Phu Quân Của Ta Đuổi Tới Rồi
Chương 8:
14
Khi Mộ Phong về nhà, chút e dè.
đàn này hơi đáng sợ, dù ở cổ đại hay hiện đại cũng kh đối thủ của .
Nhớ lại hồi mới đến, vậy mà dám đánh ư?
gan to thật!
Đây là một kẻ m.á.u lạnh thể khiến khác phá sản trong nháy mắt!
m đồng tiền đủ để phá chứ?
Kh nói lời thừa thãi, tất cả đều thể hiện qua hành động.
sốt sắng dâng trà rót nước, hỏi han ân cần, áp dụng lại bộ chiêu trò của từ thời cổ đại, hòng khiến quên những ký ức kh vui lúc mới đến.
Đôi mắt phượng của Mộ Phong mang theo chút kh vui, quét qua khiến tim gan run rẩy:
“Du Nhiên, cô ghét bỏ ?”
“Kh ạ.”
dám chứ!
“Vậy cô lại giống như trước đây, đối xử với như tránh tà vậy?”
À… cái này…
Chẳng lẽ muốn ăn đòn ba bữa một ngày?
sở thích này từ bao giờ vậy?
Trên khuôn mặt tuấn tú của Mộ Phong chút gượng gạo: “Trước đây là kh đúng, kh biết cô là dị thế, để cô bị giam cầm trong hậu trạch nhiều năm như vậy.
M ngày nay mới biết, thế giới mà cô đang ở, kh chỉ là của đàn , mà còn là của phụ nữ. Phụ nữ cũng thể tạo dựng sự nghiệp bên ngoài. Du Nhiên, trước đây là đã làm cô chịu thiệt .”
Ô hô! Ghê gớm thật, Nhiếp Chính Vương vì chuyện quá khứ mà xin lỗi, từ xưa đến nay là lần đầu tiên!
lập tức lớn gan, gõ gõ bàn hỏi: “Cái Bất động sản Triều Ca kia là vậy? mở c ty từ khi nào?”
“Kh của , chỉ là cố vấn đầu tư được thuê thôi.”
Mộ Phong nghĩ nghĩ bổ sung: “Tiền hoa hồng cũng khá, thể đổi xe để đón cô .”
Tối, trốn trong phòng ngủ bẻ ngón tay đếm xem Mộ Phong đã đến được bao nhiêu ngày .
Càng tính càng th bằng tốt nghiệp đại học năm sau của kh còn “thơm” nữa.
mới đến hai tháng mà cuộc sống đã sắp “tiến lên con đường sung túc” kìa!
Lủi thủi ngủ, lủi thủi học, đang học dở thì một cuộc ện thoại làm xáo trộn tâm trạng của .
“Phụ của Mộ Th kh? Bạn nhỏ Mộ Th xảy ra chuyện ở trường !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phu-quan-cua-ta-duoi-toi-roi/chuong-8.html.]
15
kh biết đã gọi taxi bò lên xe như thế nào, đợi đến khi hơi hoàn hồn, chỉ cảm th toàn thân lạnh toát.
Mộ Th tuy nói tuổi thật là 28, lại là một tướng quân lập c trong đống xác chết, nhưng lúc này bé mới 5 tuổi, là một bạn nhỏ mẫu giáo với tay chân bé tí tẹo.
Vì bé tâm trí trưởng thành, nên vẫn luôn kh quá lo lắng cho .
Cũng chính vì bé tâm trí trưởng thành, môi trường an toàn, nên một khi xảy ra chuyện, chắc c là chuyện lớn!
Trương Thành mất hào quang phú nhị đại, chó cùng cắn giậu, sau khi ều tra ra Mộ Phong còn một đứa con trai, vậy mà lại bỏ tiền sai đến trường mẫu giáo bắt c!
Trên đường liên tục nhận ện thoại của giáo viên, tay cứ run lẩy bẩy.
Những suy nghĩ trong đầu rối loạn phức tạp.
Th nhi bị thương kh? ảnh hưởng đến khác kh?
Thằng khốn nạn, xé xác ta ra!
tài xế th trạng thái của kh ổn, đạp một chân ga khiến xe bay vút .
Đúng như câu nói “bận quá hóa loạn”, khi qua ngã tư cuối cùng, một chiếc xe Volkswagen màu đen đang đậu trên đường xiên bất ngờ lao ra giữa đường, đ.â.m thẳng vào!
Qua cửa kính xe, hiện rõ đôi mắt ên loạn của Trương Thành.
Một là đồng ý , hai là sẽ hủy hoại cô!
Tên cặn bã này, ngay từ đầu đã nhắm đến sự độc ác cực đoan!
Một trận trời đất quay cuồng, đợi đến khi mọi thứ yên tĩnh trở lại, đã bị kẹt trong xe với đầu chúc xuống, m.á.u dồn lên não, một trận choáng váng.
tài xế nhờ túi khí bảo vệ nên kh , nh chóng bò ra ngoài:
“Em gái, em kh chứ, đừng lo, gọi cấp cứu cho em!”
xua tay, cảm giác choáng váng khiến mắt chập chờn.
Trong mơ hồ, th bóng dáng Mộ Phong đang ên cuồng chạy đến từ phía trường mẫu giáo.
Trên mang theo một vẻ ên loạn mà chưa từng th.
giơ nắm đ.ấ.m đập mạnh vào cửa kính đang kẹt bên trong.
Mắt th một mảng đỏ rực, khó nhọc hỏi : “Th nhi… Th nhi đâu …”
mím môi: “Nó kh .”
yên tâm , nhắc : “Đồ ngốc, đừng đập nữa, bên trong búa phá kính, thò tay vào l …”
đường nh chóng tụ tập lại, mọi cùng nhau đẩy chiếc xe bị lật trở lại.
Cắt dây an toàn, mới được Mộ Phong lôi ra khỏi xe, ôm vào lòng, bên tai toàn là tiếng tim đập gấp gáp mạnh mẽ của .
“Cô đừng động đậy.” Mộ Phong thở hổn hển ôm chặt l : “Để bình tĩnh lại đã.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.