Phu Quân Dẫn Chân Ái Về
Chương 4: C4
Lễ Nạp do Tống Hoài Cảnh tự tay sắp xếp, giống như chúng ta thành thân nhiều năm trước.
lẽ Tống Hoài Cảnh thật sự yêu Vu Miểu Miểu, an bài cho Vu Miểu Miểu ở Vinh Cẩm uyển gần thư phòng của nhất, mỗi ngày t.h.u.ố.c bổ, xiêm y, trang sức đem vào Vinh Cẩm Uyển như nước chảy.
Chỉ một tháng ngắn ngủi, cô nương của Giang Nam mang theo vài phần e lệ ở lần đầu gặp mặt đã toát ra khí chất đoan trang tự phụ.
Mà một tháng này, Tống Hoài Cảnh chưa từng tới tìm ta.
Tống phủ kh lớn, phụ mẫu đã sớm trở về quê quán ở Kim Lăng, trước đây chỉ ta và Tống Hoài Cảnh sống trong phủ, chúng ta thường cảm th Tống phủ quá nhỏ, cho dù chúng ta đang làm cái gì, chỉ cần ngẩng đầu là thể th đối phương.
Nhưng hôm nay rõ ràng là nhiều hơn một , Tống phủ nho nhỏ này, chỉ cần ta kh muốn, liền thể lướt qua nhau.
Nghe nói Tống Hoài Cảnh vì Vu Miểu Miểu mà vung tiền như rác ở Trân Bảo các, nghe nói Tống Hoài Cảnh đem hoa cỏ ở Hậu viện nhổ sạch mà trồng cây lê, nghe nói ngày ngày cùng Vu Miểu Miểu ở thư phòng hồng tụ thiêm hương….
Tiểu Hà mỗi ngày đều nói cho ta nghe hôm nay Tống Hoài Cảnh cùng Vu Miểu Miểu làm cái gì, tiểu nha đầu tức giận giơ nắm tay lên, khuyên ta nên l khí thế của đương gia chủ mẫu mà thu phục Vu Miểu Miểu trong lòng bàn tay.
Ta vờ như kh th mà ngắm thời tiết đẹp ngoài cửa sổ, nói:
“Mùa đ đã qua , chúng ta ngoại thành thả diều nhé?”
Tiểu Hà bị ta ngắt lời, mờ mịt mà ra cửa sổ:
“Nhưng phu nhận, sắp đến giờ cơm trưa …”
Ta kéo l tiểu Hà: “Kh , kh , ểm tâm tiểu Hà làm so với Quế Hương trai còn thơm hơn nhiều, mau chuẩn bị !”
Ta mang theo tiểu Hà ngoại thành thả diều, bắt bướm, chèo thuyền trên hồ, hái hạt sen. Khi mùa thu đến, tiểu Hà cũng đã kh còn quan tâm đến Tống Hoài Cảnh và Vu Miểu Miểu nữa.
Sau khi giúp ta chọn vài , hai mắt lấp lánh mà ta:
“Phu nhân, hôm nay chúng ta đâu chơi?”
Ta cười cười, l trong tráp gỗ ra tờ khế ước bán của tiểu Hà.
Nửa năm cũng qua , ta cảm th g xiềng trên cũng dần mờ nhạt, lẽ kh lâu nữa ta thể kết thúc duyên trần, bay lên trời mà làm tiên, trước đó ta cũng cần sắp xếp vài chuyện ở nhân gian.
“Hôm nay kh nữa.”
Ta đem tờ khế ước bán đưa cho tiểu Hà.
“Kh lâu nữa ta sẽ rời khỏi nơi này, đây là khế ước của ngươi, ta l d nghĩa của ngươi ở thành tây mở một gian hàng bán ểm tâm, l tài nghệ của nuôi sống bản thân chắc kh thành vấn đề.”
Tiểu Hà khế ước, mắt rưng rưng.
“Phu nhân, ta kh , đâu, ta đó!”
