Phượng Kinh Thiên
Chương 82:
Tiên hoàng thương Hoài vương thân thể yếu ớt nên ngay từ khi chưa được phong vương xuất cung, ngài đã miễn cho tất cả các sự vụ mà tôn thân hoàng tộc làm.
Mười lăm năm nay, ngoại trừ việc Đ chí mỗi năm Hoài vương sẽ dời phủ để vào cung thì kh hề tham dự bất kì c vụ nào của hoàng thân quốc thích nữa, mãi đến tận ngày hôm nay...
Kh chỉ mỗi Vô Ưu dậy sớm, Hoài vương cũng vậy, bởi hôm nay chính là ngày trọng đại Nguyên Vô Ưu chính thức thay đổi ngọc ệp sang làm con thừa tự dưới tên Hoài vương.
Các cung nữ bày ra từng lớp quần áo lộng lẫy đẹp đẽ. Nguyên Vô Ưu mở rộng hai tay ra để cho các cung nhân khoác từng lớp, từng lớp trang phục lên giúp nàng. Cuối cùng, nàng ngồi xuống trước gương đồng, thoải mái để cho bọn họ búi cho nàng một mái tóc thật cầu kì, đeo lên đầu nàng đủ thứ châu báu hiếm lạ quý giá.
trong gương, Nguyên Vô Ưu khẽ mỉm cười. Thân phận quận chúa nhưng quần áo và trang sức lại là của c chúa, rõ ràng là ý trời mà, kh ?
Nguyên Vô Ưu ăn mặc lộng lẫy về phía , Hoài vương chỉ cảm th trước mắt như phát sáng. Sự tồn tại của nàng dường như khiến cả trời đất đều mất vẻ tươi tắn rạng rỡ.
Nguyên Vô Ưu mở rộng hai cánh tay, chầm chậm xoay một vòng trước mặt . Bất kể là trang phục, khuôn mặt hay là khí thế thì cũng đều thể hiện rõ ràng sự tôn quý kh gì sánh bằng.
“Phụ vương cảm th như thế nào? Trang ểm như thế này phù hợp với ta kh?”
Hoài vương bật cười: “Vô Ưu vốn nên như thế này mới đúng.” Nàng nên đứng trên thềm cung cao cao, mỉm cười ngàn vạn quỳ phục dưới chân!
…
Thánh Dương Cung, Kim Loan đại ện.
Bách quan vào chầu yết kiến xong thì đến các hoàng t.ử c chúa tiến vào, sau đó là các phi tần trong hậu cung, cuối cùng mới là hoàng thân quốc thích.
Khánh Đế nhận lễ yết kiến của những này xong thì Thi Tề đứng bên cạnh mới cao giọng tuyên: “Truyền Hoài vương, Vô Ưu quận chúa lên ện!”
Hoài vương và Vô Ưu từ sớm đã đứng đợi ở thiên ện. Nghe th lời tuyên triệu của các thái giám, hai đứng dậy để cho cung nhân giúp họ chỉnh đốn lại trang phục long trọng trên .
Đợi tất cả đều đã ổn thỏa , Nguyên Vô Ưu mới phất tay bảo Tiểu Lý T.ử lui ra, đích thân lên phía trước đỡ Hoài vương lên ện.
Sau cung yến năm mới, trong kinh thành ai ai cũng biết đến th d của Vô Ưu c chúa, biết nàng dung nhan tuyệt sắc, nghiêng nước nghiêng thành. Nhưng rốt cục thì miêu tả hình dung như thế nào thì ngoại trừ những đã được tận mắt chứng kiến ngày hôm đó trải nghiệm sâu sắc ra, những khác chẳng qua cũng chỉ là nghe lời đồn thổi mà thôi.
Đối với những đã được tận mắt th mà nói, bọn họ cho rằng xinh đẹp kiều diễm như thế đã là cực đại, thế nhưng hiện tại bọn họ biết bản thân đều sai cả .
