Quá Đỗi Dịu Dàng
Chương 17: Ôn tồn ---
Hoắc Thành nằm trên cô, hơi thở vẫn chưa ổn định. Nhiệt độ cơ thể nóng bỏng truyền qua làn da tiếp xúc. Trầm Nguyệt mềm nhũn trên giường, hàng mi dính hơi nước, má đỏ bừng đến mức kh thể tả, ngay cả tiếng thở cũng trở nên vụn vặt.
cúi , dịu dàng hôn lên khóe mắt ướt át của cô, khẽ thì thầm bên tai, “ đưa em tắm rửa.”
Hoắc Thành nhẹ nhàng bế cô rời khỏi giường. Trầm Nguyệt vùi mặt vào n.g.ự.c , vẫn còn run rẩy nhẹ, má nóng đến mức như sắp bốc cháy.
Ánh đèn trong phòng tắm dịu nhẹ, hơi nước bốc lên nghi ngút. Hoắc Thành ều chỉnh nhiệt độ nước, vững vàng đỡ l vòng eo mảnh khảnh của cô, bế cô vào dưới vòi nước ấm áp.
Nước nóng rửa trôi những dấu vết sau cuộc hoan ái của hai . Hoắc Thành cúi đầu, chăm chú nơi sâu kín đang đỏ ửng vì cao trào của cô, ánh mắt tối sầm từng chút một, tối đến mức đáng sợ.
Trầm Nguyệt rụt rè, khẽ rên muốn né tránh, nhưng chân cô mềm nhũn, cả lại ngã vào lòng Hoắc Thành.
Hoắc Thành cười khẽ, cúi xuống hôn đôi môi ướt át của cô. Bàn tay trượt từ eo xuống m, theo dòng nước nhẹ nhàng xoa nắn, ngón tay lướt qua lại giữa hai chân cô, như cố tình đánh thức dục vọng vừa lắng xuống.
“Còn sức nữa kh?”
Giọng trầm thấp khàn khàn, âm cuối nén lại nhẹ, nhưng mang theo sự cám dỗ gần như khiến ta tự giác khuất phục.
“Kh… kh muốn nữa…” Trầm Nguyệt hoàn hồn, nghe hỏi vậy, tai cô lập tức đỏ bừng, rụt cổ muốn đẩy ra.
Nhưng Hoắc Thành kh nói lời nào đã nắm l cổ tay nhỏ n của cô, ôm cô chặt hơn, từ từ hướng dẫn cô ngồi lên vật nam tính cứng cỏi, nóng bỏng của .
Nước nóng dội lên hai cơ thể đang quấn quýt, bầu kh khí đặc quánh đến mức gần như kh thể tan ra.
Mắt Trầm Nguyệt đỏ hoe, nhưng cơ thể lại kh thể kiểm soát mà khẽ run rẩy đón nhận, từng chút từng chút một, bị thấm thấu vào tận xương tủy.
Hoắc Thành ôm l cô, vừa nhẹ nhàng chuyển động vừa thủ thỉ dỗ dành, giọng khàn khàn đến mức kh thể tả: “Thêm lần nữa, nhé?”
Hoắc Thành đỡ eo cô, từ từ đưa vào sâu bên trong cô.
Lần này kh còn mãnh liệt như lúc nãy, chỉ là ra vào n, chậm rãi, như đang dỗ dành.
Nước nóng lướt qua cơ thể hai , làm mờ tầm , và cũng làm mờ r giới.
Trầm Nguyệt tựa vào vai , các ngón tay vô thức bấu vào lưng , khóe mắt ẩm ướt, từng tiếng thở dốc nhẹ nhàng thoát ra từ môi.
Hoắc Thành khẽ cắn vành tai cô, thì thầm: “Nơi sâu kín của em cứ ướt mãi thế, hả?”
“A… Hoắc Thành…” Cơ thể cô run lên, giọng nói mềm mại như đường tan chảy.
Hoắc Thành cười khẽ, l.i.ế.m giọt nước đang chảy trên vai cô, vừa chậm rãi thúc đẩy vừa hôn lên cổ và xương quai x của cô, giống như sự chiếm hữu quấn quýt của dã thú, nhưng cũng giống như sự vỗ về tình tứ của tình nhân.
