kh hề kinh ngạc.

Trải qua triều đại thay đổi, tổ mẫu đã quen đủ loại chuyện, hành động này của Diêu gia trong mắt tổ mẫu cũng là bình thường.

“Trách kh được Lão Tam vẫn luôn giấu giếm, cũng kh tới cầu xin ta.” Tổ mẫu thở dài, “Nó là đứa lý trí, tùy nó . Nó kh nói, chúng ta liền mặc kệ.”

Lại nói: “Lão Tam từ nhỏ đã quỷ quyệt cơ linh, trong lòng nó toan tính sâu. Con cái nhà ta đều sẽ kh gây họa lớn, chuyện đại sự đều đáng tin cậy.”

Ninh Trinh gật đầu.

Cuối tháng 7, Ninh Trinh gặp Tam ca một lần, nàng thử thăm dò nhắc đến Diêu Vân Thư, bị Tam ca ngắt lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phu-nhan-sau-khi-ly-di-dai-lao-quan-phiet-mot-dem-dau-bac/chuong-251-bi-kich-dieu-gia-mong-du-hoc-tan-vo.html.]

kh muốn nói thêm, nửa chữ cũng kh muốn nhắc tới.

Ninh Trinh uyển chuyển dò hỏi bên phía Lão phu nhân, xem Diêu gia định khi nào đưa Diêu Vân Thư đến nhà cũ.

Cũng kh tin tức gì.

“…… Lần trước Đại ca tới nhà cũ, Mỗ mụ nhắc tới Diêu Vân Thư, Đại ca một mực từ chối. Phỏng chừng tạm thời kh đón, cần chờ lần sau tìm một cơ hội.” Thịnh Trường Ân nói cho Ninh Trinh biết.

Lại nói với Ninh Trinh: “Em kh thích con gái Diêu gia. Kh biết cái cô Diêu Vân Thư này tính cách thế nào, chứ Diêu Văn Lạc thì đáng ghét.”

Ninh Trinh: “ xinh đẹp.”

Thịnh Trường Ân kinh ngạc nàng một cái.

“Đại tẩu, chị lo lắng ? xinh đẹp thế nào cũng kh xinh đẹp bằng chị.” Thịnh Trường Ân nói.

Ninh Trinh dở khóc dở cười.

Nàng cảm thán, kh ý tứ này.

thể là do liên quan đến Ninh Sách, Ninh Trinh vốn dĩ đối với chuyện “con gái thứ Diêu gia làm ” kh m quan tâm, hiện tại thế nhưng lại khá tò mò.

Nàng âm thầm lưu tâm việc này.

Lại qua m ngày, Thịnh Trường Dụ từ do trại trở về.

gọi ện thoại cho Ninh Trinh trước: “Ta qua Trích Ngọc Cư ăn cơm chiều.”

Ninh Trinh nói được, lại hỏi muốn ăn gì kh.

Thịnh Trường Dụ: “Kh gì đặc biệt muốn ăn. Trời nóng, tùy ý ăn chút là được.”

Ninh Trinh mạc d khẩn trương. Bởi vì quan hệ của hai sẽ bước tiến triển, hiện tại đang ở trạng thái treo lơ lửng chưa quyết.

Là tốt hơn hay tệ hơn, Ninh Trinh kh biết, trong lòng thập phần thấp thỏm.

Phó quan của Thịnh Trường Dụ nửa buổi chiều liền tới, tặng một sọt nho cùng với một con d.a.o găm.

Dao găm đựng trong bao da trâu, đơn giản, phó quan Đường Trường Dương tự đưa cho Ninh Trinh: “Đốc quân nói tình cờ được, tặng cho phu nhân.”

Ninh Trinh nhận l.

Một con d.a.o cổ, kh được bảo dưỡng kỹ lắm, nhưng cũng sắc bén vô cùng, thép lạnh như ngưng sương.

Ninh Trinh là biết hàng, trong lòng vui mừng, cười với Trình Dương: “Thay ta đa tạ Đốc quân.”

Lại bảo Tào mẹ l tiền thưởng cho vài tên phó quan tặng đồ.

Phó quan , Ninh Trinh thưởng thức con d.a.o găm này, yêu thích kh bu tay, lập tức tìm nước sạch và lụa, muốn lau chùi lại một lượt.

Tào mẹ thì đem nho chia xuống, giữ lại cho Ninh Trinh ăn trong ba ngày, còn lại chia cho các nơi trong nhà cũ nếm thử.

Kh đơn giản là để nếm của lạ, mà còn là tạo thế cho Ninh Trinh.

Ninh Trinh lau xong d.a.o găm, cẩn thận cất , xuống lầu ăn nho.

Nho vỏ mỏng, chua ngọt vừa , ngon hơn nhiều so với loại Ninh Trinh tự mua.

“Đây coi như là loại nho ngon nhất từng ăn trong mùa hạ này.” Ninh Trinh nói với Tào mẹ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...