Phu Nhân Sau Khi Ly Dị, Đại Lão Quân Phiệt Một Đêm Đầu Bạc
Chương 75: Mưu Đồ Diêu Gia, Lời Mời Cưỡi Ngựa
nói thêm: “Ngược lại là cô, giống như từ nơi khác đến vậy.”
Ninh Trinh: “……”
“Ta hỏi cô nhé.”
“Ngài nói .”
“Trước đây cô bận rộn những gì? Hai mươi m năm, ta giống như chưa từng gặp cô. Tô Thành cũng chỉ nhỏ bé thế này thôi mà.” Thịnh Trường Dụ nói.
Ninh Trinh: “……”
Thắc mắc của Thịnh Trường Dụ, Ninh Trinh nhất thời kh biết đáp lại thế nào.
Nàng 16 tuổi đã xuất ngoại học.
Trước khi xuất ngoại, ở độ tuổi mười m, ngày nào là kh đọc sách, tập võ, dậy sớm ngủ muộn?
Trong nhà nhiều em như vậy, chỗ nào mà kh thể chơi?
Nhà Kim Noãn chị em đ đúc, mỗi lần sang ở ba ngày, cãi nhau ầm ĩ, còn chưa đủ vui ?
Biểu đệ tỷ bên nhà bà ngoại một chuỗi dài, này bồi Ninh Trinh một lúc, kia chăm sóc nàng một lát, một ngày thời gian chẳng đã tiêu tốn hết?
Mà mỗi tháng, lại thể m ngày nghỉ ngơi?
Kh kẻ ăn chơi trác táng, ai rảnh rỗi mà chạy loạn khắp thành?
Lại chưa đến tuổi thành niên, phụ ra cửa giao tế là để kết bạn nhân mạch, sẽ kh mang theo cô nương chưa cập kê.
Chờ Ninh Trinh đầy mười lăm tuổi, thể ra cửa xã giao, thì nàng đã chuẩn bị du học.
Thịnh Trường Dụ lớn hơn nàng 4 tuổi, từ nhỏ ở trong quân, chưa từng gặp nàng chẳng là chuyện bình thường nhất ?
Em chồng của Ninh Trinh là Thịnh Trường Ân, cô cũng suốt ngày đọc sách, học dương cầm, bạn bè chỉ đếm trên đầu ngón tay.
“... Ngài quen biết nhiều cô gái ?” Ninh Trinh hỏi ngược lại .
Thịnh Trường Dụ: “Cái này thì kh .”
“Vậy ngài chưa từng gặp , chẳng cũng là chuyện bình thường ?” Ninh Trinh nói.
Thịnh Trường Dụ hơi nhíu mày.
đối với câu hỏi ngược lại này của Ninh Trinh kh hài lòng.
Ninh Trinh vùi đầu tiếp tục ăn cháo, uống hết chỗ còn lại.
Thịnh Trường Dụ chính cũng tùy ý ăn một chút.
Ninh Trinh vẫn luôn thầm cầu nguyện: “Đừng lại xảy ra biến cố gì nữa, về ngủ. mệt quá .”
Ông trời hôm nay kh làm khó nàng.
Ninh Trinh cùng Thịnh Trường Dụ ăn cơm chiều xong, xe đưa Ninh Trinh trở về nhà cũ, một đường bình an vô sự.
Tại nội trạch Diêu gia, giờ phút này hầu đều đã lui ra ngoài sân.
Sư trưởng Diêu Thiệu đang mắng con gái.
“Chỉ vì cái lợi trước mắt, cứ một hai dùng thủ đoạn thấp kém, chỉ tổ làm Trường Dụ càng thêm xa cách con thôi.” Diêu Thiệu nói.
Diêu Văn Lạc khóc đến sưng cả mắt: “Con chịu tức cả ngày . Ninh Trinh bắt nạt con, A Dụ cũng mắng con, quay đầu lại cha còn muốn quở trách con nữa.”
Diêu Thiệu hận sắt kh thành thép: “Cái này trách ai? Ta đã dặn dặn lại, con làm tốt bổn phận là được. Con gái Diêu gia, kh cần tr giành cái gì. Cái gì nên , Trường Dụ đều sẽ cho.”
“Vậy cưới con kh?” Diêu Văn Lạc khóc lóc hỏi.