Tiếng nước, tiếng thở dốc, và những lời yêu thương vụn vặt đó, từ từ quấn l nhau trong màn sương mờ, như một tấm lưới kh thể gỡ. Chỉ đến khi cô thực sự kh thể chống đỡ nổi nữa, mới khẽ rên lên một tiếng, ôm chặt cô vào lòng, như muốn nhào nặn cô vào m.á.u thịt.
Hoắc Thành tắm rửa sạch sẽ cho cô, bọc cô trong một chiếc khăn tắm mềm mại, bế cô về phòng ngủ.
Cô kh nói gì, hàng mi rủ xuống, vẻ mặt chẳng muốn quan tâm đến ai.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hoắc Thành nhẹ nhàng đặt cô lên giường, cầm khăn giúp cô lau mái tóc vẫn còn nhỏ nước. Trầm Nguyệt đột ngột nắm l cổ tay , giọng hơi khàn: “ tự làm được.”
“Hả?” Hoắc Thành nhướng mày, ngón tay vẫn dừng trong mái tóc cô, “ vừa còn khóc lóc cầu xin tha trên giường, giờ đã trở mặt phủi sạch ?”
Trầm Nguyệt khựng lại, mặt cô chợt đỏ bừng, quay đầu tránh ánh mắt , “… kh khóc.”
Hoắc Thành cười khẽ, giọng ệu cợt nhả, lại trầm thấp đầy ái : “Ừ, là nhớ nhầm. vừa nãy vừa bị hành vừa khóc cầu xin chậm lại kh cô.”
“......”
Cô cắn môi dưới, tim đập loạn xạ, ngay cả chân cũng còn mềm nhũn. Trong đầu cô liên tục hiện lên hình ảnh bản thân kh thể chống cự nổi trong vòng tay , mặt cô sắp cháy lên .
thành thạo như vậy, liệu trước đây nhiều kinh nghiệm kh?
Hoắc Thành với khuôn mặt này, thân hình này... hẳn là nhiều tự nguyện dâng hiến?
Nghĩ đến khả năng này, cô bỗng th hơi khó chịu.
“Đúng là ên …” Trầm Nguyệt lẩm bẩm trong lòng, th cầm máy s tóc, cô dứt khoát ngồi thẳng dậy. thích làm gì thì làm, dù cô cũng mệt đến nỗi kh muốn cử động một ngón tay.
Kỹ thuật s tóc của Hoắc Thành kh được tốt lắm, Trầm Nguyệt bảo s khô khoảng bảy, tám phần là đủ. Ánh mắt cô liếc th chiếc áo sơ mi của bị vứt bừa trên lưng ghế, cô ngập ngừng, vẫn bước tới cầm lên.
Tay áo quá dài, vai cũng rộng, nhưng khi che phủ làn da trần trụi của cô, nó tốt hơn nhiều so với chiếc áo choàng tắm chỉ cần kéo nhẹ là tuột.
“ quay lưng lại.” Trầm Nguyệt mím môi, “ muốn thay quần áo.”
“Làm gì mà chưa th bao giờ, làm vẻ kiêu sa.”
cười khẩy một tiếng, ngoan ngoãn quay lưng lại.
Sau khi mặc vào, trong đầu cô kh ngừng tua lại cảnh tượng mặc chiếc áo sơ mi đó bị cởi ra lúc nãy. Trầm Nguyệt kh dám Hoắc Thành, cúi đầu, lết từng bước tập tễnh về phía giường.
Phía sau truyền đến tiếng cười khẽ trầm thấp của , “Mềm chân à? cần đỡ kh?”
“... Im !”
Cô ném lại hai chữ mà kh quay đầu, vén chăn chui vào trong, quay lưng lại với . Hoắc Thành tựa vào đầu giường, ánh mắt dừng lại trên những hành động bối rối và khó chịu của cô, ánh mắt tối sầm lại tối sầm, cổ họng khẽ động. Cuối cùng, chỉ giơ tay nhẹ nhàng vén mép chăn, từ từ đắp lên cô.
“Trầm Nguyệt.”
khẽ gọi tên cô. Lưng Trầm Nguyệt cứng đờ, cô một cảm giác kỳ lạ.
Kh là sự căng thẳng như khi đối đầu, cũng kh là lời thì thầm trong chốn phòng the, mà là gọi tên cô một cách nghiêm túc.
“.... Làm gì?”
“Ngủ ngon.”
Cô nhắm mắt lại, lâu sau mới khẽ ‘ừ’ một tiếng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.