Quá Đỗi Dịu Dàng
Chương 39: Tự do phóng túng
Giọng Hoắc Thành áp sát tai cô, tính khí xuyên qua thịt non, từng nhịp từng nhịp đ.â.m vào. Chiếc bịt mắt được Hoắc Thành nhẹ nhàng gỡ xuống, đôi mắt xinh đẹp của cô mất tiêu cự, chỉ còn nước mắt chầm chậm rơi xuống, môi khẽ mở, thở dốc co giật từng hồi.
làm cô từ phía sau, mỗi cú thúc đều chuẩn xác và tàn nhẫn. Cả cô như một loài động vật nhỏ kh sức kháng cự bị đè ép, kh phát ra được âm th trọn vẹn, chỉ những tiếng nức nở vụn vặt.
"... A... đừng, đừng hỏi nữa..."
Cô theo bản năng muốn trốn về phía trước, nhưng bị giữ chặt eo kéo lại.
Hoắc Thành cô, ánh mắt gần như dính chặt vào tấm lưng côcái vai run rẩy mềm nhũn, vành tai đỏ bừng, cùng dáng vẻ cô khóc lóc muốn trốn nhưng kh thể trốn thoát.
“Em biết vì thích làm em từ phía sau kh?”
gằn giọng thấp đến mức gần như khàn đặc, “Vì lúc này em đặc biệt ngoan… như một chú mèo con.”
“Nguyệt Nguyệt ngoan…” Hoắc Thành cúi xuống, bàn tay to lớn vỗ vào m.ô.n.g cô, sau đó đ.â.m sâu vào, nghe cô phát ra tiếng khóc nức nở gần như cầu xin. Thứ nóng bỏng đó dường như lại xu hướng lớn hơn, như đang tìm kiếm vị trí nhạy cảm nhất của cô, cứ thế thúc vào, cố ý, và cực kỳ sâu.
Hoắc Thành hôn lên cổ cô, dụ dỗ nói, “Nói lại lần nữa em thích, ừm?”
Trầm Nguyệt run rẩy dữ dội hơn, hơi thở nóng bỏng của đàn rơi trên làn da non mịn, cảm giác tê dại lan đến đầu dây thần kinh, gây ra từng đợt rùng . “Vừa nãy.... nói ... hức... kh nói nữa...”
Hoắc Thành cười khẽ, giọng ệu ẩn chứa sự tàn nhẫn, “Bảo bối đang muốn bị làm kh?”
đột nhiên giữ chặt hai tay cô, ép xuống eo cô, thay đổi góc độ, thúc mạnh về phía trước
“Hoắc Thành!”
Cô phát ra một tiếng kêu gần như hét lên, cả như muốn bị đ.â.m rời ra, ngã về phía trước, ngay cả cơ thể cũng co giật mất kiểm soát vài cái, đồng tử mở lớn, ý thức gần như đứt đoạn.
“Nhẹ... nhẹ một chút ....” Trầm Nguyệt thều thào, vẫn đang chìm trong cơn lốc tình dục, mơ màng nghe th ện thoại trên đầu giường đột nhiên rung lên một tiếng, sau đó là một chuỗi nhạc chu vang vọng.
Cô cứng đờ cả , th Hoắc Thành chậm rãi cúi xuống hôn cổ cô, một tay cầm l ện thoại. Ánh mắt đàn rơi trên màn hình, l mày nhướng lên, mang theo vẻ trêu chọc kh rõ ràng.
“Trầm Phóng?”
“Là trai ....” Trầm Nguyệt thều thào, bấu víu vào eo , “Đừng nghe...”
“Ồ?” Giọng trầm thấp, môi dán vào tai cô, mang theo sự xấu xa kh thể che giấu, “Là trai à.”
Th vẻ mặt như thể đang hóng chuyện chẳng sợ chuyện lớn, Trầm Nguyệt trợn tròn mắt lắc đầu, giọng run rẩy, “Kh được… đừng nghe… cầu xin …”
Hoắc Thành nhếch môi cười, giây tiếp theo lập tức nhấn nút nghe.
“Alo?” Giọng Trầm Phóng truyền đến từ đầu dây bên kia, Trầm Nguyệt th đầu óc trống rỗng, muốn vùng vẫy đứng dậy giật l ện thoại nhưng bị Hoắc Thành một tay giữ chặt eo, tay kia nắm l cổ tay cô, cố định cô lại.
“Nói .” Hoắc Thành cắn tai cô, giọng cực kỳ tồi tệ, “ trai đang tìm em kìa.”
Trầm Phóng kh nhận được hồi đáp nên gọi lại một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/qua-doi-diu-dang/chuong-39-tu-do-phong-tung.html.]
