Quận Chúa Trọng Sinh: Hầu Phủ Máu Nhuộm Kinh Thành
Chương 157:
Khúc Liên Đình đã ngoan ngoãn, Khúc Lăng nghĩ đến việc tìm Khúc Hãn.
Mọi chuyện cùng làm một lượt, đỡ phiền phức sau này.
Vào thời ểm này năm ngoái, nhị phòng còn phong quang vô hạn, Hà Thị quản gia, Khúc Hãn kiêu ngạo ương ngạnh.
Bây giờ, ở thưa thớt, dưới ánh tà dương lộ ra vẻ hoang tàn.
Tố Thương vừa định tiến lên đẩy cửa, cửa lại từ bên trong mở ra.
Thiếu niên gầy gò cúi đầu bước ra, suýt nữa va vào Khúc Lăng, khi ngẩng đầu lên thì mặt đầy kinh hoàng.
“Quận, Quận chúa.” Khúc Thạnh vội vàng hành lễ, ngay cả tỷ tỷ cũng kh dám gọi.
Trong tay y bưng một cái bát, bên trong còn cơm thừa.
Khúc Lăng cũng kh bạc đãi nhị phòng, ăn uống.
Nàng Khúc Thạnh, “Ta nghe hạ nhân nói, ngươi ngày ngày đến đút cơm cho y?”
Khúc Hãn bị đưa về, Khúc Lăng đã hỏi qua hạ nhân trong phủ, ai nguyện ý hầu hạ y.
Kết quả như trong dự liệu.
Hạ nhân nhị phòng đều căm ghét y, kh ai nguyện ý.
Khúc Lăng liền phân phó chỉ đưa cơm nước đúng giờ cho y.
Tố Thương hỏi, “Y kh tay, làm ăn cơm uống nước?”
Quán Kỳ hiểu, “Y còn chân.”
Chỉ là Khúc Hãn dường như kh quen dùng chân cho lắm.
Sau ba ngày liền kh ăn uống gì, Khúc Thạnh liền đến bắt đầu đút cơm cho y.
“Ngươi kh hận y ?”
Khúc Lăng sẽ kh nhớ nhầm, Khúc Thạnh là bị Khúc Hãn đánh nhiều nhất.
“Cũng hận,” Khúc Thạnh cẩn thận trả lời, “Y thích đánh nhất, nhưng lại bị chặt tay, y hẳn là kh sống được bao lâu nữa.”
Bàn tay bị chặt đứt ngang vai, vết thương khiến ta giật .
Lại kh sự chăm sóc cẩn thận.
Đợi trời nóng hơn một chút, y nào còn mạng sống.
Khúc Thạnh run rẩy sợ hãi, lại chút hoảng hốt.
Vào thời ểm này năm ngoái, y đã Giang Châu đón Quận chúa, Quận chúa vẫn là một đích nữ sa cơ thất thế.
Phong thủy luân chuyển, cho đến hôm nay, Định Tương Hầu phủ chẳng còn m ai sống sót, nàng lại vì Trưởng C chúa mà hô phong hoán vũ ở kinh thành.
“Dì của ngươi vẫn khỏe chứ?” Khúc Lăng hỏi.
Tim Khúc Thạnh thót lên tận cổ họng.
Nàng hỏi dì làm gì?
Dì đã đắc tội nàng ?
Nàng muốn g.i.ế.c dì ?
“Khỏe...... kh khỏe...... vẫn khỏe.” Khúc Thạnh lắp bắp.
Rốt cuộc là nên khỏe, hay kh khỏe đây?
Chẳng lẽ vì y trả lời kh đúng, Quận chúa sẽ trực tiếp ra tay sát hại?
Nàng vẫn luôn độc địa.
Khúc Thạnh nhớ lại ở Giang Châu, nàng đã dám sai đánh c.h.ế.t ma ma ngay lập tức.
“Sau này kh cần đến nữa,” Khúc Lăng khóe môi khẽ cong, “Về bàn bạc với dì của ngươi, muốn đâu thì đó, rời khỏi Hầu phủ .”
