Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phượng Kinh Thiên

Chương 57:

Chương trước Chương sau

Hoài vương súc miệng xong ngồi dựa trên cái gối mềm dưới sự dìu đỡ của Tiểu Lý Tử. Sau đó, mới lạnh nhạt Đào Dao, sắc mặt nghiền ngẫm: “Thế nào ? Nguyên Vô Ưu đã giải ra được đáp án ?

Đào Dao cung kính bước lên phía trước, dâng bức thư trong n.g.ự.c lên từ tốn kể rõ lại một lượt những việc ta đã ều tra ra được.

Nghe tin tức Tiểu Đào T.ử bẩm báo, Tiểu Lý T.ử ngạc nhiên đến mức trợn mắt há mồm, sắc mặt Hoài vương cũng từ từ thay đổi theo từng lời kể của .

Mãi đến khi Đào Dao kh lên tiếng nữa, Hoài vương mới mở thư ra. Trong thư hoàn toàn trắng, chỉ bốn chữ: Kh phụ kì vọng.

th trên thư chỉ bốn chữ, Đào Dao kinh ngạc: “Bức thư này là Nguyên Vô Ưu đích thân giao cho Tiểu Tường Tử, thuộc hạ l nó từ chỗ Tiểu Tường T.ử đến đây.” Nói như vậy, Nguyên Vô Ưu sớm đã đoán trước được vương gia sẽ ều tra nàng ta?

Hoài vương kh lên tiếng, chỉ híp mắt bốn chữ rõ ràng lưu loát trong tay, kh biết đang nghĩ cái gì.

Trong phòng yên tĩnh đến kì lạ.

Tiểu Lý T.ử khó khăn lắm mới hoàn hồn sau kinh ngạc, ánh mắt kh nhịn được trộm Hoài vương đang nằm trên giường.

Hoài vương trầm mặc, sau đó khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt, ý cười dần dần càng sâu càng đậm thêm, cuối cùng bật cười khe khẽ thành tiếng. Tiếng cười yếu ớt kèm theo tiếng ho vang vọng trong phòng.

Tiểu Lý T.ử lo âu. sợ cảm xúc của vương gia quá mức kích động sẽ kéo theo cơn ho đến.

Mặc dù Đào Dao đứng bên cạnh mặt mũi vô cảm, nhưng từ ánh mắt vẫn thể ra được trong lòng ta kh hề thờ ơ, hờ hững như vẻ bề ngoài chút nào.

Hoài vương cười khẽ, lâu mới ngừng. ngước mắt lên Đào Dao nói: “Tiểu Đào Tử, ngươi nhận xét nàng ta là thế nào?”

Đào Dao gần như kh cần nghĩ ngợi mà lập tức trả lời: “Nếu kh thể làm việc cho vương gia được thì trừ khử kẻ này đầu tiên.”

Hoài vương lại cười: “Hậu sinh khả úy (*), núi cao còn núi cao hơn. Hay cho một Nguyên Vô Ưu. Sai lầm lớn nhất cả đời Nguyên Hạo Thiên là giữ lại mạng của nàng ta.”

(*) Hậu sinh khả úy: trò giỏi hơn thầy.

Sắc mặt Đào Dao lại nặng nề nghiêm trọng: “Vương gia...”

Ông ta vừa lên tiếng đã bị Hoài vương phất tay ngăn lại: “Bản vương biết ngươi định nói ều gì. Ngươi lo sợ nàng ta sẽ qua cầu rút ván đúng kh? Nhưng bản vương lại kh hề nghi ngờ ều này chút nào.” Thậm chí, cứu nàng ta chính là việc đúng đắn nhất làm suốt cả cuộc đời này. Cũng giống như nàng đã từng nói: trước tiên khoan hẵng bàn đến kết quả, chỉ quá trình thôi cũng đã đủ .

“Tiểu Lý Tử, đỡ bản vương xuống giường.” Hoài vương vén tấm chăn trên xuống, nói.

