Phượng Kinh Thiên
Chương 78:
Liêu Th Vân liếc mắt Cố Lăng, th đang nhíu mày chằm chằm về một phía thì cũng thuận mắt theo ánh của . Vừa như dự đoán lại vừa như ngoài dự đoán, Cố Lăng đang Vô Ưu quận chúa. Trong lòng cũng chút mơ hồ kh hiểu, Cố thái phi làm như vậy thật sự chỉ là trùng hợp thôi ?
Nhưng nếu như kh là trùng hợp, vậy thì vì cơ chứ? Bọn họ quả thật kh nghĩ ra được bên trong việc này mục đích gì?
Khánh Đế ngồi ngay ngắn trên ngai vàng, khép hờ mắt, dường như kh quan tâm đến kh khí trong đại ện.
Tất cả mọi tại đó đều kh ý muốn thưởng thức cao lương mĩ vị đầy bàn trước mặt, ánh mắt luôn kh tự chủ được mà liếc sang một phía nào đó. Vô Ưu c... quận chúa đang ngồi ngang hàng với Tam c chúa, trong lòng bọn họ đều chút thương xót và thổn thức.
Nhưng nghĩ lại thì cảm th rằng thể ngồi ở chốn này ít nhất cũng là tốt hơn bị vây nhốt trong lãnh cung nhiều lắm .
Nguyên Vô Ưu ngồi nghiêm chỉnh ở một bên, ngang hàng với nàng là Tam c chúa Nguyên Tích Trân.
Nguyên Tích Trân bình thản đ.á.n.h giá Nguyên Vô Ưu chỉ cảm th khi gần, vẻ đẹp của nàng càng câu hồn đoạt phách. Tâm trạng của nàng ta đang vô cùng phức tạp!
Nàng ta chỉ nhỏ hơn Nguyên Vô Ưu m tháng mà thôi, cũng là c chúa với nhau, nhưng một lại là mây, một kẻ lại là bùn, một trên trời, một kẻ dưới đất.
Từ nhỏ đến lớn, các nàng đều ngửa mặt tr lên nàng ta. Năm năm trước, mà bọn họ ngưỡng vọng rốt cuộc cũng tan biến dần khỏi tầm mắt. Thi thoảng nhớ lại, trong lòng ngoại trừ cảm giác thương hại ra thì nàng cho rằng cả đời này sẽ kh bao giờ gặp lại nàng !
Nhưng ngày hôm nay sau năm năm, nàng lại xuất hiện dưới ánh mắt của mọi một lần nữa. Mặc dù nàng ta kh còn là c chúa nữa mà chỉ là một quận chúa, nhưng bất kể nàng ta đứng trong đại ện hay là ngồi ngay ngắn trong yến tiệc thì cũng đều xinh đẹp đến kinh tâm động phách, khiến khác hướng về như thế.
Rõ ràng là nàng đang ngồi kế bên nàng ta, nhưng nàng vẫn cảm giác thấp kém hèn mọn cần ngưỡng vọng nàng !
“Nhị hoàng tỷ, tỷ thật xinh đẹp. Đệ là Định Sinh.”
Lời khen ngợi thẳng t của Tứ hoàng t.ử Nguyên Định Sinh khiến Nguyên Vô Ưu mỉm cười: “Tứ hoàng t.ử cũng đẹp trai.” Bản thân trẻ con ở thời đại này thường trưởng thành sớm, huống chi là đứa trẻ được lớn lên giữa quyền lực? Trong môi trường lừa lọc giả dối với nhau như thế này, lẽ khi còn chưa bắt đầu học nói chuyện thì bọn họ đã bắt đầu học đạo lý sinh tồn .
Tam hoàng t.ử Nguyên Trọng Sinh bưng tách trà giơ lên về phía Nguyên Vô Ưu: “Trọng Sinh l trà thay rượu kính Nhị hoàng tỷ.” Mặc dù đã trở thành con thừa tự của Thập vương thúc nhưng xuất thân của nàng kh thể thay đổi được. Mặc dù đến nay, nàng đã được phong làm Vô Ưu quận chúa, nhưng phong hiệu Vô Ưu c chúa của nàng cũng kh hề bị bãi miễn. Đây chăng chính là ểm đặc biệt của đích xuất Trung Cung? Vì thế nên trong lòng phụ hoàng vẫn luôn chút mâu thuẫn?
