Quả Ác
Chương 8:
“Vào buổi chiều ngày xảy ra sự việc, cô cãi vã với Vương Thiến kh?”
“.”
gật đầu, cố gắng giữ cho giọng nói bình tĩnh.
“Nhưng đó chỉ là mâu thuẫn hàng xóm. Vương Thiến là xúc phạm con gái trước, chỉ phản bác lại vài câu.”
“Hai đã cãi nhau cụ thể về chuyện gì?”
kể lại tình hình lúc đó một cách chi tiết.
Một cảnh sát khác đang ghi chép, ta ngẩng đầu , hỏi:
“Chúng đã ều tra, tuy Tần Tiểu Cường kh là học sinh xuất sắc, nhưng tính cách cởi mở, tâm lý luôn ổn định, chưa từng biểu hiện thái độ cực đoan vì vấn đề ểm số.
“Việc ta đột ngột nhảy lầu lần này kỳ lạ.
“Trước khi ta rơi lầu, lần cuối cùng cô gặp ta là khi nào? Cô nói gì với ta kh?”
“Kh! Tuyệt đối kh!”
kích động đứng bật dậy.
“Thưa cảnh sát, chúng cũng đau lòng, nhưng chuyện này thực sự kh liên quan đến chúng !
“Chính là Vương Thiến tự gây rối, vu khống!”
Viên cảnh sát đối diện ra hiệu cho bình tĩnh lại.
“Cô Lý Mai, cô ngồi xuống đã. Chúng chỉ hỏi theo quy trình, xin cô kiểm soát cảm xúc.
“Bây giờ, chúng cần con gái cô, Lâm Tiểu Nhã, vào đây một chút.”
Tim bỗng nhiên thắt lại.
Tiểu Nhã mới mười tám tuổi, con bé đã bao giờ đối mặt với cảnh tượng này đâu?!
đứng đợi bên ngoài trong lo lắng, từng phút từng giây trôi qua dài như một thế kỷ.
Nửa tiếng sau, Tiểu Nhã bước ra, vành mắt đỏ hoe, rõ ràng là đã khóc.
chạy đến ôm chầm l con, cơ thể con bé run rẩy trong vòng tay .
“Mẹ, họ hỏi con… hỏi con như lời dì Vương Thiến nói, là con quan hệ kh rõ ràng với Lý Cường, nên mới khiến nhảy lầu…”
Giọng Tiểu Nhã nghẹn lại vì khóc.
“Con kh … Con thực sự kh …”
“Mẹ biết, mẹ biết mà.”
Lòng đau như d.a.o cắt, chỉ biết kh ngừng an ủi con.
---
Trở về từ đồn cảnh sát, chúng hoàn toàn bị cô lập.
Mặc dù vì thiếu bằng chứng nên cảnh sát kh hề lập án, nhưng hàng xóm thì kh quan tâm ều đó.
Dưới sự thúc đẩy chủ đích của Vương Thiến, chúng trở thành nghi phạm kh thể chối cãi.
Đồ cúng trước cửa ngày càng nhiều, những lời khóc than và chửi rủa của Vương Thiến cũng ngày càng khó nghe hơn.
Bà ta bắt đầu bịa đặt đủ mọi chi tiết, nói rằng con gái đã đùa giỡn tình cảm của con trai bà ta như thế nào, khiến ta nhất thời nghĩ quẩn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Một số hàng xóm tin là thật, thậm chí còn bắt đầu tạt nước bẩn và ném rác vào cửa nhà .
đã báo cảnh sát, nhưng cảnh sát đến cũng chỉ hòa giải, khuyên vợ chồng Vương Thiến dọn dẹp đồ đạc , đừng làm ảnh hưởng đến môi trường chung.
Nhưng cảnh sát vừa , mọi thứ lại trở lại như cũ.
và Tiểu Nhã như đang sống trên một hòn đảo cô độc, xung qu là đại dương đầy rẫy ác ý.
Giọt nước làm tràn ly, đến từ trường đại học đầu tiên mà Tiểu Nhã đăng ký.
Chiều hôm đó, nhận được một cuộc ện thoại từ phòng tuyển sinh của một trường đại học d tiếng.
Giọng ệu của đối phương khách sáo, nhưng lời nói lại như băng nhọn đ.â.m vào tim .
“Xin hỏi phụ của em Lâm Tiểu Nhã kh? Chào cô.
“Về việc tuyển sinh của em Lâm Tiểu Nhã, chúng cần cân nhắc kỹ lưỡng hơn.
“Chúng đã tìm hiểu qua một số kênh và biết rằng em Lâm Tiểu Nhã hiện đang… bị kéo vào một cuộc ều tra hình sự.
“Mặc dù chúng tin em vô tội, nhưng cô cũng biết, là một trường đại học hàng đầu cả nước, chúng yêu cầu cao về phẩm chất đạo đức của sinh viên.
“Vì vậy… xin lỗi, chúng buộc tạm thời gác lại hồ sơ nhập học của em . Mong cô th cảm.”
Khoảnh khắc ện thoại bị ngắt, toàn bộ sức lực trong như bị rút cạn.
Xong .
Mọi thứ đều xong .
Họ kh chỉ muốn hủy hoại d tiếng của chúng , mà còn muốn hủy hoại tiền đồ của con gái !
Đó là tương lai mà Tiểu Nhã đã đổi l bằng mười hai năm đèn sách, là hy vọng và lối thoát duy nhất của con bé!
x vào phòng Tiểu Nhã, con bé đang ngồi thẫn thờ trước bàn học.
Th bước vào, con bé ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng.
“Mẹ, con nghe th .”
Giọng con bé nhẹ, mong m.
“ … trường đại học của con cũng mất kh?”
kh kìm được nữa, nước mắt tuôn rơi.
quỳ xuống trước mặt con, nắm l bàn tay lạnh buốt của con bé, khóc kh thành tiếng.
“Tiểu Nhã, mẹ xin lỗi… Là mẹ vô dụng, mẹ kh bảo vệ được con…”
Tiểu Nhã nắm c.h.ặ.t t.a.y , con bé kh khóc, chỉ ánh sáng trong mắt con bé dần dần tắt lịm.
Con bé nói: “Mẹ, kh trách mẹ. lẽ, đây là số phận .”
Kh! Đây kh là số phận!
Vì lý do gì?
Vì lý do gì mà mười m năm đèn sách của con gái bị đổ s đổ biển vì lời vu khống vô căn cứ của khác?
Vì lý do gì mà chúng gánh chịu tội d kh thể gột rửa này vì lỗi lầm của khác?
Một ngọn lửa giận dữ tuyệt vọng bùng cháy trong tim .
kh thể cứ thế mà nhận thua!
Chưa có bình luận nào cho chương này.