Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Quả Táo Nhỏ Của Đại Ca

Chương 4:

Chương trước Chương sau

Từ nhỏ đến lớn, vẫn luôn là một giống như quả táo.

Kh nổi bật, kh xuất sắc.

Kh nhiều chi tiết nổi bật, hương vị cũng kh quá đặc biệt, đặt cùng một đống trái cây khác, lâu cũng chẳng ai ngó ngàng.

Ở trong một góc của viện phúc lợi, lặng lẽ gặm những quả táo kh ai thèm, yên lặng như một trong suốt.

Viện trưởng ngồi xổm bên cạnh , nhét cho cái đùi gà của bà.

Bà kiên nhẫn dạy dùng cành cây làm bút vẽ, vẽ ra những suy nghĩ trong lòng.

Hướng dẫn nói chuyện, nhận được mặt chữ và học hành.

Nhiều năm sau, đậu đại học, nhưng bà lại ngã bệnh.

...

vội vàng lau mặt, những miếng táo văng tung tóe.

Những miếng lớn hơn, vẫn còn ăn được.

Nhặt một miếng lên, vừa định đưa vào miệng.

Nhưng lại bị ai đó túm l cổ tay, kéo phắt dậy.

"Hứa Chi Chi!"

vừa đến gào thét trong tuyệt vọng.

"Tại lại nhặt đồ dưới đất, tại lại nhặt đồ khác vứt , cô kh lòng tự trọng ?!"

"Mẹ kiếp, cô là ăn mày à?"

đàn đã lại quay lại: " quay về làm gì..."

Vừa mở lời, lại bị giọng nói nghèn nghẹn của chính doạ sợ.

" mẹ kiếp..." ta móc miếng táo đó ra khỏi lòng bàn tay : " sợ cô ăn thuốc chuột, bị trúng độc c.h.ế.t thì !"

"Này, một bà thím cho đ!"

Một chiếc bánh cuộn nóng hổi được nhét vào lòng .

Thịt gà xiên, thăn lợn, thịt x khói, xúc xích gà... Bà thím kia suýt nữa thì cuộn cả vào trong.

Chưa từng ăn chiếc bánh cuộn nào đầy đủ như vậy, kh khỏi nghẹn ngào.

"Này Kim chủ đại nhân, mít ướt thế này là kh được đâu." Lục Phỉ đột nhiên cúi thấp , ghé vào tai thì thầm: "Trẻ con hay khóc, dễ bị ta bắt nạt."

"Kim chủ đại nhân gì chứ, đừng gọi bậy..."

lùi lại một bước, kh dám ta, cắn một miếng bánh cuộn.

"Hừ, chẳng lẽ kh ?"

ta l một miếng rau xà lách nhỏ từ khóe môi , nhét vào miệng .

Dưới ánh mắt kinh ngạc của , ta khẽ cười: " thật đáng thương, kim chủ ăn thịt mới được uống c, kim chủ ăn bánh, chỉ thể ăn một miếng rau thôi."

Ơ ơ ơ, nghĩ lại thì hình như đúng là như vậy.

nhai nhai nhai, trịnh trọng nói: "Yên tâm , theo sẽ toàn là ấm ức... kh kh kh, tuyệt đối kh để chịu ấm ức!"

Quay đầu cầm l ện thoại.

Tìm kiếm hướng dẫn nuôi chim hoàng yến trong nhà trọ.

[Cười c.h.ế.t mất, nhà trọ mà còn nuôi chim hoàng yến ư? Nuôi ít bánh cuộn thì được đ.]

[Nhà trọ nuôi chim hoàng yến? Tr ngôi báu à?.]

[Cứu mạng, cái này ý là chim hoàng yến cũng bay vào nhà dân thường đ.]

Trên mạng tràn ngập lời chế giễu.

biết, vốn là kh xứng.

Lau vội m giọt nước mắt chua xót, lại lướt tiếp.

Vẫn còn những cư dân mạng nhiệt tình.

