Phùng Thiếu Gia, Phu Nhân Của Anh Đã Khiến Cả Thế Giới Kinh Ngạc!
Chương 2: Xung Đột
Lúc đó, cô tức giận nói muốn chia tay với , ném chiếc nhẫn vào .
Kh ngờ, hôm nay lại đeo nó cho cô.
Phùng Gia bu tay cô ra và nói.
- Đừng trẻ con nữa. Ông nội thích em, gia đình họ Phùng cũng thích em, nên mọi chuyện vẫn như cũ. Hôn ước của chúng ta vẫn còn hiệu lực.
đẹp trai, nhưng lại kh giỏi ăn nói.
Nếu kh nói thì kh , nhưng hễ mở miệng là lại khiến khác tức giận.
Cố Chu lạnh lùng rút tay lại.
- nghĩ quan tâm đến chuyện đó ? th và đó thân thiết. Cùng lắm thì sẽ nhường chỗ cho cô ta.
Cô nói như thể kh quan tâm, ều đó khiến Phùng Gia hơi cau mày.
nói.
- Em vẫn còn giận chuyện đó ? đã giải thích mà.
Cố Chu cười khẩy.
- Giải thích kiểu gì chứ? Hôm đó nói chuyện cười đùa với cô ta thì kh . đã th hai nói chuyện riêng với nhau hai lần ! Nếu kh làm gì sai, tại lại cảm th tội lỗi? Và cô ta là chị gái ! đối xử với như vậy ?
Mặc dù kh quan tâm, nhưng cô vẫn nói ra.
Hơn nữa, đó là Cố Uyển, chị gái vừa mới trở về nhà của cô.
Ha!
Sau khi chất vấn , Cố Chu kh ở lại nữa mà tức giận xuống giường.
Cô đã ở đây vài lần, nên dù đây là nhà của , quần áo của cô vẫn ở trong tủ.
Cô tùy tiện l một bộ quần áo vào phòng tắm thay đồ.
Vừa bước ra, cô th cũng đã mặc quần áo xong. Th cô định , tiến đến nắm l cổ tay cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phung-thieu-gia-phu-nhan-cua--da-khien-ca-the-gioi-kinh-ngac/chuong-2-xung-dot.html.]
- Nếu em vẫn chưa bỏ qua chuyện đó, vậy tại tối qua lại đến nhà ?
Cố Chu liếc mắt và kh thèm trả lời.
- Bu ra.
kh bu.
Cố Chu đá vào bắp chân . Sau đó, cô bước ra khỏi cửa. Phùng Gia, đang đứng phía sau, bóng lưng cô và cau mày.
Cố Chu bộ hai mươi phút mà vẫn chưa ra khỏi khu phố của . Cô vừa vừa c.h.ử.i rủa tên khốn đó.
Đi bộ mệt mỏi, cô tìm một chiếc ghế bên đường và ngồi xuống.
Sau khi bình tĩnh lại, cô nghĩ về những chuyện xảy ra cách đây một tháng.
Hai mươi năm trước, con gái lớn của gia đình Cố, Cố Uyển, đã mất tích. Cô đã tìm kiếm chị gái nhiều năm nhưng kh tin tức gì.
Nhưng chỉ một tháng trước, Cố Uyển đột nhiên trở về nhà họ Cố. Ban đầu, Cố Chu vui mừng. Cô dẫn chị gái khắp Bắc Kinh và chia sẻ những thứ yêu thích với chị.
Nhưng dần dần, cô nhận ra rằng chị gái muốn l tất cả mọi thứ của , bao gồm cả Phùng Gia!
Một ngày nọ, cô tình cờ nghe th mẹ nói.
- Chúng ta nợ Cố Uyển tất cả những ều này. Cả gia đình chúng ta đều nợ con bé, đặc biệt là Cố Chu! Ngày xưa, Cố Uyển bị lạc vì Cố Chu cứ đòi ăn kẹo. Đó là lý do tại Cố Uyển đưa nó ra ngoài và bị lạc trên đường về! Con bé đã chịu khổ 20 năm ở bên ngoài! Những gì Cố Chu nợ Cố Uyển kh bao giờ thể trả hết trong suốt cuộc đời! Vì vậy, hôn ước với gia đình Phùng nên thuộc về Cố Uyển!
Mẹ cô nói thêm.
- Hơn nữa, khi đính hôn với gia đình Phùng, mặc dù chúng ta kh nói rõ là Cố Uyển hay Cố Chu, nhưng lẽ ra là Cố Uyển ngay từ đầu vì con bé lớn tuổi hơn. Bây giờ Cố Uyển đã trở về, Cố Chu nên trả lại những gì thuộc về con bé. gì sai chứ?
Nghĩ đến đây, trái tim Cố Chu lạnh giá.
Trước khi chị gái trở về, mẹ cô luôn hiền lành và dịu dàng.
Nhưng kể từ khi chị gái trở về, mẹ cô luôn mắng mỏ và đối xử lạnh nhạt với cô.
Nhưng theo lời mẹ cô, chính cô là nguyên nhân khiến chị gái bị lạc?
Ha! Thật nực cười! Cố Uyển lại vu khống cô như vậy!
Chưa có bình luận nào cho chương này.