Tiểu Lý T.ử lo lắng nói: “Vương gia, nô tài l bút mực tới đây được kh?” Vương gia cần nằm trên giường tĩnh dưỡng, quả thực kh nên xuống giường.

Hoài vương lạnh lùng lườm , Tiểu Lý T.ử kh còn cách nào khác đành tiến lên trước dìu đỡ đến trước bàn sách.

Dưới sự dìu đỡ của Tiểu Lý Tử, Hoài vương đến trước bàn, cầm bút viết bức thư thứ hai. Dán xong thư, đưa cho Tiểu Lý Tử: “Đưa bức thư này đến cho Vô Ưu c chúa, nói với nàng ta, lúc nàng ta thực hiện được yêu cầu thứ hai của bản vương chính là ngày nàng ta bước ra khỏi cung.”

“Vâng.”

“Tiểu Đào Tử, bản vương muốn hoàn thành đại sự thì kh thể kh nàng ta. Bắt đầu từ giây phút này, ngươi đích thân bảo vệ nàng .”

Tiểu Lý T.ử đứng bên cạnh hoảng hốt lên tiếng: “Vương gia, ngàn vạn lần kh được.” Tiểu Đào T.ử là ám vệ của vương gia, nhỡ đâu hoàng thượng vu hại vương gia, Tiểu Đào T.ử lại kh ở trong Hoài vương phủ, vậy thì hậu quả thật kh dám tưởng tượng nữa.

Đào Dao cũng kinh ngạc Hoài vương, lập tức nói: “Vậy thì nô tài chọn lựa hai võ c giỏi nhất vào...”

“Kh cần, Hoài vương phủ kh cần bất kì ám vệ nào cả.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phuong-kinh-thien/chuong-57.html.]

Đào Dao còn muốn lên tiếng nhưng Hoài vương đã ngắt lời: “Kh cần nói nhiều nữa, trong lòng bản vương đã quyết .”

“Vâng.” Đào Dao cung kính hành lễ lui ra ngoài kh một tiếng động.

Tiểu Lý T.ử còn lo lắng nhưng cũng hiểu rằng vương gia sẽ kh thay đổi quyết định này.

Cùng lúc này, trong đại sảnh ở Bán Pha Viên của Liêu phủ, hai Cố Lăng và Liêu Th Vân cũng đang thắp đèn bàn bạc suốt đêm.

Liêu Th Vân nâng tách trà mà Liêu Trung vừa pha. mở nắp tách trà, nhẹ nhàng khu, sự chú ý lại kh ở tách trà mà dồn về phía cuốn sách đang mở ra trên bàn. Cuốn sách này cả một buổi sáng hôm nay đã giở giở lại kh biết bao nhiêu lần .

Cố Lăng cũng đang lật xem hồ sơ ở phía đối diện.

Liêu Th Vân liếc mắt . Lặp lặp lại cũng chỉ b nhiêu hồ sơ tư liệu, bọn họ lại kh hề phát hiện thêm bất kì m mối nào, vậy thì chăng bọn họ nên bắt đầu từ một nơi khác, ví dụ như nói: “ khi nào Sử Ngưng Tương biết được ều gì đó kh?”

Cố Lăng hoàn hồn: “Th Vân vừa nói gì cơ?”

Liêu Th Vân híp mắt: “Ta cho rằng thể Sử Ngưng Tương biết được chút gì đó chăng?”

Cố Lăng cẩn thận suy nghĩ mới lắc đầu rằng: “Kh, ta ngược lại cho rằng nàng ta hiểu lí lẽ, vì vậy việc nàng ta ghét Đại c chúa, ta chắc đến tám chín phần là như nàng ta đã nói, chẳng qua chỉ xuất phát từ việc gây gổ bé cỏn con của trẻ con trong nhà mà thôi.”

