Phu Nhân Xoá Tên Anh Rồi
Chương 2: . Chưa bao giờ là cô
Ánh mắt của cụ Phong bỗng sáng rực lên, giọng đầy hứng khởi:
“Nhan Nhan, chẳng lẽ… cháu mang thai ?”
Kh đợi cô trả lời, Phong Hành Chỉ lập tức lạnh lùng ngắt lời:
“Cô kh thể thai được.”
Câu nói rơi xuống khiến kh khí bàn ăn như đóng băng. Ông cụ Phong khựng lại, nh chóng nhíu mày, cây gậy gõ mạnh xuống sàn, giọng gay gắt:
“Tại lại kh thể? Hai đứa kết hôn ba năm , Nhan Nhan làm mà kh mang thai được chứ? Lão Trần, mau sắp xếp xe, đưa Nhan Nhan bệnh viện kiểm tra ngay.”
Lâm Thời Nhan vội mỉm cười xua tay, giọng dịu dàng mà kiên định:
“Kh cần đâu ạ, cháu vừa mới khám sức khỏe sáng nay . Bác sĩ nói chỉ là dạ dày hơi yếu, ăn uống kh đúng bữa nên mới buồn nôn thôi.”
“Thật ?” Ông cụ Phong hơi nghi ngờ.
Lâm Thời Nhan khẽ gật đầu. Hôm qua cô vừa mới hết kỳ kinh, ngoài lần “say rượu ngoài ý muốn” nửa tháng trước, hai họ chưa bao giờ thực sự sống như vợ chồng.
Ông cụ Phong thở dài một hơi, quay sang trút giận lên cháu trai:
“Còn cháu nữa, Phong Hành Chỉ! Th niên trai tráng thế mà ngay cả cho ta bồng chắt cũng kh làm nổi, nuôi cháu để làm gì hả!”
Phong Hành Chỉ vẫn ung dung ăn cơm, vẻ mặt lạnh nhạt, như thể những lời kia chẳng hề liên quan đến .
Ông cụ Phong lại giả vờ đáng thương, vẻ mặt yếu ớt kh chịu nổi:
“Thật đáng thương cho ta. Tuổi già sức yếu, chẳng biết còn sống được bao lâu, vậy mà vẫn chưa được th chắt nội. Thế này ta c.h.ế.t cũng kh nhắm mắt được!”
“Ông ơi, đừng nói như vậy, cháu th buồn lắm.” Lâm Thời Nhan nắm c.h.ặ.t t.a.y cụ Phong, trong lòng vô cùng khó chịu.
“Nhan Nhan, cháu là đứa trẻ ngoan, nhưng thì chưa chắc đâu. Nó thà nội c.h.ế.t trong hối tiếc, cũng kh chịu nhượng bộ.”
Phong Hành Chỉ đặt đũa xuống, khẽ thở dài:
“Ông ơi, nhất định sẽ sống thọ trăm tuổi.”
Ông cụ Phong tức giận nói:
“Nhà họ Phong đến một nối dõi cũng kh , ta sống thọ trăm tuổi để làm gì? Để ta chê cười cháu trai ta bất lực à?”
Ông ra lệnh như thể kh thể kháng cự:
“Tối nay hai đứa cứ ở lại đây, đỡ về về.”
“Ông nội, tối nay cháu còn việc.” Phong Hành Chỉ cau mày.
Ông cụ Phong chẳng thèm nghe:
“Việc lớn nhất của cháu bây giờ là làm cho Nhan Nhan thai! Nếu dám trốn, thì đừng gọi ta là nữa!”
Dứt lời, cụ đích thân chỉ huy giúp việc, khóa trái cửa phòng ngủ, kh để ai ra ngoài.
Bên trong căn phòng bị nhốt kín, Phong Hành Chỉ ngồi xuống bàn làm việc, sắc mặt đen như đá.
Lâm Thời Nhan nhẹ giọng:
“Nếu thật sự việc gấp, em sẽ nghĩ cách mở cửa ra.”
nhếch môi cười lạnh:
“Đừng diễn nữa, Lâm Thời Nhan. Cô tưởng kh biết cô đang giở trò gì ?”
Vừa dứt lời, mở laptop, định bắt đầu c việc. Nhưng chưa kịp gõ phím, một tiếng “cạch” vang lên, chiếc máy tính bị cô mạnh tay gập lại.
“Lâm Thời Nhan.”
Lâm Thời Nhan , giọng ệu bình thản:
“ biết mà, em muốn ngủ với . Kh cần lý do.”
Nói xong, cô xoay bước vào phòng tắm.
Phong Hành Chỉ ngồi bất động, ánh mắt dõi theo bóng lưng cô, thoáng chút bối rối.
Khi cô bước ra, hơi nước mỏng vấn vương qu tóc, vẫn ngồi đó - dáng thẳng tắp sau bàn làm việc.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tay áo sơ mi xắn gọn, để lộ cánh tay rắn rỏi; hai cúc áo trên n.g.ự.c mở hờ, làn da mật ong thoáng hiện dưới ánh đèn, quyến rũ một cách lạ lùng.
quả thực đẹp, dung mạo tuấn tú, đường nét khuôn mặt cực kỳ hoàn hảo. Từng cử chỉ hành động đều toát lên sự cao quý và lạnh lùng khiến ta kh thể rời mắt. Hoàn toàn xứng đáng với bốn chữ “nhan sắc tuyệt đỉnh”.
