Phu Nhân Xoá Tên Anh Rồi
Chương 4: . Thế thân
"Em kh..."
Lâm Thời Nhan còn chưa kịp từ chối thì ện thoại trong túi vang lên.
Là nội Phong gọi đến.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng nở nụ cười dịu dàng:
“Cháu nghe đây ạ.”
Giọng cụ vang lên vui vẻ:
“Nhan Nhan, tan làm chưa? Ông bảo quản gia đến đón cháu về nhà cũ ăn cơm nhé, gọi cả Hành Chỉ cùng với cháu.”
Lâm Thời Nhan liếc Phong Hành Chỉ. Khuôn mặt lạnh như băng, xa cách như thể kh muốn dính dáng gì đến cô.
Tim cô nhói lên, nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười đáp:
“Tối nay cháu định cùng Hành Chỉ ăn tối ạ.”
Đầu giây bên kia, cụ Phong lập tức vui vẻ hẳn lên, giọng đầy phấn khởi:
“Tốt, tốt lắm! Hai đứa cứ từ từ mà dùng bữa. Ăn xong thì xem phim nhé.”
Cô nhẹ nhàng đáp lời, giọng mềm mại và chân thành khiến cụ vui vẻ đến nỗi cười kh ngậm được miệng.
Cô luôn cách khiến lớn thương yêu chỉ bằng vài lời nói nhẹ nhàng.
Vừa tắt máy, sắc mặt Phong Hành Chỉ đã trầm xuống. chẳng buồn nói gì, chỉ lạnh lùng nhấn ga.
Một tiếng sau, xe dừng trước bệnh viện.
Lâm Thời Nhan lặng lẽ sau vào phòng bệnh.
Phương Thư Vy nằm đó, nửa khuôn mặt băng trắng xóa, càng khiến khuôn mặt vốn nhỏ n của cô ta thêm phần yếu đuối, mong m.
Cô ta đang dựa vào giường khóc nức nở, còn chị Trương thì ngồi bên, vừa dỗ vừa than.
Th Phong Hành Chỉ bước vào, Chị Trương vội vàng đứng dậy, giọng gấp gáp:
“Tổng giám đốc Phong, ngài cuối cùng cũng đến . Cô Thư Vy vừa gặp ác mộng, tỉnh dậy còn hoảng sợ, cứ khóc mãi, còn nói “Đừng rạch vào mặt …”
Khi nói, ánh mắt chị ta sắc như dao, lia thẳng về phía Lâm Thì Nhan.
Phong Hành Chỉ ngồi xuống cạnh giường, lớp băng trên mặt Phương Thư Vi:
“Em cảm th thế nào ?”
Phương Thư Vi đôi mắt đỏ hoe, đầy nước mắt, giọng run rẩy, yếu đuối:
“ Hành Chỉ, em… em chỉ hơi sợ thôi. Là chị Trương lo quá, cứ muốn gọi cho . Làm phiền , xin lỗi chị Nhan cũng cùng.”
Giọng nói mềm mại, pha chút nghẹn ngào, vừa đáng thương vừa khéo léo khiến nghe kh khỏi động lòng.
Chị Trương kh nhịn được, giọng phẫn nộ:
“Thư Vy, em lại xin lỗi đã làm hại em chứ? Nếu kh cô ta ghen tu đến mù quáng, ra tay độc ác, thì em bị thương thế này kh? Còn c việc sắp tới thì đây? Tiền bồi thường hợp đồng em l đâu ra mà trả?”
Phong Hành Chỉ vẫn giữ giọng ềm đạm, nói với vẻ bình tĩnh:
“Chuyện bồi thường kh cần lo. sẽ bảo thư ký Chu xử lý.”
quay sang Phương Thư Vy, ánh mắt dịu xuống, nơi đáy mắt ánh lên một tia dịu dàng khiến khác kh khỏi rung động:
“Đừng khóc nữa. đã hỏi bác sĩ , vết thương kh sâu đâu. Chỉ cần em hợp tác ều trị, sẽ kh để lại sẹo.”
Ánh mắt dừng trên gương mặt nhỏ n bị quấn băng của cô, trong giọng nói tràn đầy sự quan tâm - một sự dịu dàng khiến kh khí trong phòng bệnh chợt trở nên nặng nề và khó đoán.
“Vâng…” Cô ta gật đầu, nước mắt lại rơi lã chã.
Cô ta vội vàng đưa tay lau nước mắt, giọng mang theo chút xấu hổ:
“Em thật yếu đuối kh? Lại khiến lo lắng …”
“Kh đâu.” Phong Hành Chỉ đáp, giọng ệu trầm thấp, mang theo sự dịu dàng hiếm th.
l khăn tay, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô ta, th băng gạc bị ướt thì cẩn thận tháo xuống, để lộ nửa khuôn mặt sưng đỏ, bôi đầy thuốc, tr thật ghê rợn.
Phong Hành Chỉ kiên nhẫn giúp cô bôi thuốc, từng động tác đều nhẹ đến mức gần như kh dám chạm mạnh.