“Tam hoàng đệ khách khí .” Nguyên Vô Ưu hờ hững nói nhưng vẫn nhận l, dùng tay áo che miệng ngửa cổ uống cạn. Ngồi ở đây đều là m th niên đang tuổi lớn nhưng kh ai đối xử với bọn họ như trẻ con cả!
Kh chỉ Tam c chúa mà cả ánh mắt Tam hoàng tử, Tứ hoàng t.ử Nguyên Vô Ưu cũng đều chút thay đổi. Năm năm trước, bọn họ còn nhỏ tuổi nhưng đều đã bắt đầu ký ức, huống hồ những thứ mà Nguyên Vô Ưu đều là những thứ bọn họ khao khát mà kh thể với tới, làm thể quên cho được đây?
Ngày hôm nay của năm năm sau, họ gặp lại đã từng khiến bọn họ ghi tâm khắc cốt. Nàng vẫn tỏa ra phong thái ung dung tao nhã hiên ngang mà bọn họ kh thể với tới như thế, nhưng đã kh còn kiêu ngạo kh thể chạm vào nữa !
lẽ, thời gian năm năm, những trưởng thành kh chỉ bọn họ mà còn cả nàng nữa!
Mai phi lạnh nhạt lên tiếng: “Hoàng thượng, ban nãy trên đại ện quả thật kh ai đủ tư cách nghe Vô Ưu c chúa đ.á.n.h đàn, nhưng bây giờ thần chút hiếu kì, trong ện này chẳng lẽ vẫn kh ai đủ tư cách nghe Vô Ưu quận chúa gảy một khúc ?”
Kh khí trong đại ện khó khăn lắm mới hòa hoãn được một chút lại dần dần trở nên lạnh lẽo theo lời nói của Mai phi, ánh mắt mọi đều lập lòe phát sáng.
Ngũ hoàng t.ử c.ắ.n cắn môi cụp mắt xuống. biết là cái c.h.ế.t của Đại hoàng khiến lòng mẫu phi đau đớn vô cùng, nhưng mẫu phi làm như vậy kh khiến cho phụ hoàng xấu hổ trước mặt mọi ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phuong-kinh-thien/chuong-78.html.]
Khánh Đế lạnh nhạt liếc Mai phi một cái lại hờ hững Nguyên Vô Ưu nói: “Vô Ưu, con nói xem?”
Nguyên Vô Ưu ngồi tại chỗ kh động đậy mà chỉ mỉm cười Mai phi: “Đương nhiên .”
Cố Lăng, Liêu Th Vân liếc mắt nhau. Hai đều lặng lẽ xem xét kĩ đang ngồi đoan trang mỉm cười trong veo nói “” kia, trong lòng hiếu kì nàng làm thể giải quyết việc này đây?
“Nếu đã , vậy mời Vô Ưu quận chúa đàn một khúc !” Mai phi hờ hững nói.
Nguyên Vô Ưu vẫn cười mỉm như cũ: “Vậy xin mời Mai phi nương nương và những kh liên quan đều ra ngoài hết , bản quận chúa chỉ đàn cho tư cách nghe.”
Sắc mặt Mai phi lạnh lùng: “Vô Ưu quận chúa, ngươi thật to gan, chẳng lẽ ngươi thật sự nghĩ vẫn là Vô Ưu c chúa hay ? Ngươi dựa vào đâu cơ chứ?” Dựa vào cái gì mà lúc đầu Nguyên Vô Ưu chỉ bị nhốt vào lãnh cung chứ kh uống rượu độc cùng với Lưu Thị? Dựa vào đâu mà ngày hôm nay sau năm năm, nàng ta vẫn thể được đặc xá như thế, còn Hựu Nhi của bà... lại kh bao giờ còn cơ hội nữa ?
Mai phi kh chút khách khí mà chế giễu khiến kh khí trong đại ện trở nên đóng băng.