Lâm Thời Nhan ngồi xuống góc giường, lặng lẽ .
lẽ chỉ vào những khoảnh khắc thế này, cô mới cho phép ngắm , kh che giấu, kh dè dặt.
Cuộc hôn nhân giữa cô và Phong Hành Chỉ, vốn dĩ chỉ là một cuộc liên minh giữa hai gia tộc Phong - Lâm, cũng là do chính tay nội Phong hết sức thúc đẩy.
Năm đó, sau cái c.h.ế.t của Phương Nhã Vy, Phong Hành Chỉ tuyệt vọng, quyết sống cô độc cả đời. Ông nội kh cam lòng, tìm đến cô, cầu xin cô gả cho cháu .
Khi , cô đã hoàn toàn bu bỏ hy vọng với Phong Hành Chỉ, chỉ muốn lặng lẽ yêu ở một góc trời xa xôi nào đó. Nhưng lời của khiến trái tim cô bừng cháy lần nữa:
“Cháu chỉ cần ở bên cạnh nó. Dù nó kh yêu cháu, cháu cũng là duy nhất thể giữ nó sống tiếp.”
Vậy là cô gật đầu. Vì tình yêu. Vì lời hứa.
Thế nhưng đổi lại, chính là sự khinh miệt cay nghiệt của .
“Lâm Thời Nhan, là cô tự đòi cưới . Vậy thì hãy ở lại mà chuộc tội .”
Bất giác, Phong Hành Chỉ nhíu mày. gì đó là lạ.
Kh khí ngột ngạt. Đầu óc choáng váng.
nhận ra kh ổn:
“Lâm Thời Nhan, cô đã làm gì?”
Cô cũng bắt đầu th choáng, gò má đỏ lên:
“Nóng quá… Máy lạnh hỏng ?”
quay sang, th cô nửa nằm, dây áo ngủ trượt xuống, đường cong gợi cảm như ẩn như hiện. Mùi hương từ đèn tinh dầu khiến đầu óc trở nên mơ hồ.
nh chóng phát hiện mùi hương từ đèn tinh dầu, nhận ra nó là chất kích thích.
lập tức dập tắt, nhưng khi ngang qua, Lâm Thời Nhan ngã vào lòng .
Cô run rẩy ôm cổ , thở gấp:
“Hành Chỉ, em khó chịu quá…”
Sức chịu đựng của Phong hành Chỉ đã chạm đến giới hạn. Dược tính cuộn trào trong cơ thể khiến gần như mất kiểm soát, cỉ hận kh thể nuốt chửng con gái trước mặt. Thế nhưng, vẫn kiềm chế được. nhớ rõ, trước mặt chính là Lâm Thời Nhan mà luôn chán ghét.
cắn mạnh vào lưỡi để giữ tỉnh táo, khàn giọng nói:
“Bình tĩnh lại. Là nội bỏ thuốc.”
Cô lại khẽ cười, hơi thở phả lên môi :
“Vậy thì… làm thuốc giải cho em , được kh”
Lâm Thời Nhan khẽ thở, hơi thở mềm mại, kiễng chân, mạnh mẽ hôn lên đôi môi mỏng của Phong Hành Chỉ. Đầu lưỡi linh hoạt của cô luồn vào, khu động từng đợt nóng bỏng.
Kh khí trong phòng trở nên ngột ngạt, nhiệt độ kh ngừng dâng cao. Cuối cùng, lý trí của sụp đổ, chỉ còn bản năng mãnh liệt, siết chặt cô trong vòng tay, như muốn hoà tan cả hai vào nhau.
Gió ngoài cửa sổ càng lúc càng mạnh, mưa cũng nặng hạt hơn, đến cả vầng trăng cũng e thẹn ẩn sau tầng mây.
Khi mọi chuyện qua , Lâm Thời Nhan, tựa trên n.g.ự.c ướt đẫm mồ hôi của . Giây phút dịu dàng và gần gũi khiến cô thoandg cảm giác hạnh phúc như trong mơ.
Nhưng ngay giây sau, hất cô ra, ánh mắt lạnh như băng:
“Ba năm , Lâm Thời Nhan, thủ đoạn của cô vẫn bẩn thỉu như thế.”
Lâm Thời Nhan muốn mở miệng giải thích, nhưng cuối cùng lại kh nói lời nào. Dù cô nói gì nữa, trong mắt Phong Hành Chỉ, tất cả chỉ là nguỵ biện..
Chu ện thoại vang lên.
vừa cài lại cúc áo vừa nghe máy, giọng trầm khàn lại dịu dàng khác thường:
“Thư Vy…”
Tiếng gọi như một lưỡi d.a.o xoáy thẳng vào tim Lâm Thì Nhan.
Bởi cô hiểu - yêu vẫn chưa bao giờ là cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.