“A.” Cô ta khẽ rít lên, hàng mi run run đọng giọt lệ.
“Đau à?”
“Kh đau, ở đây… em chẳng th đau chút nào.”
nhẹ tay hơn, ánh mắt dịu dàng, chứa đầy thương xót ư, như thể đang chăm chút cho báu vật trong tay.
Lâm Thời Nhan đứng một bên, lặng lẽ . Cô chưa từng th Phong Hành Chỉ dịu dàng đến mức nàu, mềm mại như nước, khác hẳn với vẻ lạnh lùng thường ngày.
Hóa ra, Phong Hành Chỉ kh kh biết dịu dàng. Chỉ là sự dịu dàng đó, chưa bao giờ dành cho cô.
Cô th cổ họng nghẹn lại, kh cần ở lại thêm nữa, xoay định rời .
“Chờ đã.” Giọng Phương Thư Vi khẽ run.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Chị Nhan, chị định ? Em sẽ nói với Hành Chỉ là chị chỉ tức giận quá nên mới lỡ tay thôi… em biết chị kh cố ý làm em bị thương.”
Phong Hành Chỉ cô, lạnh lùng ra lệnh:
“Xin lỗi Thư Vy .”
“Kh cần đâu ạ…” Phương Thư Vi vẫn giả vờ nhân hậu.
Lâm Thì Nhan bật cười khẽ, ánh mắt sắc lạnh:
“Vậy thì báo cảnh sát .”
Cô thẳng vào Phương Thư Vy:
“Kh cô nói rạch mặt cô ? Gọi cảnh sát đến bắt . Biết đâu vào đồn, nhà họ Phong sẽ nhân cơ hội đuổi ra khỏi nhà luôn. Thế hợp ý cô kh?”
Phương Thư Vi sững , cười gượng:
“Chị Nhan, chị nói gì thế, chị em cùng một nhà, làm lớn chuyện…”
“Xin lỗi, là con một, kh chị em gì hết.”
Cô quay sang Phong Hành Chỉ:
“Mọi chuyện đã rõ , em trước.”
Cô quay rời , lưng thẳng như những cây tre kiêu hãnh, mang theo vẻ cô độc và bất khuất.
Phương Thư Vy cắn môi, nhưng th ánh mắt lạnh lùng của , lập tức đổi giọng đáng thương:
“Em xin lỗi… là em hoảng quá, tự va vào cạnh bàn. Chị Trương cũng chỉ lo cho em nên mới hiểu lầm chị Nhan. Em tin chị sẽ kh làm hại em đâu.”
“Đủ .” cắt lời, giọng cứng như thép.
“Xin lỗi, tất cả là lỗi của em…” Cô ta cúi đầu, nước mắt lăn dài.
“Đừng xin lỗi nữa!” quát, bực bội với dáng vẻ đáng thương kia.
Bởi khuôn mặt này, trong ký ức , đáng ra tươi sáng, rực rỡ, chứ kh yếu đuối thế này.
Phương Thư Vy run lên một cái, như vừa bị doạ sợ.
chợt khựng lại - trước mặt, kh cô .
“Lâm Thời Nhan sẽ kh làm hại em nữa. Đừng sợ.”
rút thẻ ngân hàng trong túi áo, nhét vào tay cô.
“Cầm l, tự mua món quà cho , coi như bù lại.”
Phương Thư Vy nở nụ cười:
“Vâng, mua xong em sẽ đưa xem.”
nụ cười của cô ta, tâm tình dịu lại:
“Nghỉ ngơi , về đây.”
Phương Thư Vy ngoan ngoãn gật đầu:
“ Hành Chỉ, đường cẩn thận nhé.”
Ngay khi Phong Hành Chỉ khép cửa phòng, nụ cười trên mặt Phương Thư Vy lập tức biến mất.
Cô ta ném mạnh ện thoại xuống đất, nghiến răng:
“Đồ khốn! Lâm Thời Nhan, con khốn!”
Chị Trương ra hiệu trợ lý dọn dẹp, dỗ dành:
“Tổng giám đốc Phong đã quan tâm em như vậy, em nên vui mới đúng.:
“Quan tâm?” Phương Thư Vy cười lạnh. “Chị chưa từng th với chị đâu. Đó mới là thật lòng! Một ngày nào đó, sẽ thay thế chị , trở thành yêu thật sự.”
Cô ta sang chị Trương hỏi:
“Cánh paparazzi sắp xếp xong chưa?”
“Yên tâm, xong hết . Họ sẽ chụp được cảnh tổng giám đốc ra vào bệnh viện.”
“Tốt.”
Cô ta ngả ra sau, nụ cười ngây thơ trên môi, nhưng trong mắt lại toàn là toan tính và giả dối.
Rời bệnh viện, Phong Hành Chỉ kh tìm th Lâm Thì Nhan ở đâu cả.
gọi cho cô:
“Cô ở đâu?”
“Em bắt taxi về biệt thự cũ .”
Sắc mặt trầm hẳn xuống, giọng đầy tức giận:
“Ông nội tuổi đã cao, cô thể đừng lợi dụng tình thương của đối với cô nữa được kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.