Phu Nhân Sau Khi Ly Dị, Đại Lão Quân Phiệt Một Đêm Đầu Bạc
Chương 455: Hoa Chúc Đêm Tân Hôn, Song Hỷ Lâm Môn
Trình Bách Thăng kh nói gì thêm nữa.
Thịnh Trường Dụ về đến nhà, th Ninh Trinh đang nằm, bộ dáng kh quá thoải mái.
“... mệt ?”
“Em khả năng t.h.a.i , Trường Dụ.”
Hai trăm miệng một lời.
Thịnh Trường Dụ: “Ta gọi quân y tới.”
Ninh Trinh kh phản đối.
Quân y của Quân y viện đều là nhân tài tinh th cả Trung y lẫn Tây y. Trừ bỏ gọi quân y, Tào mẹ còn thỉnh một vị lão lang trung.
Hai bắt mạch sau xác định, Ninh Trinh là hỉ mạch.
Hỉ mạch mỏng m, nhưng thể sờ th.
Quân y , Ninh Trinh cùng Thịnh Trường Dụ trong lòng đều là vui sướng, khóe môi đều vương ý cười.
“... đã trở lại, ai thay kính rượu?” Ninh Trinh hỏi .
“Bách Thăng.”
“Bách Thăng thật kh dễ dàng.” Ninh Trinh cười nói.
Thịnh Trường Dụ bảo Ninh Trinh ăn chút mì. Ninh Trinh kh ăn cái gì còn đỡ, miễn cưỡng ăn một lát, dạ dày càng thêm quay cuồng, tính cả chút cháo ăn buổi sáng, toàn bộ nôn ra hết.
Thịnh Trường Dụ thực sốt ruột.
“Đừng lo lắng.” Ninh Trinh suy yếu nắm l tay , “Nôn nghén là kh t.h.u.ố.c chữa, từ từ chịu đựng thôi. Em muốn nằm một lát.”
Thịnh Trường Dụ bồi nàng nằm xuống: “Em ngủ một lát , hôm nay quá mệt mỏi .”
Nhưng mà nằm xuống cũng ngủ kh được.
Hai bọn họ nói chuyện về hôn lễ, nhắc tới sự vắng mặt của Lão phu nhân, liền thuận thế nói tới Thịnh Trường Vinh, cùng với nhà chồng Chu thị của Thịnh Trường Vinh.
“... Năm đó vì g.i.ế.c mẫu cữu?” Ninh Trinh nhớ tới sự tò mò của nhị tẩu, hỏi Thịnh Trường Dụ.
“Chuyện này ểm dài.” Thịnh Trường Dụ nói.
“Chậm rãi kể, nói kh chừng em nghe nghe liền ngủ.” Ninh Trinh cười nói.
Thịnh Trường Dụ: “Cữu cữu vẫn luôn kh quá thích ta, ta là lính cần vụ của mẫu thân ta. Mà con ta, ham ăn biếng làm lại tham lam, ta cùng ta cũng kh hòa thuận. G.i.ế.c ta, là bởi vì ta nghiêm trọng trái với quân kỷ.”
Ninh Trinh lẳng lặng nghe.
Thịnh Trường Dụ nhắc tới chuyện cũ.
Năm đó vùng phụ cận Phúc Châu một cái ổ thổ phỉ, hãn phỉ thành hoạ.
kinh nghiệm đ.á.n.h trại Tường Vân, Đại soái phái diệt phỉ.
Cữu cữu của Thịnh Trường Dụ biết bản lĩnh lợi hại, nhất định sẽ thành c. Diệt phỉ đã tang vật thể l, lại thể nhẹ nhàng kiếm quân c, liền yêu cầu theo Thịnh Trường Dụ một khối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phu-nhan-sau-khi-ly-di-dai-lao-quan-phiet-mot-dem-dau-bac/chuong-455-hoa-chuc-dem-tan-hon-song-hy-lam-mon.html.]
Cữu cữu thuyết phục Lão phu nhân, làm Lão phu nhân giúp đỡ cầu tình.
“Cho A Khoan cũng , để nó kiếm chút quân c. Chỗ tốt kh thể để A Dụ một chiếm hết.” Cữu cữu nói như thế.
Lời này cơ hồ đắn đo Lão phu nhân.
Lão phu nhân hướng Đại soái đề cập.
Mà Đại soái sợ nhất bà càn qu, lại nghĩ tiểu nhi t.ử cùng em vợ, tất cả đều là trong nhà, chia chút quân c của trưởng t.ử cũng kh gì kh ổn.
Thịnh Trường Dụ c lao hiển hách, cũng kh để bụng chút thành tích cỏn con này.
