Phượng Kinh Thiên
Chương 32:
Nguyên Vô Ưu đột nhiên nở nụ cười, giơ tay chỉ vào một trong số những nữ nhân đang bất an kia: “Ngươi, muốn ra ngoài kh?”
Ngọc Châu nghẹn họng, trân trối theo hướng c chúa đang chỉ thì th một tóc tai bù xù chỉ lộ ra một đôi mắt vô thần và ngây ngốc.
Nguyên Vô Ưu kh chú ý đến Ngọc Châu hoảng sợ đến nhảy dựng lên, ngón tay ngọc ngà nhỏ n vẫn chỉ mục tiêu bên kia: “Ngươi, muốn ra ngoài kh?”
Ánh mắt của bị chỉ vẫn vô thần kh tiêu cự, càng kh hề chút phản ứng nào với lời Nguyên Vô Ưu nói. Ngược lại, một vài khác th Nguyên Vô Ưu đang đứng ngoài cửa sổ, ánh mắt vốn đờ đẫn m.ô.n.g lung từ từ phát ên phát dại lên, cổ họng phát ra từng âm th khiến ta sởn cả tóc gáy, ánh mắt ên cuồng hung dữ độc địa như dã thú, móng tay dài, bóng loáng của một vài còn nhảy bổ về phía cửa sổ bên này...
Ngọc Châu hít vào một hơi, m.á.u toàn thân đều chảy ngược hết, nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Nguyên Vô Ưu muốn lùi về phía sau. Đột nhiên nàng ta ngây ngẩn cả , chằm chằm vào đám phụ nữ ên. Đám phụ nữ vốn đang muốn nhào đến đột nhiên lại như th quỷ, sợ hãi co rúm lui về chỗ cũ, hai tay ôm l đầu run lẩy bẩy.
Ngọc Châu kh hiểu, Nguyên Vô Ưu kh trốn tránh, cũng kh nhúc nhích bên cạnh, nhưng chỉ liếc mắt một cái là toàn thân nàng ta đã nổi hết da gà da vịt. Nàng ta né tránh ánh mắt theo bản năng, kh dám ngẩng đầu thêm lần nào nữa.
Động vật bản năng tìm cát tránh hung(*), con cũng vậy, cho dù là những kẻ đã mất tâm trí bình thường chăng nữa. Thế nhưng kì thực bản năng của bọn họ còn mạnh mẽ hơn cả bình thường, bởi khi đã đến n nỗi này thì để tiếp tục sống, họ đều dựa hết vào bản năng chứ kh trí tuệ nữa.
(*) Tìm cát tránh hung: tìm may mắn, yên lành; tránh xui xẻo, hung hiểm.
Giờ phút này, Nguyên Vô Ưu đứng bên ngoài cửa sổ đã khiến bọn họ cảm giác được sự nguy hiểm và sợ hãi trong vô thức, thực tế cũng đúng là như vậy.
Ngoại trừ bọn họ và Ngọc Châu vừa ngẩng đầu lên khi nãy, kh ai thể th ánh mắt khiến bên trong sợ hãi của Nguyên Vô Ưu. Lưu chuyển trong đôi mắt đen trắng rõ ràng trong veo như nước kia là sát khí hung hãn và lệ khí băng giá khiến lòng run sợ.
Dọa sợ được bên trong, sự rét buốt, hung hiểm, ác độc trong mắt Nguyên Vô Ưu mới từ từ chuyển đến mục tiêu của nàng. Nàng kh tiếp tục lên tiếng, chỉ dùng ánh mắt chằm chằm bà ta.
Ánh mắt kẻ bị nàng chăm chú từ mơ màng ngây ngốc dần sự thay đổi. Hai tay đang bu thõng xuống hai bên h của bà ta vô thức nắm chặt lại. Âm th đơn âm tiết khàn khàn khô khốc như tiếng cưa đang cưa gỗ vang lên trong Thất Tâm Điện yên ắng: “... Muốn...”
