Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Quá Đỗi Dịu Dàng

Chương 30: Khẩu xà tâm phật ---

Chương trước Chương sau

Toàn thân Trầm Nguyệt cứng đờ, ngay cả cổ cũng nóng như bị lửa đốt. Khi kịp phản ứng thì cô đã bị ta ôm vào lòng, lưng áp sát vào lồng n.g.ự.c nóng bỏng của ta.

“Hoắc Thành...” Cô nghiến răng, giọng run run, “Kh nói ăn xong sẽ ?”

đàn kh nói gì, chỉ ôm cô chặt hơn. Hơi thở phả vào sau tai cô, đầu lưỡi ta l.i.ế.m nhẹ lên vành tai cô. Trầm Nguyệt rùng , cả giật nảy như bị ện giật, nhưng ta đã dùng một tay khóa eo cô, tay kia nắm chặt cổ tay kh cho cô chạy thoát.

đã thế này , em nhẫn tâm bỏ mặc ?”

Giọng ta nhỏ đến cực ểm, nhưng ngữ khí lại chứa đầy ý đồ xấu xa, mê hoặc lòng .

Trầm Nguyệt kh giãy ra được, chỉ đành đỏ mặt quay đầu lườm : “Vậy tự làm , đừng kéo theo.”

Hoắc Thành cười khẽ, dường như bị cô chọc cho bật cười. ta xoay Trầm Nguyệt lại, vùi vào hõm cổ cô, môi dán sát vào da cô, chậm rãi cọ xát xuống dưới.

“Tự làm thì được thôi,” giọng ta mang chút trêu đùa, “Nhưng kh em... thì nó kh hoạt động.”

Mặt Trầm Nguyệt nóng bừng, gần như muốn bốc hơi. Cô nghiến răng: “ đúng là đồ biến thái!”

lẽ vậy,” Hoắc Thành bổ sung, “Nhưng chỉ làm thế này với em thôi.”

Nghe chẳng khác gì lời thoại của m tên tra nam, nhưng Trầm Nguyệt nh chóng kh còn tâm trí để nghĩ nữa. Môi ta men theo cổ cô, từ từ xuống. Hơi nóng ở chỗ xương quai x lõm xuống như châm lửa đốt. Cô run lên bần bật, hàng mi dài khẽ rung động.

Dường như hài lòng với phản ứng của cô, ta cười khẽ một tiếng, giọng nói dán vào da cô, rung lên khiến ta ngứa ngáy.

“Hôn vào đây là em run rẩy này,” ta chạm nhẹ vào nơi đó, “ đặc biệt nhạy cảm kh?”

, bớt nói lại ...” Trầm Nguyệt cắn môi, cố gắng kh để giọng run rẩy.

Nhưng cô càng như vậy, ta càng được đà lấn tới. Hoắc Thành dường như cố ý trêu chọc, ngón tay cái chậm rãi lướt qua lớp da mềm mại bên trong cổ tay cô, xoa xoa thành từng vòng, kh nh kh chậm.

Trầm Nguyệt thở dốc, mặt đỏ bừng như quả đào chín, vừa thẹn vừa giận trừng mắt ta: “ thôi kh...”

Hoắc Thành ngước mắt cô, khóe mắt hơi cong, đồng tử tối sầm như nhuốm mực.

“Chưa xong,” đáy mắt ta lộ ra vẻ hứng thú, “Trừ khi em nói kh cần .”

Trầm Nguyệt bị câu nói này làm nghẹn lại, mi mắt run rẩy, môi mấp máy nhưng kh nói nên lời.

Hoắc Thành chằm chằm vào mắt cô khoảng hai giây, đột nhiên từ từ ghé sát lại, đôi môi mỏng gần như chạm vào môi cô.

Cả khuôn mặt Trầm Nguyệt nóng ran, theo bản năng muốn quay đầu , nhưng lại bị ta nhẹ nhàng nắm l cằm, ép cô thẳng.

“Nói kh muốn, sẽ .”

“...Đi .”

Hoắc Thành cô một lát, ra vẻ như thật sự muốn bu tay.

Tim cô đột nhiên thắt lại, theo bản năng vươn tay túm l góc áo ta. Giây tiếp theo, Trầm Nguyệt cũng sững sờ.

ta bật cười khẽ, tiếng cười chậm rãi và tinh quái, trán nhẹ nhàng chạm vào trán cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/qua-doi-diu-dang/chuong-30-khau-xa-tam-phat.html.]

