Phu Nhân Sau Khi Ly Dị, Đại Lão Quân Phiệt Một Đêm Đầu Bạc
Chương 279: Sóng Gió Gia Tộc, Đốc Quân Khẩn Cấp Triệu Hồi Phu Nhân
Gia đình phức tạp, Thịnh Trường Ân chỉ muốn nh chóng xuất ngoại.
Nàng sẽ kh ngốc như nhị ca, còn quay về nước. Chỉ cần ra ngoài, thoát ly gia đình và mẫu thân, Thịnh Trường Ân cả đời sẽ kh trở lại.
Nàng cảm th ai n đều bộ mặt đáng sợ, chỉ đại tẩu Ninh Trinh, tựa như một tôn Kim Cương Bồ Tát, từ bi lại thể trấn được yêu tà.
Theo màn bộc bạch thân phận của Đới Vân Hề, bữa cơm này ăn đến náo nhiệt cực kỳ.
Thực mau tin tức lan truyền nh chóng.
Dòng dõi thượng lưu Tô Thành đều nhận được thư mời của Giang gia.
Giang thái thái kh chỉ muốn mang cô con gái trân quý nhiều năm ra tiếp khách, còn muốn đem cả dưỡng nữ ra mắt mọi .
Mà dưỡng nữ của bà ta, đã là Nhị thiếu nãi nãi của Thịnh gia.
Tào mẹ phục bàn lại toàn bộ sự việc, sợ tới mức toát mồ hôi lạnh sau lưng, kh gọi Ninh Trinh là phu nhân nữa, mà gọi nàng là Tứ tiểu thư: “Tứ tiểu thư, ngài nếu sai một bước, hiện tại liền kh thu dọn được tàn cuộc!”
Lại nói, “Tứ tiểu thư, Giang gia thế tới rào rạt!”
Ninh Trinh: “Trước khi gả vào cửa, liền biết Giang Lan cùng Đốc quân ân ái. Kh cả, xử lý kh được thì……”
Cùng lắm thì biến mất.
Giang gia mở tiệc chiêu đãi, an bài vào ngày mùng 5 tháng 9, vừa lúc là ngày sinh nhật Giang Lan.
Việc này chấn động một thời.
Đại gia kh chỉ tò mò dung mạo tính tình của Giang tiểu thư, cũng tò mò quan hệ của cô ta với Đốc quân.
“Đốc quân muốn an trí nhị phòng ? Hiện tại cưới hai vị phu nhân cũng là chuyện thường.”
“Hiện giờ nhà giàu mới nổi đã thê chẳng phân biệt, đều là chính thất thái thái. Th bang liền ví dụ. Đốc quân cũng muốn học theo à?”
“Nhà cũ một phu nhân, Đốc quân phủ một phu nhân, vừa khéo. Nghe nói nội trạch Đốc quân phủ tu sửa đã lâu, đã hoàn c, chính là để đón Giang tiểu thư về ở.”
“Kh biết Ninh gia cảm tưởng thế nào.”
Đồn đãi vớ vẩn, Ninh gia đều nghe nói, Kim Noãn tức giận đến đau bụng.
Ninh Dĩ Thân cùng mẹ chồng đều an ủi nàng, bảo nàng đừng nghe khác nói hươu nói vượn.
“Con hận kh thể để Ninh Trinh ly hôn, chúng ta cùng nơi khác sinh sống, kh chịu loại cơn giận kh đâu này!” Kim Noãn tức giận đến muốn khóc.
Ninh Trinh cũng nghe được đôi chút.
Nàng cùng Thịnh Trường Dụ cũng kh thảo luận về những phụ nữ khác. Lúc trước khi tu sửa nội trạch, hai vị di thái thái đều ở đó, Thịnh Trường Dụ cũng kh đề cập nội trạch để lại cho các nàng.
Càng kh đề cập qua việc an trí Giang Lan thế nào.
Giang gia hiện giờ mới đối ngoại tuyên bố, Giang Lan cần đến hai mươi tuổi mới được kết hôn, giao tế.
Ninh Trinh nói kh rõ là cảm xúc gì.
Rốt cuộc nàng cùng Thịnh Trường Dụ mới viên phòng, nàng cũng kh thể làm bộ như chưa gì xảy ra, giống như trước kia được.