[Cái gì mà chẳng cung cấp gì? Chẳng lẽ tiền thuê nhà kh tiền ? Chẳng lẽ tiền ện nước kh tiền ?.]

: "Nếu mà nói ... một bạn của , đến nhà cũng kh , mang theo chim hoàng yến ngủ ngoài đường thì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/qua-tao-nho-cua-dai-ca-abhe/chuong-4.html.]

đó nh chóng trả lời: "Ngủ ngoài đường thì ? Chẳng lẽ bạn kh cung cấp giá trị cảm xúc ? Bạn kh bảo vệ an toàn cho đó ? Bro, nghe một câu, đừng khinh trẻ nghèo! Chúng ta đều là cổ phiếu tiềm năng!"

: "Cảm ơn bạn, ... tâm trạng bạn tốt hơn nhiều , à mà là nữ."

Trên đời này vẫn còn nhiều tốt quá.

Đừng khinh trẻ nghèo, là cổ phiếu tiềm năng!

Theo , nhất định sẽ kh để ta thua!

ăn xong cái bánh, tràn đầy tự tin.

Dặn dò: " trai, cứ ở yên đây đừng đâu, tối sẽ mang đồ ăn ngon về cho ."

Nói xong, kh đợi ta phản ứng, vỗ hai cái vào bụng.

Tung tăng chạy mất.

Hì hì, đây mới là đãi ngộ mà kim chủ nên được hưởng chứ.

Cày cuốc cả ngày.

Tối đến, như một hồn ma lảo đảo về nhà.

Xin lỗi, đã thất hứa .

Ban ngày bệnh viện báo tin, ca phẫu thuật của Viện trưởng kh thể trì hoãn được nữa. đã đóng đủ viện phí, nhưng phí phẫu thuật thì...

Lão già từng thích cứ liên tục gửi tin n thoại.

"Một lần năm nghìn, cô thậm chí kh cần động đậy, hời đ."

"Nếu cô đồng ý đeo đạo cụ quay video, thể tăng lên một vạn."

"Em gái nhỏ, nhiều cách để khiến cô mềm lòng, cho tiền là coi trọng cô nhất đ, hiểu kh?"

"Đừng được voi đòi tiên, cơ hội bỏ lỡ là kh còn đâu, tr thủ lúc cô còn trẻ."

mắt đỏ hoe, vỗ mạnh vào ví tiền một cái.

Đáng ghét.

Tại nó kh thể sưng lên ngay lập tức như mặt chứ?

Tại rõ ràng đã cố gắng hết sức, mà vẫn chẳng thể thay đổi được gì?

ngồi xổm bên đường.

Nước mắt trào ra như đê vỡ.

Một lần một vạn...

Năm lần, Viện trưởng sẽ được cứu.

[Chuyển khoản: 5000]

Dường như nhận ra sự do dự của , bên kia nói: "Đây là tiền đặt cọc, nhận thì sẽ đến đón cô."

Móng tay cắm chặt vào lòng bàn tay.

Lẽ nào cơ thể lại quan trọng hơn tính mạng của Viện trưởng ?

Làm thể chứ.

Ân tình của bà, dùng cả mạng để trả cũng kh đủ.

Hít sâu một hơi, đầu ngón tay run rẩy, chấm vào màn hình.

...

Bỗng nhiên, một bàn tay lớn kh nói kh rằng giật l ện thoại.

Khuôn mặt tuấn tú ẩn trong bóng tối, đôi mắt sâu thẳm như xoáy nước sâu, tỏa ra vẻ lạnh lẽo đáng sợ.

Khí chất của ta quá lạnh lùng.

thậm chí còn kh dám giật lại ện thoại.

Lục Phỉ cầm ện thoại của loay hoay bấm bấm, khóe môi nhếch lên nhưng kh ý cười.

Chiếc ện thoại "cục gạch" màu hồng bị ta nhét vào túi.

Đôi môi mỏng thốt ra từng chữ.

"Đợi về."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...