Khuôn mặt xinh đẹp dĩ nhiên thể dùng từ nghiêng nước nghiêng thành để hình dung, nhưng giây phút này, dùng ngôn ngữ gì để miêu tả đang từ tốn tiến vào kia đây?
Kh ai biết, ít nhất thì giây phút này, kh ai thể nghĩ ra nổi.
hai đang bước vào ện, lúc này tất cả mọi đều đột nhiên cảm th rằng, thì ra bộ lễ phục màu vàng nhạt trên Vô Ưu c chúa còn lóa mắt hơn cả long bào màu vàng sáng trên hoàng thượng – đang ngồi trên long ỷ cao cao kia nữa.
Mái tóc đen tuyền kh còn bu xuống uốn lượn sau lưng như ngày hôm nữa mà được vấn lên thành kiểu tóc phi phượng tỉ mỉ cầu kì, bộ trâm phượng hoàng tung cánh bằng vàng khảm ngọc lục bảo quý giá làm tôn lên bộ lễ phục rộng rãi màu vàng nhạt trên nàng.
Tr nàng tôn quý đến mức khiến tất cả mọi đều muốn nằm rạp xuống đất quỳ lạy dưới chân!
Khánh Đế đang ngồi trên long ỷ, trong mắt cũng thoáng qua một chút kinh ngạc ngơ ngẩn. Trong lòng ta d lên một loại cảm xúc từ trước đến nay chưa từng : đó là sự kiêu ngạo!
Năm xưa khi lần đầu tiên bước lên ngôi báu, lâm quân thiên hạ, nhận được sự bái lạy của bách quan, sự quỳ phục của dân chúng, ta cũng chưa từng cảm giác kiêu ngạo như bây giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phuong-kinh-thien/chuong-82.html.]
Trước mắt ta dường như lại hiện lên dáng vẻ Vô Ưu lúc nàng vừa mới chào đời khi xưa: nhỏ bé như vậy, yếu đuối mỏng m như vậy, nàng giống như một con mèo nhỏ ngây thơ ngả vào lòng .
Mà bây giờ, sinh mệnh nhỏ bé yếu ớt như một chú mèo con kia trong phút chốc đã thay đổi . Trên nàng tất cả các ưu ểm của và mẹ nàng: xinh đẹp tuyệt trần, th tao hiên ngang, cao quý tự nhiên, thậm chí... còn cả tôn quý vô cùng nữa!
Ông ta đã từng khống chế sự kiêu ngạo của chỉ vì xuất thân, mà trên nàng lại hoàn toàn bộc lộ nó một cách rõ ràng hoàn mỹ. Khánh Đế đang thất thần nên kh nhận ra hai đã đến gần, mãi đến khi...
“Thần đệ tham kiến hoàng thượng, ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”
Nghe th tiếng bái lạy của Hoài vương, ánh mắt mơ màng của Khánh Đế mới dần tỉnh táo trở lại, cảm xúc ban nãy cứ như chưa từng xuất hiện vậy.
“Bình thân, ngồi .”
“Tạ hoàng thượng.” Dưới sự dìu đỡ của Tiểu Lý Tử, Hoài vương ngồi xuống chiếc ghế mà thái giám vừa mới đưa vào.
Ánh mắt mọi xung qu khó khăn lắm mới dời khỏi Vô Ưu c chúa mà chuyển sang Hoài vương. Mặc dù trên mặc áo gấm, đầu đội kim quan mũ mão phong thái quý tộc của tôn thân hoàng tộc, nhưng vẫn khó che đậy cơ thể gầy gò ốm yếu và sắc mặt x xao bệnh tật nguy kịch của .
Sau khi xem xét một chút, tầm mắt của nhiều lại quay trở về trên Nguyên Vô Ưu đang đứng giữa ện.
Các phi tần hậu cung hâm mộ đến đỏ mắt. Nếu sắc đẹp nhường này mà là của bản thân thì tốt biết bao nhiêu.