Ta đem tờ khế ước nhét vào tay tiểu Hà dịu dàng xoa xoa đầu nàng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/phu-quan-dan-chan-ai-ve/c4.html.]
“Nha đầu ngốc, ngươi kh thể theo ta cả đời, ngươi sống cuộc sống của chính , ngươi xem nếu ngươi vẫn cứ sống ở Hậu viện, ngươi cũng chỉ th những nữ nhân ở Hậu viện tr giành tình cảm, vì một nam nhân mà ngươi c.h.ế.t ta sống.”
“Nhưng mà thời gian này, ngươi đã th bầu trời rộng lớn hơn, ánh mắt cũng xa hơn, kh ai là kh thể sống thiếu ai, ngươi gian hàng ểm tâm thì thể an cư lạc nghiệp, ta cũng chuẩn bị cho ngươi một phần hồi môn thật hậu hĩnh, sau này ngươi muốn thành thân cũng được, mở tiệm cũng được, vận mệnh đều nằm trong chính bàn tay .”
Tiểu Hà ngẩng đầu, mặt đầy nước mắt mà ta:
“Phu nhân, muốn đâu, cũng muốn tự mở cửa tiệm ? Tiểu Hà thể phụ giúp phu nhân mở cửa tiệm, tay nghề của tiểu Hà tốt, thể nuôi sống phu nhân.”
Ta bật cười ha ha.
“Ta kh mở cửa tiệm, ta rời khỏi nơi này…..”
Ta còn chưa nói xong, sau lưng đã giọng nói to:
“Nàng ?”
“Triệu Tri Ý, ngoài Tống phủ, nàng còn nơi nào để ?”
Tống Hoài Cảnh ném cuộn tr trong tay sang một bên, nước lên nắm l cổ tay ta, nghiến răng nghiến lợi mà nói:
“Triệu Tri Ý, nàng đừng hòng đâu!”
Đã lâu kh gặp, Tống Hoài Cảnh dường như trở thành một khác, từ trước đến nay luôn ôn tồn lễ độ, chưa bao giờ dùng giọng ệu này để nói chuyện với ta, ta nhíu mày, kh vui mà đẩy Tống Hoài Cảnh ra.
Tống Hoài Cảnh còn muốn x lên, lại bị tiểu Hà chạy đến c ngang giữa ta và , đôi mắt hạnh hung hăng mà trừng vào Tống Hoài Cảnh.
Ta lôi kéo tay của tiểu Hà, dùng ánh mắt mà trấn an:
“Ta kh việc gì, dù cũng nên nói chuyện rõ ràng với , ngươi lui xuống trước , thời gian thì xem cửa tiệm mà ta đã để dành cho ngươi.”
Tiểu Hà lo lắng mà ta, sau đó vẫn rời trong lưu luyến.
Ta sửa sang lại y phục, bình tĩnh mà Tống Hoài Cảnh:
“ ngươi lại tới đây?”
“Tại ta tới đây ư?” Tống Hoài Cảnh cười lạnh một tiếng: “Nếu ta kh tới làm biết được nàng đang mưu tính cái gì?”
“Triệu Tri Ý, ta đã đối xử với nàng quá tốt, khiến nàng đã quên mất là ai? Nàng chẳng qua chỉ là một họ hàng xa của Tống gia, nếu kh do phụ mẫu ta lòng cứu giúp, nếu kh do ta ở Kinh thành che chở cho nàng, nàng cho rằng nàng thể đâu?”
“Ta muốn đâu cũng kh liên quan đến ngươi.”
Ta tiện tay cầm d sách trên bàn lên, chỉ vào gương mặt trên bức họa:
“Ngươi nói ta kh biết th cảm cho ngươi, Vu di nương cũng sắp sinh , nghĩ đến trong thời gian này chắc là ngươi cũng cảm th kh còn mới mẻ gì, ta đã vì ngươi chọn vài phù hợp để nạp làm .”
“Đây, mập ốm cao thấp cái gì cũng , nếu cảm th chưa đủ ta thể chọn thêm giúp ngươi, nhưng mà làm cũng đừng nên khắt khe quá.”
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.