Toàn bộ khuôn mặt Trầm Nguyệt đỏ bừng, mắt ngập nước, môi run run, cuối cùng cô cũng mở lời, “… em đây…”
“ giọng nhỏ vậy?” Trầm Phóng hỏi nhẹ, “Em bị cảm à? Hay là... khóc?”
“Kh, kh …” Giọng cô yếu ớt, vừa nói xong, Hoắc Thành đột nhiên thúc mạnh vào trong.
Cô suýt chút nữa kêu lên, cắn chặt môi, chỉ thể dùng móng tay bấm vào lòng bàn tay , run rẩy cố gắng để giọng nghe bình thường, “Chỉ là… đang ngủ…”
Hoắc Thành thong thả thúc đẩy sau lưng cô. Trầm Nguyệt che miệng, dùng tay đánh hai cái, ngược lại bị đ.â.m càng mạnh hơn.
“Ngày mai rảnh, em muốn ăn ngoài kh?”
“Thôi…” Trầm Nguyệt nín thở đến mức mặt đỏ bừng, hai chân kh ngừng run rẩy, “M ngày này... em muốn, muốn nghỉ ngơi một chút...”
Trầm Phóng vẫn đang nói chuyện ở đầu dây bên kia, nhưng cô hoàn toàn kh thể nghe lọt tai, chỉ vừa run vừa cắn môi: “... kh cần lo cho em... mai nói chuyện nhé, em buồn ngủ ... ừm...”
Trầm Phóng dừng một lát, “Được , vậy em ngủ sớm , ngủ ngon.”
Ngay giây phút ện thoại ngắt, cô còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì nhiệt độ phía sau đã càng thêm ngang ngược dán sát vào.
“Nói chuyện xong à?” Hoắc Thành cắn tai cô, ôm cô quay đối diện với , “ thực sự muốn làm em một trận ngay trước mặt trai em, để ta biết cô em gái lẳng lơ đến mức nào.”
“… ư… bị thần kinh…” Trầm Nguyệt trừng mắt bằng đôi mắt mờ sương, nhưng giọng nói lại vừa nhỏ vừa mềm, như đang làm nũng lại như đang cầu xin, chẳng chút uy h.i.ế.p nào, hệt như một chú mèo xù l.
Hoắc Thành đặt tay lên eo dưới cô, đột nhiên ấn mạnh, như muốn nhấn cả cô lún sâu vào cơ thể .
dùng sức như phát ên, thúc khiến đôi môi đỏ mọng của cô chỉ thể phát ra những tiếng rên rỉ thất thường, bầu n.g.ự.c t sụt theo động tác nhấp nhô một cách dâm đãng, “A… haa… chậm lại một chút… thật sự quá…”
Cơn c phá như bão tố đột ngột dừng lại. Hoắc Thành cúi đầu dán sát lưỡi vào đầu lưỡi ướt át của cô l.i.ế.m nhẹ, tồi tệ như Satan, “Em thích , hay thích làm em?”
Trầm Nguyệt vừa khóc vừa lắc đầu, vừa mở miệng đã bị đột ngột thúc vào, ngay lập tức cô lại kêu lên thành tiếng, vô thức thốt ra, “Thích, thích cả hai... a!”
Trầm Nguyệt đã kh đếm được đây là lần lên đỉnh thứ m trong ngày hôm nay, thịt mềm nhạy cảm cố sức mút l thứ nóng bỏng mang đến kích thích, thứ đã làm cô sướng đến c.h.ế.t sống lại.
Đồng tử Hoắc Thành co lại, rên lên một tiếng bị cơ thể cô kẹp chặt. Nơi đó của cô tham lam như đang nuốt l , co lại giãn ra, ẩm ướt lại nhớp nháp. Câu nói "thích" của cô vượt xa cả sự kích thích về mặt giác quan.
đàn đột ngột ôm chặt eo cô, thúc mạnh vào nơi sâu nhất, toàn thân chấn động.
“Chết tiệt…” rên rỉ khẽ, cả như bị dòng ện giật qua, từng dây thần kinh đều nổ tung, đường cong eo căng thẳng đến tột độ, mồ hôi trượt dọc theo xương quai x, rên rỉ đạt đến đỉnh ểm.
Hoắc Thành ôm l Trầm Nguyệt đang thút thít, dỗ dành cô từng chút một, hôn lên đỉnh đầu cô, dịu dàng như thể vừa đè cô ra làm và ép cô nói thích kh là .
“ rót nước cho em uống nhé, ừm?”
Trầm Nguyệt mệt mỏi chớp mắt, gật đầu.
Sau khi Hoắc Thành vào bếp, cô chậm rãi nằm trở lại. Trầm Nguyệt ôm l chăn b, nhịp tim vẫn chưa ổn định, hơi nóng cũng chưa tan.
Hình như, cô thật sự hơi thích .
Chưa có bình luận nào cho chương này.