Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Quận Chúa Trọng Sinh: Hầu Phủ Máu Nhuộm Kinh Thành

Chương 180:

Chương trước Chương sau

Triệu Huyền Dực đến hành cung, mang theo hai trăm tinh nhuệ của Đ Cung.

Cho đến ngày nay, vô cùng cẩn trọng.

Thôi Ngạn Trực theo vào hành cung, những còn lại ở bên ngoài hành cung.

Trong ện truyền đến tiếng đồ sứ vỡ nát.

"Tống gia ta vì nước vì dân, phụ thân ta một lòng trung thành, thể mưu nghịch!"

Tiếng Tống Hoàng hậu khàn đặc, giận dữ tột cùng, "Triệu Củ, ngươi lòng dạ thật độc ác."

Khi Triệu Huyền Dực bước vào nội ện, ều th, chính là dáng vẻ cuồng loạn của mẫu thân.

Hơn một tháng kh gặp, Tống Hoàng hậu dường như đã già mười tuổi.

Hoàng đế ngồi trên chiếc ghế mềm bên cửa sổ, mặc cho nàng như một kẻ ên mà la ó, sắc mặt kh chút d.a.o động.

"A Dực," Tống Hoàng hậu quay , nước mắt kh ngừng rơi xuống, "Ngoại tổ phụ con thế nào ?"

Khi tin tức Tống gia gặp hỏa hoạn truyền đến hành cung, Tống Hoàng hậu lập tức nôn m.á.u ngất xỉu.

Tỉnh dậy, lại nghe tin phụ thân bị bắt giam vì tội mưu nghịch.

Nàng lập tức muốn về kinh, nhưng Hoàng đế lại vừa cho nàng uống thuốc thang, vừa khuyên nhủ, "Kinh thành hỗn loạn, e rằng nguy hiểm", giữ nàng lại hành cung.

Triệu Huyền Dực đỡ l mẫu thân đang lung lay sắp đổ, "Cô mẫu kiên quyết g.i.ế.c ."

Tống Hoàng hậu mắt đỏ hoe quay đầu vị Hoàng đế đang lơ đãng, kêu lên thảm thiết, "Bệ hạ!"

Hoàng đế dường như bị tiếng kêu làm cho tỉnh lại.

" cứ trơ mắt gia tộc của thần bị tàn sát hết ?"

Hoàng đế thở dài bu chén trà trong tay.

Trong chén kh trà như mọi khi, mà là thuốc an thần.

"Trẫm trước khi rời cung đã khuyên phụ thân nàng, bảo từ quan về quê." Giọng Hoàng đế đầy vẻ bất đắc dĩ.

43. " kh những kh nghe, còn nói cái gì mà lương tâm trong sạch, kết quả thì , tự tiện nuôi dưỡng ám vệ, tru sát quan lại triều đình."

Hoàng đế than thở, "Để đến nỗi này, cũng kh thể hoàn toàn trách Hoàng tỷ."

Tống Hoàng hậu muốn phát ên, "Đây rõ ràng là Triệu Củ giăng bẫy hãm hại, Bệ hạ lẽ nào kh ra?"

Hoàng đế lắc đầu, "Ám vệ là nuôi, đâu Hoàng tỷ nuôi, đâu ra mà hãm hại."

Sau đó ánh mắt lơ đãng ra ngoài cửa sổ.

"Trẫm những ngày này suy nghĩ lại, một chuyện vừa hay muốn nói với các ngươi."

"Trẫm dứt khoát thoái vị , giang sơn này vốn là của Hoàng tỷ, trẫm trả lại cho nàng là được."

Thần sắc Triệu Huyền Dực kinh ngạc.

Tống Hoàng hậu càng như bị sét đánh, đứng cũng kh vững nữa.

“Hoàng tỷ tâm thiện,” Hoàng đế vậy mà lộ ra một tia ý cười, tựa như đang nói về chuyện gì đó đáng mừng, “Sau khi trẫm thoái vị, nàng sẽ chăm sóc chúng ta tốt, ba một nhà chúng ta vẫn thể ở bên nhau.”

“Bệ hạ,” Tống Hoàng hậu cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói, nhưng vì cực độ kinh hãi mà vỡ giọng, “ muốn thoái vị, cũng nên thoái vị cho Thái tử chứ ạ.”

Triệu Huyền Dực chợt tỉnh thần, y tâm tư chuyển động, lập tức quỳ xuống đất, “Cầu Phụ hoàng thiện vị cho nhi thần.”

Y ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy quyết tâm liều chết, “Triều đình bị Trưởng C Chúa khống chế, nàng liên kết cùng Thị trung Tiêu đại nhân, ép nhi thần l d nghĩa cứu trợ tai ương, tới Việt Châu, chuyến này núi cao nước xa, nhi thần chỉ sợ mà kh về.”

Tống Hoàng hậu lúc này mới biết còn chuyện này, lòng quặn thắt.

Việt Châu là nơi man hoang, toàn là rừng sâu núi thẳm, chướng khí hoành hành.

“Nàng dám chứ!”

Tống Hoàng hậu run rẩy, “Bệ hạ nghe xem, Triệu Cử nửa phần muốn đối xử tốt với Thái tử ? Nàng rõ ràng muốn dồn Thái tử vào đường chết.”

“Đi Việt Châu kh nghiêm trọng đến thế,” Hoàng đế kiên nhẫn kể lại chuyện cũ của Trưởng C Chúa, “Năm đó Hoàng tỷ mười lăm tuổi đã dám Vân Nam bình định phản loạn.”