Diêu Thiệu: “……”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Cha cùng Mỗ mụ trước kia đã nói, A Dụ khẳng định sẽ cưới con. Nhưng lại kết hôn với Ninh Trinh, Ninh Trinh thành Đốc quân Phu nhân.” Diêu Văn Lạc khóc ròng.
Hôn sự của Thịnh Trường Dụ, định đoạt thật sự gấp gáp.
Từ đính hôn đến kết hôn, trung gian chưa đến nửa tháng. là do nhà cũ chọn, Thịnh Trường Dụ cũng kh phản đối.
Diêu Sư trưởng khoảng thời gian đó đang bận rộn.
Chờ ta bớt chút thời gian trở về thành, liền nhận được thiệp mời của Đốc quân phủ.
“Cha, kh con muốn làm loạn. Vị trí Đốc quân Phu nhân vốn nên là của con.” Diêu Văn Lạc nói, “Ninh Trinh cô ta cướp vị trí của con.”
Lại nói: “Luận quân c, cha cùng Ninh Châu Cùng thể ngồi cùng mâm; luận thân sơ, cha là tâm phúc số một của A Dụ. đáng lẽ cưới con gái cha, chứ kh con gái Ninh Châu Cùng.”
“Câm miệng!” Diêu Thiệu bực bội.
Sau đó, Đại thiếu gia Diêu gia là Diêu An Trì tới khuyên giải, bảo cha và em gái đều bớt giận.
“... chuyện gì lớn đâu mà đáng để em dậm chân bình bịch thế?” Đại thiếu gia Diêu An Trì ấn vai em gái, “Kh cần thiết vội, em chính là Đốc quân Phu nhân tương lai.”
“Đại ca, cách ?”
“Chúng ta kh cần ra mặt. chướng mắt Ninh tiểu thư ngồi vị trí ‘Đốc quân Phu nhân’ nhiều. Kẻ cận thủy lâu đài, cô ta thể làm giúp chúng ta, chỉ cần châm ngòi vài câu.” Diêu An Trì nói.
Diêu Văn Lạc: “ nói Từ Phương Độ?”
“Đừng hồ nháo.” Diêu Sư trưởng nói.
Đại thiếu gia: “Cha yên tâm, con sẽ làm thỏa đáng, sẽ kh làm tổn hại tình cảm giữa cha và Đốc quân. Chúng ta thể mượn d.a.o g.i.ế.c .”
Diêu Sư trưởng thực nghiêm túc nói cho hai đứa con: “Đều kh được làm bậy! Chỉ cần chờ, chờ đến ngày Ninh Châu Cùng c.h.ế.t, Đốc quân Phu nhân tự nhiên cũng sẽ biến mất.”
“Cha, làm hai tay chuẩn bị.” Diêu Văn Lạc nói.
“Cha, ngài đừng lo, dù cũng kh liên lụy đến nhà chúng ta.” Diêu An Trì cũng nói.
Diêu Thiệu: “Ta thật là hết cách với các con.”
Ông ta đuổi hai đứa con ra ngoài.
Khi Ninh Trinh trở lại Trích Ngọc Cư, nàng hắt xì vài cái.
“Chẳng lẽ bị lạnh?”
Nàng một lúc lâu kh quàng khăn, lạnh căm căm, nhưng cũng kh đến mức nhiễm phong hàn chứ.
Đêm hôm đó, quý thủy của Ninh Trinh tới.
Bụng dưới nàng đau quặn, đầu đ m ngày nay lại lạnh, nàng co ro trên giường lười dậy.
Tào mẹ hỏi nàng: “ muốn gọi các quản sự về kh?”
Ninh Trinh giãy giụa ngồi dậy: “Kh cần. Ta làm cho xong việc buổi sáng đã.”
Cả buổi sáng, sắc mặt nàng kh quá tốt, hơi trắng bệch.
Tào mẹ phòng bếp nấu c gừng đường đỏ, Ninh Trinh uống một bát lớn, mới thoải mái hơn vài phần.
Đốc quân phủ gọi ện thoại tới.
Là Trình Bách Thăng gọi, hỏi nàng: “Ninh Trinh, rảnh cưỡi ngựa kh?”
Ninh Trinh đau đến kh chịu nổi, nghe được hai chữ “cưỡi ngựa”, cảm giác thân thể đều sắp nứt ra , vội vàng từ chối: “Kh được, kh .”
“Sợ lạnh à?”
“Đúng vậy.” Ninh Trinh đáp.
Lại nghĩ tới cái gì, hỏi : “Bách Thăng, gần đây bận kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.