Lúc Ninh Trinh chút rầu rĩ, phó quan Trình Dương đột nhiên tới nhà cũ, nói với nàng: “Phu nhân, Đốc quân mời ngài một chuyến tới nơi đóng quân.”
Ninh Trinh hơi kinh ngạc: “Đốc quân kh đang ở nơi khác ?”
“Đốc quân đã phát ện báo, ngài còn m tiếng nữa là về tới. Đốc quân sẽ thẳng tới nơi đóng quân, mời phu nhân cũng qua đó, việc quan trọng cần thương lượng.” Trình Dương nói.
Ninh Trinh: “……”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Gấp gáp như vậy, là cha nàng xảy ra chuyện gì, hay là sốt ruột an bài cho Giang Lan?
Ninh Trinh hận kh thể tự lái xe, Trình Dương kh cho.
Từ Tô Thành đến nơi đóng quân, ô tô chạy mất bốn tiếng. Ninh Trinh vừa xuống xe, liền th Trình Bách Thăng, cùng Thịnh Trường Dụ cũng vừa trở về.
đang bận, bên theo vài sĩ quan, chỉ xa xa gật đầu với Ninh Trinh.
“Đốc quân ở phòng tắm, phu nhân chờ một lát.” Phó quan dẫn nàng tới căn phòng Thịnh Trường Dụ ở.
Ninh Trinh thấp thỏm chờ đợi.
Thịnh Trường Dụ nh bước vào, một thân hơi nước, chỉ mặc chiếc quần dài lỏng lẻo, dùng khăn dùng sức lau nước trên đầu.
Ninh Trinh: “Đốc quân……”
Nàng cần nói chuyện, Thịnh Trường Dụ đã ôm l nàng, phong bế môi nàng.
Ninh Trinh: “……”
Nửa buổi chiều đầu tháng Chín, khô ráo kh nóng.
Thịnh Trường Dụ vừa mới tắm xong, trên , trên tóc bọt nước chưa khô, làn da xúc cảm hơi lạnh.
Ninh Trinh bị ôm hôn, bất tri bất giác ngã xuống trên giường.
Chiếc giường đơn sơ, chỉ đủ một nằm, thời tiết này vẫn trải chiếu trúc, cứng như sàn nhà.
Thịnh Trường Dụ duỗi tay cởi cúc áo nàng, Ninh Trinh mới cơ hội thở dốc.
“Đốc quân, ngài gọi tới làm cái gì?” Ninh Trinh hỏi, “Chi bằng nói chuyện đứng đắn trước……”
“Trước làm chuyện đứng đắn .” nói.
Mắt th cởi cúc kh xong, duỗi tay liền muốn xé, Ninh Trinh lập tức đè lại đôi tay : “, để .”
Lại cảm th kh ổn, “Ngài chờ một lát.”
“Ninh Trinh.”
gọi nàng, ánh mắt như lửa.
Ninh Trinh ngước mắt về phía .
“Ta chờ kh được.” nói.
Ninh Trinh: “……”
Cúc áo cởi bỏ, nàng rơi vào trong lòng n.g.ự.c .
Chiếc giường này đặc biệt đơn bạc, Ninh Trinh kh biết ngày thường Thịnh Trường Dụ ngủ thế nào. Vừa động nó liền kêu, kẽo kẹt kẽo kẹt, quả thực muốn tan thành từng mảnh.
Ninh Trinh ánh nắng xuyên qua tấm rèm cửa đơn sơ, khe hở cửa phòng, hẳn là kh cách âm, nàng khẩn trương đến cả đổ mồ hôi.
“Ninh Trinh.” Thịnh Trường Dụ thấp giọng gọi nàng.
Ninh Trinh về phía .
hôn lên môi nàng, tựa như phong bế mọi giác quan của nàng, làm nàng đắm chìm trong hơi thở của .
Một giọt mồ hôi từ sợi tóc rơi xuống gò má nàng, giống như nước lạnh rơi vào chảo dầu sôi. Trong đầu Ninh Trinh nở hoa, bên tai tiếng vang chợt xa chợt gần.
Nàng dùng sức ôm , ngón tay kh chỗ bám víu, bấu chặt vào lưng , liều mạng muốn rúc vào trong lòng n.g.ự.c , để chống đỡ cơn run rẩy nhỏ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.