Quá Khứ Không Đáng Hoài Niệm
Chương 13:
Nếu nghe th chuyện ngốc nghếch này ở bàn tiệc rượu.
nhất định sẽ mỉa mai vài câu.
Là một tình được bao dưỡng, đến lúc thể kiếm được một khoản lớn lại đột nhiên kh mong muốn gì, hoặc là giả vờ th cao, hoặc là đang giăng bẫy lớn.
Nhưng khoảnh khắc đó.
lại cảm nhận rõ ràng một cảm xúc kh tên dâng lên trong lồng ngực.
Sau khi tiễn Trần Yên , vị trí bên cạnh đương nhiên được Trì Nguyệt thay thế.
Cô thường nhắc đến chuyện thời trung học với .
Thực ra tính ra, thời gian quen nhau chỉ hai năm.
Nhưng cô luôn nhiều chuyện vụn vặt.
Thực ra về khoảng ký ức đó, đã chút mơ hồ, chỉ nhớ rằng, đã từng thích cô .
Sau khi cô rời , lẽ lúc đó đã đau lòng, nhưng bây giờ, cô lại kh bất kỳ cảm xúc nào.
Vì năm xưa từng hứa sẽ làm sinh nhật cho cô .
Nên vào bếp nấu mì cho cô .
Cô vòng qu , dùng giọng ệu nũng nịu hỏi: “Em là đầu tiên được ăn mì nấu kh?”
kh hiểu tại phụ nữ luôn bận tâm đến chuyện “lần đầu tiên” như vậy.
Cũng như kh biết hỏi câu này muốn nghe một câu trả lời phủ nhận hay giấu giếm thế nào.
“Em là đầu tiên cạo râu cho kh?
“Em là đầu tiên bước vào phòng ngủ của kh?”
“Em là đầu tiên ngồi ghế phụ của kh?”
“...”
Kh .
Thực ra, những lần đầu tiên này đều là khác.
Cô hỏi nhiều, phiền.
“Đã hơn mười năm , Trì Nguyệt,” nhắc nhở cô một cách lạnh lùng.
Cô chớp mắt, khóe mắt hơi đỏ lên, dùng giọng ệu thoải mái nói: “Em biết mà, hóa ra đã lâu như vậy .”
đã được một phần ba quãng đường đời.
Lại còn một thập kỷ dài với phụ nữ khác.
Làm thể chỉ nhớ hai năm trung học đó.
Hồi còn trẻ, đã từng hứa sẽ cưới cô .
Nhưng bây giờ, kh chắc nữa.
Thỉnh thoảng lại nhớ đến Trần Yên.
Cô một ở nước ngoài, lại kh biết nấu ăn, kh biết quen được kh.
Nhưng số tiền để lại cho cô nhiều.
Chắc c đủ để cô thuê một giúp việc nấu ăn.
kh biết tại lại nghĩ về cô thường xuyên như vậy.
đổ lỗi cho thói quen, đó là phản ứng cai nghiện bình thường.
tuyệt đối sẽ kh chủ động tìm cô .
Bởi vì sẽ kh cho một phụ nữ cơ hội thứ ba để bám víu l .
Cô ta đã theo mười năm, quá đủ .
Ba tháng sau, vì c việc hợp tác, lên máy bay tới London. đã nghĩ lẽ sẽ gặp lại cô, nhưng kh nhất thiết gặp.
Cho đến khi.
đứng trước khung cửa kính sát đất, tầm mắt xuống.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
th cô bước ra từ bệnh viện, bụng dưới hơi nhô lên, vừa vừa xem báo cáo khám thai.
Khoảnh khắc đó, tức giận đến bật cười.
Mười năm , vẫn kh thể khiến cô hiểu rõ luật lệ của . Đứa bé luôn là thủ đoạn ngu xuẩn và tham lam nhất.
lẽ bài học năm xưa vẫn chưa đủ sâu sắc, nên cô nghĩ thể dùng chiêu trò cũ để lặp lại lần nữa.
lộ vẻ châm chọc, ném một chiếc thẻ cho Trợ lý Lâm và bảo ta n lại.