Vô Ưu quận chúa bu mắt, vô lực như đang chần chừ do dự lại như đang trầm mặc, kh ít tại đó kh tự chủ nhíu mày lại.
Mặc dù tâm trạng đau khổ mất con của Mai phi mọi thể hiểu được, thậm chí là đồng cảm với bà, nhưng Mai phi lại làm khó Vô Ưu quận chúa - cũng khiến ta thương xót vì bị giam hãm trong lãnh cung suốt năm năm ròng rã vừa mới được đặc xá này, quả thật là quá thất lễ.
Cứ cho là trong lòng bà ta bất mãn với hoàng thượng nữa thì cũng kh cần l Vô Ưu quận chúa vô tội ra để trút giận chứ? Làm hại nàng thì lợi ích gì cho bà ta?
Đôi l mày và bờ môi mỏng của Khánh Đế hơi nhếch lên, trong mắt cũng chút giận dữ nhưng vẫn kh hề lên tiếng.
Nguyên Vô Ưu chậm rãi đứng dậy. Dưới ánh mắt của tất cả mọi , nàng thong dong đến chỗ nhạc sư giữa ện dừng lại trước một cây đàn. Nàng quay thẳng vào Mai phi, ánh mắt lạnh lùng, giọng nói kh lớn, ôn hòa mà trầm thấp dịu dàng: “Nương nương hỏi Vô Ưu dựa vào cái gì ? Thứ Vô Ưu dựa vào chính là bắt đầu kể từ ngày mà ta chào đời, là tôn quý hay là thấp kém, là vinh quang hay là suy tàn, mặc cho ta sa sút như bùn lầy, mặc cho ta mất mạng tại đây ngay giây phút này chăng nữa thì đây cũng là sự thật kh thể thay đổi được.”
Ánh mắt nàng lạnh lùng lướt qua tất cả mọi một lượt, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt của Khánh Đế, giọng nói của nàng vẫn hòa nhã dịu dàng như cũ: “Ta, Nguyên Vô Ưu, xuất thân từ Trung Cung, là dòng dõi huyết thống d chính ngôn thuận, chính thống nhất của nước Đại Nguyên, chỉ cần phụ thân ta vẫn là đương kim hoàng thượng, chỉ cần còn tại vị một ngày thì xuất thân của ta vẫn kh thể thay đổi. Đối với Vô Ưu, phong hiệu, thân phận là c chúa hay là quận chúa gì khác nhau cơ chứ?”
M vị hoàng t.ử c chúa đều sững sờ ngước lên nàng.
Tất cả mọi đều chú mục lên nàng mà sửng sốt.
Toàn ện kh một tiếng động, chỉ tồn tại giọng nói nhã nhặn dịu dàng đang nhẹ nhàng trần thuật lại sự thật mà lâu nay mọi cố ý hay vô tình xem nhẹ mất mà thôi!
“Trong năm năm này, Vô Ưu vẫn luôn nghĩ một vấn đề, trăn trở biết bao lâu vẫn kh giải thích được. Phụ hoàng, đồng ý giải đáp cho Vô Ưu kh?”
Ánh mắt Khánh Đế càng sâu thêm, từ tốn nói: “Vô Ưu ều gì nghi vấn?”
Nguyên Vô Ưu cười dịu dàng, âm th nhỏ bé mơ hồ nhưng lại khiến ta vô cùng sợ hãi.
“Tội của Lưu Thị, liên lụy đến mẫu hậu là đã đủ lắm . Vì ta họ Nguyên mà cũng gánh tội d của Lưu Thị?”
Vì ta họ Nguyên mà cũng gánh tội d của Lưu Thị? Vì ta họ Nguyên mà cũng gánh tội d của Lưu Thị? Vì ... Câu nói này cứ khuếch tán ra mãi như mặt hồ phẳng lặng bị một hòn đá ném vào, tạo thành từng đợt sóng nhấp nhô liên tiếp kh ngừng, vang vọng mãi bên tai, ù ù dội lại trong đầu của mọi .
Chưa có bình luận nào cho chương này.