Tuyệt đại đa số hoàng t.ử c chúa đều đố kị vô cùng.
Tam c chúa càng ủ ê biến sắc. Nàng ta cao quý đến mức phảng phất còn thể th cả khí thế tôn quý vô cùng. Vì nàng kh thể được những thứ này? Nàng cũng là c chúa, cũng là con gái của phụ hoàng cơ mà? Chỉ vì số mệnh của Nguyên Vô Ưu tốt hơn nàng khi được sinh ra ở Trung Cung thôi ?
Tam hoàng t.ử Nguyên Trọng Sinh ngơ ngẩn Nguyên Vô Ưu, trong lòng cảm th thất vọng và phiền muộn. Thân phận của bọn họ cũng thể ăn mặc như thế này được, nhưng ai dám cơ chứ? Ai mà dám kh coi ai ra gì, trắng trợn thể hiện sự lộng lẫy xa xỉ như thế này? Tam hoàng tỉ kh dám, càng kh dám. Kh vì họ kh gan mà là vì bọn họ đều kh thể so bì nổi, bọn họ kh đủ tự tin để dùng cách ăn mặc này bước vào trong tầm mắt của phụ hoàng như thế!
“Vô Ưu tham kiến hoàng thượng, vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!” Nguyên Vô Ưu quỳ xuống hành đại lễ.
Nghe th cách xưng hô của nàng, trong mắt Khánh Đế thoáng hiện lên ánh kì lạ nhưng chỉ trong chớp mắt đã biến mất, nh đến mức khiến khác kh kịp nhận ra.
“Kh cần đổi cách xưng hô, mặc dù trẫm đã ân chuẩn yêu cầu của thái phi cho con được làm con thừa tự thừa kế Thập vương thúc, nhưng con vẫn là con gái ta, là c chúa Trung Cung, đây là sự tồn tại kh ai thể thay đổi được.”
Hoài vương nghe th thế thì ngẩng đầu liếc Khánh Đế một cái lại cúi đầu xuống kh nói lời nào.
Nghe th câu nói của Khánh Đế, Nguyên Vô Ưu ngạc nhiên ngẩng đầu, đôi mắt xinh đẹp động lòng ngơ ngác ta một lúc lâu, vừa như kinh ngạc vừa như ngơ ngẩn. Đôi mắt trong veo đột nhiên chan chứa ánh sáng lấp lánh, đôi môi đỏ thắm khẽ mỉm cười, đẹp như tiên nữ kh nhiễm bụi trần, đẹp đến vô cùng.
Nàng cung kính ngoan ngoãn quỳ xuống lần nữa: “Nhi thần tạ ơn phụ hoàng.”
Khánh Đế đột nhiên cảm th lẽ đôi khi sự xúc động cũng kh hoàn toàn kh chấp nhận được. Nàng là con gái của , đây là sự thật kh ai thể thay đổi, chính ta cũng kh thể, dù rằng nàng đã xuất hiện trên thế cờ của .
Vì thế trong giới hạn của bản thân, lẽ thể yêu thương cưng chiều nàng một chút, dung túng nàng một chút, bởi khi th nàng thế này, lại nhớ về khát vọng và ước mơ khắc cốt ghi tâm thuở thiếu thời của .
Vô Ưu kh hề hay biết sự ngang ngược như vậy, th tao vô cùng như vậy, tôn quý vô thượng như vậy chính là mơ ước trước đây của !
Nghĩ đến đây, sắc mặt Khánh Đế hòa hoãn trở lại: “Bình thân.”
“Vâng, nhi thần tuân chỉ.” Nguyên Vô Ưu cung kính đứng dậy đến bên cạnh Hoài vương.
Khánh Đế dặn dò Thi Tề đứng bên cạnh: “Truyền khẩu dụ của trẫm đến Lễ bộ, kh cần thay đổi ngọc ệp của Vô Ưu c chúa.” Ngừng một lát, ta mới tiếp tục nói: “Điền thêm dưới tên của Hoài vương là được.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.