Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80
Chương 120:
Cúi đầu xuống, cô phát hiện phần mắt cá trên đĩa của Quý Viễn vẫn còn nguyên. Cô kh khỏi thắc mắc: " kh ăn mắt cá à?"
Quý Viễn: Ưm?
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Biểu cảm khó hiểu lộ rõ trên khuôn mặt khiến Nguyễn Nhuyễn bật cười: " ta bảo 'ăn gì bổ n', ăn mắt cá tốt cho thị lực đ!"
Đó là lời bố cô thường dặn.
Quý Viễn phần mắt cá màu trắng đục nằm chỏng chơ trên đầu cá, lại đưa mắt sang đĩa của những khác. Hình như ai cũng ăn hết .
chỉ thích ăn sạch sẽ phần thịt trên thân cá, chừa lại một bộ xương cá nguyên vẹn, đẹp mắt.
" chưa từng ăn mắt cá bao giờ, nhưng ăn cá gọn gàng."
Lúc đĩa cá vược được bưng ra mang hình dáng thế nào, thì giờ bộ xương cá vẫn giữ nguyên hình dạng .
Nguyễn Nhuyễn th hiếm khi bướng bỉnh như vậy, khẽ mỉm cười gật đầu: "Gọn gàng lắm, đáng được tuyên dương!"
Vành tai Quý Viễn bỗng chốc đỏ lựng. kh kìm được cầm l cốc trà, uống một ngụm để đè nén sự rộn rạo trong lồng ngực.
Ban nãy, hình như cô vừa coi như một đứa trẻ...
Th trêu chọc thành c, Nguyễn Nhuyễn thầm vui sướng trong lòng, tao nhã xoay rời .
Trêu chọc mà, cứ thỏa sức trêu chọc!
Tiết trời bỗng chốc trở lạnh, một cơn mưa dội xuống lại kéo nền nhiệt hạ thêm vài độ. Nguyễn Nhuyễn cùng mẹ kéo rèm cỏ xuống che c, bật hệ thống đèn chiếu sáng dọc theo dãy hành lang. Những chao đèn mang hình dáng chiếc đèn lồng dài, được treo phía trên mỗi bàn ăn. Kh gian hành lang kh chỉ ấm áp hơn mà bầu kh khí cũng trở nên vô cùng lung linh, huyền ảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/quan-an-nho-nha-ho-nguyen-thap-nien-80/chuong-120.html.]
Khoảng giếng trời lộ thiên giờ kh thể kê bàn ăn được nữa. Nguyễn Nhuyễn nhờ Tôn Thiệu Nguyên chuyển hết bàn ghế vào trong nhà chính.
Kế hoạch mua một căn nhà mới sân vườn đang được Nguyễn Nhuyễn rục rịch triển khai. Cô nhẩm tính số tiền tiết kiệm hiện tại, cũng ngót nghét một vạn đồng .
Sắp tới ghé Sở Quản lý Nhà đất xem căn nào ưng ý đang rao bán kh.
Nghe Nhuyễn Nhuyễn ngỏ ý muốn mua nhà, Tôn Hồng Mai thoạt đầu giật thót . Nhưng khi nghe con gái bảo số tiền tiết kiệm của quán đã lên tới một vạn đồng.
Một vạn đồng! Cái con số mà hồi còn làm ở xưởng đồ hộp bà nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới, nay lại đang hiện diện ngay trước mắt.
Bà thừa hiểu Nhuyễn Nhuyễn mua nhà là để chỗ làm phòng bao (phòng riêng) cho khách, từ đó thu hút thêm nhiều thực khách, do thu cũng theo đó mà tăng lên. Hơn nữa, toàn bộ số tiền này đều do một tay Nhuyễn Nhuyễn kiếm ra, con bé muốn sử dụng thế nào bà đều hoàn toàn tán thành.
Hai mẹ con dứt khoát treo biển nghỉ bán một hôm, dành trọn vẹn thời gian đến Sở Quản lý Nhà đất hỏi thăm tình hình.
Nguyễn Nhuyễn đặc biệt ưu tiên những căn nhà kèm sân vườn. Trước đây cô dỡ bỏ vườn rau của mẹ, giờ là lúc đền đắp cho bà một mảnh vườn khác.
"Hai mẹ con đến đúng lúc lắm. Chỗ chính quyền chúng hiện đang vài căn nhà rao bán. Nhà của tư nhân thì kh giới thiệu đâu, chất lượng đa phần kh bằng nhà của nhà nước. Th hai ăn mặc tươm tất, đàng hoàng, bán nhà cho hai cũng dễ bề báo cáo!"
Bà thím béo mập, vóc dáng đầy đặn, nụ cười làm lúm đồng tiền hằn sâu trên má tr vô cùng hiền từ, dễ mến. Đặc biệt, khi bà tiến lại gần, còn thoang thoảng mùi kem dưỡng da hoa hồng dịu nhẹ. Đúng là một phụ nữ chỉn chu, tươm tất.
"Cháu cảm ơn dì ạ. Dì xức nước hoa gì mà thơm thế, mùi dễ chịu lắm ạ!"
Bà thím mập mạp nghe vậy thì cười tít mắt: "Cô bé này khéo miệng ghê! Được , đằng nào giờ cũng đang rảnh rỗi. Đi, dẫn hai mẹ con xem một căn. đảm bảo, xem xong căn này hai sẽ ưng ngay, chẳng cần xem thêm căn nào khác nữa!"
Nguyễn Nhuyễn rối rít cảm ơn: "Dạ vâng, chắc c ạ. dì là cháu biết dì là cực kỳ, cực kỳ tốt bụng. Cháu tin dì tuyệt đối!"
Bà thím mập mạp vui sướng đến mức kh khép được miệng, hai má ửng hồng. Bà l chìa khóa từ trong ngăn kéo dẫn hai mẹ con .
Vị trí căn nhà cũng gần, chỉ cách quán ăn của họ một trạm xe buýt. Đó cũng là một khu nhà khoảng sân chung. Vừa đẩy cổng bước vào là ba gian nhà cấp bốn rộng rãi, bên thêm hai gian nhỏ hơn. Bên trái là một mảnh vườn trồng rau chạy dài, nhưng hiện giờ cỏ dại đã mọc um tùm. Các khu vực khác đều được lát gạch đỏ phẳng phiu. Trời vừa tạnh mưa nên sân nhà kh hề bị đọng nước, chỉ vương vãi vài chiếc lá rụng.
"Thế nào, căn nhà này dọn dẹp sơ qua là ở ngon lành. Hướng chính Nam đón nắng, th thoáng gió mát mẻ, lại nằm gần trạm xe buýt. Đi thêm một trạm nữa là đến Cục C Thương, an ninh cực kỳ đảm bảo." Bà thím mập mạp dẫn hai mẹ con vào tận trong nhà xem xét.
Chưa có bình luận nào cho chương này.