Triệu Huyền Dực bị nghẹn đến mức kh nói được một lời.

“Cái đó mà giống nhau được,” Tống Hoàng hậu sốt ruột giậm chân, “Nàng Vân Nam, mang theo bao nhiêu chứ, lúc đó còn Hầu lão tướng quân cùng, nàng chẳng qua chỉ làm ra vẻ mà thôi.”

Hoàng đế thuận theo lời nàng ta nói, “A Dực Việt Châu, cũng thể mang nhiều , sẽ kh nguy hiểm, rèn luyện một phen, cũng kh chuyện xấu.”

Triệu Huyền Dực như rơi vào hầm băng.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Y sớm biết Phụ hoàng nhu nhược, nhưng kh ngờ lại hồ đồ đến mức này.

Trưởng C Chúa rõ ràng muốn lưu đày y đến biên cương, vĩnh viễn trừ hậu họa, nhưng Phụ hoàng lại thật sự coi đó là rèn luyện.

Tống Hoàng hậu đột nhiên im lặng.

Một ý nghĩ đáng sợ nào đó lóe lên trong mắt nàng ta.

Đôi môi tái nhợt chậm rãi nhếch lên một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

“Được lắm,” nàng ta lùi lại hai bước, phượng bào kéo lê trên đất, “Bệ hạ đã muốn dâng giang sơn cho khác, thần kh còn lời nào để nói.”

Nàng ta quay bước về phía cửa ện, bóng lưng thẳng tắp, nhưng lại đột nhiên loạng choạng ở ngưỡng cửa.

Triệu Huyền Dực nh chóng bước tới đỡ l, lúc này mới phát hiện mẫu thân toàn thân run rẩy.

“A Dực, phụ hoàng con ên .” Tống Hoàng hậu đưa tay nắm chặt cổ tay nhi tử, nàng ta ghé sát tai y, dùng giọng nói chỉ hai mới thể nghe th mà nói.

Đúng lúc này, Hàn c c hầu hạ bên cạnh Hoàng đế bước vào bẩm báo, “Quận chúa đã tới.”

Hoàng đế đối với sự thất thố của mẫu tử Hoàng hậu làm ngơ, cao hứng nói, “Để Nguyên Dung vào .”

“Bệ hạ, thần thân thể kh khỏe, xin cáo lui trước,” Tống Hoàng hậu oán hận nói, “Thái tử đỡ bổn cung trở về.”

Hai mẹ con cùng nhau rời .

Khi Triệu Nguyên Dung bước vào, trong ện chỉ một Hoàng đế.

Nàng ta chỉ vài ba câu đã dỗ Hoàng đế vui vẻ.

“Nguyên Dung, A Lăng sắp thành thân kh?” Hoàng đế hỏi.

“Vâng, kỳ hôn còn khoảng mười ngày nữa.”

“Trẫm đã hứa với nàng , sẽ tới uống rượu hỉ của nàng .” Hoàng đế vui vẻ nói.

Triệu Nguyên Dung bèn hỏi, “ muốn về cung kh?”

“Ở hành cung lâu cũng vô vị.”

Hoàng đế và Triệu Nguyên Dung cởi giày, kho chân ngồi trên nhuyễn tháp.

Khi Triệu Nguyên Dung còn nhỏ, Hoàng đế thường ôm nàng tới cung ện của , cứ thế ngồi kể chuyện, đút ểm tâm cho nàng.

“A Lăng đã như ý lang quân, còn Nguyên Dung của chúng ta thì ?” Hoàng đế đưa cho nàng một miếng bánh ngọt.

Triệu Nguyên Dung nhận l, nhưng kh ăn, “Ta kh gả chồng, ta muốn giống như nương của ta.”

“Nói bậy,” Hoàng đế cố ý nghiêm mặt, “Nương của con năm đó từng chọc Thái hậu giận đến mức thở kh ra hơi.”

Triệu Nguyên Dung kh muốn nói ều kh tốt về Thái hậu trước mặt Hoàng đế.

Nàng cúi đầu im lặng, ngón tay mân mê miếng bánh ngọt.

Hoàng đế rủ mắt nàng, “Nguyên Dung, con th Thái tử làm phu quân của con thì ?”

Triệu Nguyên Dung ngẩng đầu, mắt đầy kinh ngạc, “ đừng tùy tiện se duyên uyên ương chứ.”

“Con và Thái tử, là th mai trúc mã.” Hoàng đế nói.

“Tống Ngọc Trinh và Tống Ngọc Cẩn cũng là th mai trúc mã với y, ta với Hầu Tự và Bùi Cảnh Minh cũng là th mai trúc mã.”

Triệu Nguyên Dung thẳng t nói, “Thái tử vừa đã nói gì với ?”

“Y bảo trẫm thiện vị cho y.”

Hoàng đế lại khá thành thật, nháy mắt, “Trẫm kh đồng ý.”

Triệu Nguyên Dung nhe răng cười, “May mà kh đồng ý.”

“Con cứ nghỉ ngơi trước ,” Hoàng đế nói, “Vẫn cứ ở Lạc Khánh Điện.”

Triệu Huyền Dực kh , Triệu Nguyên Dung cũng kh định .

Nàng đứng dậy, “Ta ở hành cung, đến lúc đó sẽ cùng trở về cung.”

Hoàng đế bóng lưng nàng, thở dài một hơi thật sâu.

Thái tử cưới Nguyên Dung, tử cục mới thể giải khai.

Hoàng đế phân phó Hàn c c, “Bảo Hầu Tự tới gặp trẫm.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...