“Chỉ đơn giản vậy thôi ?” Liêu Th Vân nhướng mày.

th sắc mặt hoài nghi của , Cố Lăng nhíu nhíu mày: “Việc Sử Khai Ngôn kh Sử gia là bí mật của Sử gia, ngay cả Ngọc phi trong cung trước đây cũng kh hề hay biết. Khả năng Sử Ngưng Tương biết được chuyện này kh cao. Nếu nàng ta đã kh biết cha kh của Sử gia, vậy thì một cô nương mới mười hai, mười ba tuổi cho dù th minh tinh r hơn nữa thì cũng kh thể nào liên tưởng cha với Đại c chúa được. Vì vậy, ta ngược lại tin rằng câu chuyện cãi cọ vặt vãnh của trẻ con trong nhà mà nàng nói là sự thật.”

“Còn chuyện Đại c chúa làm biết được việc này, chỉ e đến nay cũng chỉ mỗi Sử Khai Ngôn biết được mà thôi. Nhưng ta đoán rằng trong khoảng thời gian một năm sống ở trong Sử gia, Đại c chúa đã vô tình biết được, hoặc cũng lẽ vì nàng kh cẩn thận biết được tin tức này nên Sử Khai Ngôn mới thân thiết lôi kéo nàng.”

Liêu Th Vân chau mày: “Nhưng nếu theo như lời ngươi nói, Sử Khai Ngôn đề phòng nàng tiết lộ bí mật của ra ngoài nên mới cố ý lôi kéo, tiếp cận gần gũi với Đại c chúa. Điều này cũng chứng tỏ để bụng đến thân phận và địa vị của bản thân. Nhưng nếu đã như vậy, việc gì để xảy ra quan hệ bất chính với Đại c chúa, tự chặn đường sống của như thế?

Sắc mặt Cố Lăng hơi ngớ ra: “Th Vân muốn nói ều gì?”

Liêu Th Vân dứt khoát gấp cuốn sách trên tay lại. nhấp một ngụm trà trên tay mới nói: “Ta vẫn giữ thái độ hoài nghi với việc Sử Ngưng Tương đã biết chuyện hay chưa. Mười năm trước, Đại c chúa biết được Sử Khai Ngôn kh Sử gia, ểm này thì ta tán thành. Còn việc ngươi suy đoán Sử Khai Ngôn cố hết sức để lôi kéo tiếp cận Đại c chúa, về ểm này ta lại càng nghiêng về một loại khả năng khác cao hơn.”

Cố Lăng nhướng mày , yên lặng chờ nói tiếp.

“Mười năm trước, Đại c chúa năm tuổi, Sử Khai Ngôn hai mươi ba tuổi. Mười năm sau, Đại c chúa mười lăm tuổi, mà Sử Khai Ngôn chẳng qua cũng chỉ mới ba mươi ba tuổi mà thôi.”

Liêu Th Vân Cố Lăng nói. Cố Lăng gật đầu.

“Cố kh ở Kinh thành, chưa từng gặp Sử Khai Ngôn và Đại c chúa, kh biết sự tình cũng là chuyện khó tránh.”

Cố Lăng bất đầu cảm th kinh ngạc: “Ý của Th Vân là gì?”

“Dáng Sử Khai Ngôn ngọc thụ lâm phong, tao nhã đa tình, nhan sắc của Đại c chúa thì gần giống như Ngọc phi.”

“Cho nên?” Sắc mặt Cố Lăng chút kì lạ.

“Tình cảm giữa Sử Khai Ngôn và Ngọc phi thân thiết, khả năng Ngọc phi chỉ xem như trưởng, nhưng tình cảm của đối với Ngọc phi chưa chắc đã là tình .”

Cố Lăng trầm mặc mất một lúc lâu nhưng kh hề lên tiếng đưa ra ý kiến khác. Rốt cuộc chân tướng giữa Sử Khai Ngôn và Đại c chúa là như thế nào, e rằng bây giờ chỉ trong lòng Sử Khai Ngôn là biết rõ ràng nhất. Việc này đối với vụ án kh quan trọng, nhưng sau khi nghe Liêu Th Vân nói như vậy, trong lòng ngược lại lại nảy ra một ý nghĩ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...