" đơn phương tiếp xúc với cô ta, đừng cho cô ta bất kỳ th tin liên lạc nào của . Nếu cô ta hỏi, cứ nói là sắp kết hôn."
muốn dùng cái cớ kết hôn để dập tắt mọi ý niệm của cô.
kh muốn cho cô cơ hội liên lạc lại với , hay hiểu lầm rằng còn khả năng quay lại với để nối lại tình xưa.
là kiểu dứt khoát tuyệt tình trong việc chấm dứt chuyện cũ.
đứng trước cửa sổ trận tuyết đầu tiên của London năm nay, đồng thời quan sát phản ứng của cô.
Nhưng khuôn mặt cô từ đầu đến cuối vẫn bình tĩnh, kh hề hoảng sợ hay tái nhợt.
Điều này nằm ngoài dự đoán của .
Cô nên... ít nhất chút hoang mang. Dù , cũng là rõ nhất kiêng kỵ ều gì.
Lần này, dù cô cố chấp với đứa bé bị phá bỏ năm xưa đến mức nào, cầu xin ra , cũng sẽ kh mềm lòng.
Hậu quả thảm khốc lần trước kh ý muốn của .
Nhưng luật lệ là luật lệ. Cô đã vi phạm, thì gánh chịu.
Lần này cũng vậy.
Trợ lý Lâm mang về câu trả lời.
ta nói đó là con của Cô và chồng.
Chồng.
Từ này như một cái gai nhọn bé xíu, đ.â.m vào màng nhĩ .
th thật nực cười. Bây giờ Cô nói dối ngày càng thành thạo .
Cơn bồn chồn vô cớ trong lòng biến thành một thứ gì đó u ám hơn.
Sau này, khi gặp Cô trong bệnh viện.
kh nhịn được bu lời mỉa mai.
Nhưng Cô vẫn luôn dịu dàng, bình thản, dùng đôi mắt phủ sương , hỏi : "Giang Lâm Xuyên, tại kh tin chứ?"
nên tin Cô ?
Nhưng kh phủ nhận. Khi th nước mắt Cô , đã thỏa hiệp.
thể đợi kết quả báo cáo ra, sau đó đóng nh Cô vào cột sỉ nhục, khiến Cô kh còn lời lẽ nào để chối cãi.
Bởi vì chắc c, đứa bé đó là con .
Lần cuối cùng l.à.m t.ì.n.h đêm đó, đã kh dùng bao. Cô mệt mỏi ngủ đến hơn mười giờ, sau khi gặp Trì Nguyệt xong lại vội vã bắt chuyến bay.
Dù suy luận theo thời gian hay động cơ, đều đương nhiên cho rằng đứa bé này là con .
Thế nên khi Trì Nguyệt gửi cho bản báo cáo xác nhận quan hệ cha con, cơn giận bị đè nén của cuối cùng cũng tìm được một lối thoát trực tiếp hơn. muốn xem Cô còn thể chối cãi thế nào nữa.
dùng nước đá để Cô bình tĩnh lại. Dạy dỗ kh nghe lời, trước nay kh hề nương tay.
Nhưng khi Cô ngẩng đầu lên, nước mắt hòa với nước đá chảy xuống, dùng ánh mắt tan vỡ và cố chấp đó . Khi Cô kể lại từng chuyện cũ, từng chuyện một, đôi mắt đỏ hoe chất vấn tại lại đối xử với Cô như vậy.
Các ngón tay bấu chặt vào thành cốc, hơi tê dại.
Bởi vì mỗi từ, mỗi câu Cô nói ra đều khiến kh thể phản bác. Những năm ở bên , Cô luôn ngoan ngoãn, nghe lời, kh ểm nào đáng trách.
Điều kh ngoan duy nhất, chính là chuyện lén lút mang thai.
Giọng Cô run rẩy kéo lý trí trở về. Một cảm xúc lạ lẫm, tương tự như sự hổ thẹn, lướt qua cực nh.
Cô hỏi .
Bản thân chuyện này chỉ cần một bản báo cáo giám định là thể giải quyết được. Tại lại dồn Cô vào tình thế khó chứng minh bản thân như vậy?
Ánh mắt đặt trên mái tóc ướt sũng và khuôn mặt trắng bệch của cô, cảm giác như những mũi kim nhỏ đ.â.m vào tim, khiến khó thở.
Chưa có bình luận nào cho chương này.