Ánh mắt Nguyên Vô Ưu càng sâu thêm, sau đó nàng bật cười. Nụ cười này như gió xuân lướt nhẹ qua băng giá, trăm hoa đua nở ngay trước mắt, nụ cười nghiêng nước nghiêng thành, quả thật mang một loại cảm giác khiến cho cả hoàng cung xa hoa này đều nhạt màu.
bên trong kia kinh diễm đến ngây ngốc, ánh mắt vô cùng phức tạp, như đang hoài niệm, như đang căm hận, lại như đang... sợ hãi.
Nguyên Vô Ưu xoay . Ngọc Châu cẩn thận ngước mắt liếc trong Thất Tâm Điện một cái mới theo sát bước chân của Nguyên Vô Ưu, nhỏ giọng hỏi: “C chúa?“. kia, nàng quả thật kh nghĩ ra được đó là ai.
“Bà ta là Trần mỹ nhân.”
Ngọc Châu kinh ngạc, Trần mỹ nhân ? lúc nãy là Trần mỹ nhân? Là Trần mỹ nhân bị nương nương giáng vào Nhân Lãnh Cung năm Khánh Đế thứ năm ?
Bà ta là kẻ bị hoàng hậu nương nương ném vào lãnh cung, hơn nữa... hơn nữa bà ta kh bị ên thật mà là giả ên ? Vì bà ta kh bị ên mà lại ở trong Thất Tâm Điện như thế?
Vì c chúa muốn giúp bà ta?
Chủ tớ hai trên hành lang, liếc mắt tiểu thái giám trực ca vẫn còn đang ngủ, trong mơ còn chép chép miệng như thể đang ăn cao lương mỹ vị vậy. Giống như lúc đến, bọn họ qua hành lang mà kh hề qu rầy ta.
“Chọn một món lễ vật đưa đến tặng Ngụy Trung, bản c chúa muốn th bà ta trước tối nay.”
“Vâng.” Trong lòng Ngọc Châu bắt đầu suy xét xem trong cái rương châu báu của c chúa món đồ nào thỏa đáng, vừa thể thể hiện được giá trị lại kh khiến Ngụy c c cảm th c chúa quan tâm lại gợi lên sự cảnh giác của ta.
***
Hoài vương phủ, đại sảnh.
Nghe Tiểu Thân T.ử bẩm báo, Tiểu Lý T.ử đích thân ra ngoài cửa đón đoàn Cố Lăng vào đại sảnh của Hoài vương phủ. Sau khi ra lệnh cho hạ nhân dâng trà lên, liền vội vàng chạy vào hậu viện mời vương gia ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phuong-kinh-thien/chuong-32.html.]
Với việc nhà Cố gia đột nhiên lên Kinh, biết rằng vương gia cũng kinh ngạc.
Chủ tớ ba đứng trong đại sảnh Hoài vương phủ, đôi mắt của Thu Thiên lộ rõ vẻ th minh l lợi đang liếc mắt ngó khắp nơi, âm thầm đ.á.n.h giá Hoài vương phủ, đột nhiên nghe th Cố Lăng lên tiếng: “Thu Thiên, từ giây phút này trở , ngươi đổi tên thành Cố Thu.”
Thu Thiên hơi ngây nhưng vẫn lập tức đồng ý: “Vâng.”
Ngược lại, Toàn Thúc đứng ở một bên phản ứng trở lại, lập tức kinh hãi đổ mồ hôi lạnh cả , vội vàng tiến lên trước thỉnh tội: “C t.ử thứ tội, là thuộc hạ kh suy xét chu toàn.”
Cố Lăng lạnh nhạt liếc mắt Toàn Thúc một cái: “Việc này kh thể trách Toàn Thúc ngươi được.” Cách xa kinh thành ngàn dặm lại lơ là việc tị húy (*) cơ bản nhất này, mặc dù Toàn Thúc cũng sai, nhưng thân là chủ tử, kh nhận ra được cũng là sai .
(*) Tị húy: tên thật của vua chúa kh được gọi thẳng ra mà dùng d xưng, bình thường kh được đặt trùng với tên hoàng đế.