Đại soái cũng giống như tất cả những cha trong thiên hạ, ở trước mặt con trai tuyệt đối bá quyền, sẽ kh suy xét tâm tình của Thịnh Trường Dụ.
Cứ như vậy, trong quân đội của Thịnh Trường Dụ trà trộn vào cữu cữu , cùng với đứa em trai còn đang học trung học.
Thịnh Trường Khoan khi đó cũng chưa tính toán tòng quân, tựa như theo dạo chơi ngoại thành.
Thủ hạ của Thịnh Trường Dụ đối với việc này là bất mãn, đều đau lòng thay .
Chẳng sợ kinh nghiệm phong phú, diệt phỉ cũng là việc nguy hiểm, Đại soái lại ở khi còn chưa tg lợi, an bài tới đoạt c lao.
Thịnh Trường Dụ kh phản đối, bởi vì sốt ruột xử lý xong chuyện này để c chiếm Phúc Châu, đây là ều kiện Đại soái đưa ra cho .
cũng kh ngại quân c của cái ổ thổ phỉ nho nhỏ, đối với kh hề ý nghĩa.
muốn một tỉnh ở Hoa Nam.
“Ta cùng Đại soái một cái ều kiện, liền đạt thành ăn ý.” Thịnh Trường Dụ nói.
Ổ thổ phỉ dễ dàng hơn so với tưởng tượng của Thịnh Trường Dụ, kh đến ba ngày liền c phá.
Vàng bạc châu báu trong sơn trại vô số, là một con dê béo thực sự.
“Đại đương gia thổ phỉ, ba tháng trước mãn 50 tuổi sinh nhật, thủ hạ của mỗi hiếu kính một thiếu nữ mười lăm tuổi đương độ xuân thì.
Tổng cộng mười hai , mỗi đều thủy linh. Ta sốt ruột Phúc Châu, tiện tay dặn dò hạ nhân, tang vật sơn trại thể chia một phần, lưu ba thành trở về báo cáo kết quả c tác cho Đại soái là được. Những cô gái này toàn bộ đưa về nhà các nàng.
Phân phó xong ta liền . Ba tháng sau, ta mới rốt cuộc chiếm được tỉnh kia, vất vả vạn phần, khi trở về mới phát hiện tâm phúc cấp dưới của ta c.h.ế.t ở sơn trại.
Lòng ta biết kh ổn, lập tức liền muốn trói cữu cữu ta lại, nhưng bị Bách Thăng ngăn cản. Đại soái cũng chưa tìm phiền toái, chứng tỏ chuyện này kh quan trọng.
Tâm phúc cấp dưới kia của ta, nói là bị dư nghiệt đ.á.n.h lén mới c.h.ế.t, Đại soái cho gia đình tiền tài trấn an, cữu cữu ta cũng cho kh ít tiền, nhà thực vừa lòng.
Bách Thăng nói, ta hiện tại tính sổ, khả năng sẽ rơi xuống hạ phong. Nhưng ta kh cam lòng, liền an bài khiêu khích, bức cho cữu cữu động súng.
Ta cùng Bách Thăng, Tô Tình Nhi dạo chơi ngoại thành, nhân cơ hội muốn bắt cữu cữu một cái nhược ểm, l cớ thẩm vấn ta. Kh ngờ, ta sợ hãi, cư nhiên thật sự nổ súng. Ta cùng Bách Thăng thể né tránh, Tô Tình Nhi lại muốn hộ ta, nàng trúng đạn.”
Ninh Trinh nghe, vô cùng kinh ngạc.
Nàng nói: “ nén bi thương.”
Thịnh Trường Dụ đối với Tô Tình Nhi kh nam nữ tư tình, chỉ là khi đó tuổi trẻ, kh biết như thế nào phát tiết sự bất mãn đối với cha mẹ, th qua việc kh ngừng “giữ gìn” Tô Tình Nhi để chương hiển chính .
Đổi làm Ninh Trinh, khi đó tuyệt đối sẽ kh nhào lên đỡ đạn, mà là thực an toàn rút lui, thậm chí khả năng đ.á.n.h c.h.ế.t cữu cữu .
“Ta gọi đưa Tô Tình Nhi trở về thành trị liệu, chính nhân cơ hội bắt cữu cữu ta. Nghiêm hình thẩm vấn một phen, mới biết được ta biển thủ chín thành tài bảo của sơn trại, kh chia cho bất luận kẻ nào, chỉ giao cho Đại soái một chút; mà mười hai d thiếu nữ kia, ta đem khao quân. Xong việc, kh ai sống sót.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.