Khúc Thạnh ngây .
Y là thứ tử, mẹ ruột theo phụ thân nhậm chức ở ngoài, y sống dưới tay Hà Thị.
Từ nhỏ y đã biết, chỉ kh học vấn kh tài cán gì, mới thể giữ được mạng sống.
Vì vậy y ăn chơi trác táng, mọi thứ đều tinh th, nhưng đọc sách luyện võ thì chẳng hiểu gì.
Y kh giấu giếm, y thật sự kh biết gì cả.
Rời khỏi Hầu phủ, làm sống sót đây?
“Đa tạ Quận chúa.” Khúc Thạnh cúi đầu thật sâu.
Cái gì cũng kh biết, y vẫn thể học.
Cùng nương rời , bắt đầu lại từ đầu.
Y kh dám ngẩng đầu, chỉ th vạt váy của Khúc Lăng lướt qua trước mắt.
Y xoay chạy , y hỏi nương, nơi nương muốn đến nhất là đâu.
Cửa phòng bị đẩy ra, mùi lạ xộc thẳng vào mặt.
Khúc Lăng mặt kh đổi sắc, chỉ dùng khăn lụa khẽ che miệng mũi.
Trong phòng tối tăm ẩm ướt, cửa sổ bị ván gỗ đóng chặt, chỉ để lại vài khe hở cho ánh sáng lọt vào.
Trên giường cuộn tròn một , trên đắp chăn gối dơ bẩn kh thể nổi.
Khúc Lăng đứng ngay ở cửa, kh tiến lại gần.
Động tĩnh nàng bước vào, khiến Khúc Hãn giãy giụa ngồi dậy.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Nương của ta đâu?” Giọng nói khàn khàn như lão, “Ngươi cho ta gặp bà , cầu xin tỷ tỷ.”
Y thoi thóp sống qua ngày, thảm kh nỡ .
Khúc Lăng lặng lẽ y.
lâu sau, giọng nói bình tĩnh, “Giết y .”
Khúc Hãn thảm thiết gào thét, “Kh, tỷ tỷ, cầu xin ngươi, ta sai , ta thật sự biết sai .”
“Ta sắp thành thân ,” Khúc Lăng mặt mày như thường, “Những kẻ còn lại trong Định Tương Hầu phủ, đều chết.”
Tố Thương bước qua.
“Nương của ta sẽ kh tha cho ngươi đâu.” Khúc Hãn ên cuồng la lớn.
Khúc Lăng đã xoay .
Nàng ngẩng đầu cây đại thụ cao chót vót trong sân, mùa xuân kh mọc ra lá mới, xem ra là đã c.h.ế.t .
Phía sau dần kh còn động tĩnh.
“Quận chúa, y đã c.h.ế.t .” Tố Thương nói.
Khúc Lăng kh quay đầu lại, “Cử một nha hoàn ăn nói l lợi đưa tin cho Hà Thị, nhất định nói cho nàng ta biết, cảnh tượng thê thảm trước khi Khúc Hãn chết, còn , y vô cùng nhớ mẫu thân.”
Hà gia.
Nha hoàn đưa tin mang đến tin tức Khúc Hãn đã chết.
Hà Lão thái gia và Hà Lão phu nhân im lặng.
Khúc Liên Gia đã bước ra khỏi bóng tối, chỉ là trong mắt thiếu sự ngây thơ của thiếu nữ, mà thêm vài phần bình tĩnh thấu sự đời.
Nàng ta khá lạnh nhạt, “Y tám tuổi đã đánh c.h.ế.t nha hoàn tiểu tư, nương chiều y, bây giờ, chính là ác giả ác báo.”
Chết cho xong.
Khúc Liên Gia kh hề sinh ra bất kỳ sự bi thương nào.
Nếu kh tỷ tỷ, nàng ta đã bị sống sờ sờ đóng nh vào quan tài .
Nàng ta kh còn là Khúc Liên Gia của ngày xưa nữa, nàng ta muốn học theo tỷ tỷ, kh để bất kỳ ai ức hiếp.