Nghe những lời đối thoại của c t.ử và Toàn Thúc, lúc này Thu Thiên mới phản ứng lại, nhịp tim suýt nữa ngừng đập. Nơi này kh là Viễn Tây hầu phủ mà là kinh thành. Chỉ dựa vào việc tên là Thu Thiên thôi, truyền ra ngoài cũng đủ để bị c.h.é.m đầu liên tiếp mười lần kh ngừng .
“C tử...”
Cố Lăng khẽ phất tay ngăn lại, bên ngoài sân truyền đến tiếng bước chân.
Hoài vương bước vào trong đại sảnh, Cố Lăng xoay , quay đầu khom lưng hành lễ với đến: “Cố Lăng thỉnh an vương gia.”
Cố Thu Thiên và Toàn Thúc đứng ở một bên cũng cung cung kính kính hành đại lễ: “Tiểu nhân tham kiến vương gia.”
“Kh cần đa lễ, đều đứng lên cả .”
Hoài vương trực tiếp ngồi xuống ghế chủ vị, đ.á.n.h giá Cố Lăng phong thái hiên ngang đang đứng dưới sảnh, từ tốn mở miệng: “Cố Lăng? Bao nhiêu tuổi ?”
Thật là một thiếu niên tướng mạo vô cùng xinh đẹp. quả thật kh ngờ trong mẫu tộc của lại một nhân vật tài hoa dung mạo xuất chúng như thế này.
Cố Lăng khẽ mỉm cười: “Hồi bẩm vương gia, Cố Lăng năm nay mười bảy tuổi, gia phụ là Cố Minh Cẩn.”
Hoài vương khẽ phẩy tay, biểu thị ý cho ngồi xuống. Cố Lăng cũng kh dám từ chối, ngồi xuống ghế dưới Hoài vương. Cố Thu và Toàn Thúc đều lui ra phía sau lưng .
Cố Lăng ngước mắt đ.á.n.h giá Hoài vương đang ngồi trên ghế chủ vị, trên mặt ung dung bình tĩnh nhưng bên trong lại âm thầm than một tiếng thương xót.
Hoàng thượng đột nhiên truyền gọi vào Kinh, nội quả thật vô cùng kinh hãi, nghĩ tới nghĩ lui đều cảm th chuyến lên Kinh này của chắc c liên quan đến việc lành dữ của cả tộc Cố Thị. Sự việc cực kì quan trọng kh thể coi thường, nội dặn cẩn thận. Những việc này, đương nhiên trong lòng hiểu vô cùng rõ ràng.
“Thân thể hai lão ngoại tổ ổn định khỏe mạnh kh? M vị cữu cữu, cữu mẫu (*) vẫn ổn chứ?”
(*) Cữu cữu, cữu mẫu: , mợ.
“Cảm tạ vương gia đã quan tâm, tổ phụ, tổ mẫu hai tuổi tác đã cao, tổ mẫu từ khi vào đ đến nay đều ốm đau liệt giường... vì lo lắng cho sức khỏe của vương gia nên ngày đêm mong nhớ muốn được lên Kinh, nhưng ở nơi xa xôi nghìn dặm, xe mệt nhọc vất vả, hai vị đều đã tuổi già nhiều bệnh tật, m vị bá thúc quả thực kh dám lơ là chủ quan.” Cố Lăng đứng dậy nói.
Vẻ mặt Hoài vương chút ngẩn ngơ: “Ngươi nói như vậy, bản vương thật hổ thẹn. Bản vương đã lớn như vậy mà vẫn chưa bao giờ thăm hai vị ngoại tổ, quả thật là kh nên chút nào. Chỉ là ta gặp khó khăn với cái thân thể yếu ớt phế vật này, mặc dù lòng nhưng vô lực. Cảm phiền ngươi thay Hàm Thiên thỉnh tội với hai vị được kh?”
Cố Lăng hơi híp mắt: “Vâng.”
Lúc này, Hoài vương mới dường như sực nhớ ra ều gì, do dự nói: “Kh biết vào Kinh lần này là chuyện gì vậy?”
Nghe câu hỏi này của Hoài vương, sắc mặt Cố Lăng khẽ nghiêm lại nhưng vẫn từ tốn nói: “Cố Lăng là phụng thánh mệnh vào Kinh.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.