“Khẩu xà tâm phật.”

Vừa dứt lời, Hoắc Thành đã hôn lên, mang theo sự thăm dò, nhưng lại là sự dịu dàng quen thuộc như đã trải qua nhiều lần.

ta như dỗ dành một con thú nhỏ, cắn mút hơi thở của cô từng chút một, trêu chọc đến mức cô mê man, ngay cả đầu ngón tay cũng cuộn lại.

Tim Trầm Nguyệt đập nh như muốn nổ tung. Bàn tay ban đầu đặt trên n.g.ự.c ta kh biết từ lúc nào đã vòng lên cổ ta.

Cô còn chưa hoàn hồn sau nụ hôn đó, đã bị ta dễ dàng bế bổng lên.

làm gì vậy...” Trầm Nguyệt kinh ngạc thốt lên khe khẽ, tay nắm chặt l vai ta.

Hoắc Thành kh nói gì, đặt cô vững vàng lên mép bàn ăn, hai tay vòng qu hai bên cô.

“Để em ngồi cho thoải mái,” giọng ta cực kỳ nghiêm chỉnh, nhưng ánh cười trong mắt lại kh thể che giấu.

Trầm Nguyệt vừa thẹn vừa giận trừng mắt ta, vươn tay chống lên n.g.ự.c ta định nhảy xuống bàn. Kết quả là cô vừa cử động, ta đã ôm ngang eo cô, giọng nói cực kỳ nhỏ: “Đừng động, động nữa sợ kh kiềm chế được.”

Trầm Nguyệt khẽ nheo mắt lại, hai má ửng lên màu hồng đậm quyến rũ: “Hoắc Thành ... đừng quá đáng.”

làm em khó chịu kh?” Giọng ta dịu dàng, đầu ngón tay chạm vào đầu gối cô, chậm rãi lướt xuống: “Hay là... em chỉ đang ngại?”

Chân cô run lên, cả gần như muốn mềm nhũn trong vòng tay ta.

“... bớt được đà lấn tới .”

Trầm Nguyệt ngồi nghiêng ngả trên mép bàn. Cô cứ nghĩ cuối cùng cũng cao hơn ta một chút, nhưng Hoắc Thành dường như chẳng thèm để ý đến khoảng cách đó. ta chỉ hơi ngẩng đầu lên, nụ hôn đã rơi xuống xương quai x của cô.

Kh nhẹ nhàng, mà mang theo chút áp bức, chút cố chấp, mút mát từng chút một, như muốn khắc dấu.

, đừng” Cô thở dốc vươn tay đẩy, nhưng kh sức để đẩy ra.

Hoắc Thành một tay khóa eo cô, tay kia chậm rãi trượt lên dọc theo mặt ngoài đùi cô, như thể đang quan sát kỹ lưỡng từng phản ứng run rẩy của cô.

“Đừng cái gì?” ta cười khẽ, giọng khàn khàn nóng bỏng, “ còn chưa làm gì cả, đã sợ đến vậy ?”

Trầm Nguyệt quay đầu : “ kh sợ .”

Hoắc Thành cong khóe môi, đột nhiên l.i.ế.m nhẹ sau tai cô. Trầm Nguyệt trong lòng ta lập tức như bị dòng ện xẹt qua, đôi môi đỏ mọng kh nhịn được phát ra một tiếng rên khẽ.

“Thế này mà còn bảo kh sợ?” Giọng ta như đang dỗ dành mèo, mềm mại từ tốn, nhưng lại cố ý nhấn nhá ở cuối câu, khiến vành tai cô tê dại.

Cô vừa thẹn vừa giận, hốc mắt hơi đỏ hoe, đột nhiên nhào tới cắn vào vai ta.

Lực kh mạnh, nhưng cắn sâu.

Hoắc Thành như bị trêu chọc, kh hề nhúc nhích, ngược lại còn bật cười thành tiếng.

“Làm thế này là em nguôi giận được ?”

Ngữ khí ta quá đỗi dịu dàng. Khóe môi tinh quái dán vào cằm cô, hôn dọc theo cổ cô lên trên, như thể đang đánh dấu con mồi thuộc về .

“Cắn xong à?” Môi ta dán vào dái tai cô, bàn tay lớn đã kh an phận luồn vào áo hoodie của cô, xoa nắn vùng eo cô. “Vậy tiếp tục nhé?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...