“Đi báo một tiếng cho Hà phu nhân ,” nàng ta ngay cả nương cũng kh gọi, “Đứa con mà nàng ta yêu thương đến tận xương tủy, đã c.h.ế.t .”
Hà Lão thái thái đau lòng Khúc Liên Gia, lại thất vọng về con gái, cũng kh tiện cản nha hoàn đưa tin.
“Đi , nói cho nàng ta biết một tiếng.”
Nha hoàn được dẫn đến trước mặt Hà Thị.
Trong Phật đường, đèn x vẫn sáng, Hà Thị tiều tụy kh chịu nổi, nàng ta ngày đêm cầu Phật tổ, chỉ cầu con trai được bình an vô sự.
“Là A Hãn đến ư?”
Hà Thị nghe th động tĩnh, vội vàng quay đầu cánh cửa đã mở.
Mắt nàng ta vẩn đục, ánh mắt mơ hồ.
“Mắt của phu nhân......” Nha hoàn giật .
Ma ma dẫn đường là tâm phúc của Hà Lão phu nhân, cũng là Hà Thị lớn lên, thở dài, “Ngày ngày đêm đêm khóc, mắt há chẳng đã khóc hỏng ?”
“Ngươi là của Hầu phủ?” Hà Thị vẫn thể th lờ mờ.
Nàng ta kích động kéo nha hoàn hỏi, “Con trai của ta thế nào ?”
“Nhị phu nhân, Quận chúa sai nô tỳ đến truyền lời, y đã c.h.ế.t .”
Nha hoàn vừa dứt lời, Hà Thị bất ngờ giáng cho nàng ta một cái tát.
“Hồ đồ, y làm thể chết? Ngươi dám nguyền rủa y ư?”
Nha hoàn vô cớ bị đánh, trong lòng tức giận, nàng ta lùi lại một bước, cất cao giọng, “Y bị Lỗ Quốc C phu nhân chặt đứt hai tay, vết thương thối rữa sinh giòi bọ......”
“Câm miệng!”
Hà Thị nhào tới bóp cổ nàng ta, mắt trợn trừng, “Ngươi nói dối, ngươi nói dối.”
phát ên sức lực quá lớn, bóp đến ta kh thở nổi.
Ma ma dẫn đường sợ hãi, liên tục kêu đến.
Làm do Quận chúa phái đến bị thương, thì kh xong .
Mãi mới kéo Hà Thị ra được, nha hoàn bị bóp đến mặt tím tái, càng thêm căm hận, “Y giỏi chịu đựng, chịu đựng đến tận hôm nay mới chết.”
“Cô nương bớt nói vài câu .” Ma ma muốn kéo nàng ta .
“Kh thể nào,” Hà Thị mặt mày vặn vẹo, lẩm bẩm, đột nhiên ên cuồng cười to, “Y sẽ kh chết, sẽ kh c.h.ế.t đâu!”
“Y đã c.h.ế.t , c.h.ế.t kh toàn thây.” Nha hoàn hậm hực nói.
“Kh!” Hà Thị phát ra tiếng gào thét thảm thiết, “Câm miệng! Câm miệng!”
Nhị phu nhân ngày xưa, giờ phút này hệt như một mụ ên đang phát cuồng trong Phật đường.
Ma ma vội vàng vừa đẩy vừa kéo nha hoàn , sợ nàng ta nói ra những lời càng thêm kích động .
Giọng Hà Thị dần khàn , cuối cùng biến thành tiếng nức nở.
Hai ngày sau, hạ nhân đẩy cửa Phật đường, Hà Thị treo trên xà nhà.
Váy áo khẽ lay động trong gió sớm, trong đôi mắt mở trừng của nàng ta vẫn đọng lại sự tuyệt vọng.
Tin c.h.ế.t truyền đến tai Khúc Lăng, nàng chớp chớp mắt, cười.
Cùng ngày, Bạch Sương thảm hại kh chịu nổi mà vào kinh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.