Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Quận Chúa Trọng Sinh: Hầu Phủ Máu Nhuộm Kinh Thành

Chương 202:

Chương trước Chương sau

Tế bái

Khi Khúc Lăng từ Chung gia trở về, nắng trưa đang gay gắt.

Bữa trưa trong tiểu trù đã chuẩn bị xong, nàng lại dặn dò, “Mang chút rượu đến.”

Món ăn vừa được dọn lên bàn, Trì Uyên đã trở về.

“Chung Thị đã qua đời,” Khúc Lăng rót rượu cho , tự cũng rót một chén đầy, “Tang báo sẽ sớm truyền đến, cần dâng tấu, Đinh ưu hai mươi bảy tháng.”

Trong mắt Trì Uyên lóe lên một tia cảm xúc phức tạp, nhưng nhiều hơn là sự nhẹ nhõm.

nữ nhân được gọi là sinh mẫu của , rốt cuộc cũng đã chết.

Thì ra, sự giải thoát nhất định l sinh tử làm r giới.

“Ta sẽ nói với di mẫu, để nàng hạ chỉ miễn Đinh ưu cho .” Khúc Lăng th im lặng, lại bổ sung một câu.

Trì Uyên lắc đầu, một hơi cạn sạch chén rượu, “Từ ngày ta vào Đại Lý Tự, án quyển chất cao như núi kh dọn hết, ta từng việc từng việc sắp xếp, đến nay, nhiều bệnh trầm kha cũng đã được trừ bỏ.”

“Đại Lý Tự nhân tài đ đúc, ta nguyện ý rời khỏi Đại Lý Tự, bầu bạn cùng nàng ba năm.”

nàng, Quận Chúa được Thiên tử sủng ái ở đây, Đại Lý Tự ta lúc nào cũng thể trở về, nhưng những ngày được luôn kề cận bên nàng lại kh nhiều.”

“Nàng muốn đọc sách, vừa hay nhân ba năm này, ta sẽ dạy nàng.”

Bên ngoài hành lang, gió thổi làm bóng trúc xao động, đổ xuống những gợn sóng li ti trên hai bóng đang giao nhau.

“Ngày đại hôn, d sách Bùi Cảnh Minh đưa cho ta đã xem qua .” Trì Uyên ôm nàng vào lòng.

lẽ vì đã uống rượu, hơi thở của ấm áp.

“Trên đó kh chỉ những hôm đó kh đến tiếp giá, mà còn những đã đến.”

Việc tiếp giá rầm rộ, căn bản kh thể nói lên ều gì.

thực sự dị tâm, sẽ kh bận tâm đến những việc làm bề mặt này.

muốn nàng giúp Tân Đế th trừ dị kỷ, nhưng đây kh là chuyện đơn giản.”

Khi Tân Đế còn là Trưởng C Chúa, thủ đoạn thể âm hiểm.

Nhưng khi đã ngồi lên long ỷ, chỉ dựa vào g.i.ế.c chóc là kh được.

Vô số ánh mắt đang dõi theo vị cửu ngũ chí tôn đó.

Nàng thể hiền minh nhân đức, thể hùng tài đại lược, thậm chí yếu đuối vô năng cũng kh , nhưng kh thể bạo ngược hiếu sát.

Một số việc, Hoàng đế kh thể tự làm, và Triệu Nguyên Dung, sắp trở thành Hoàng đế, cũng kh thể.

“Tân Đế muốn túc th triều chính, nàng là con d.a.o thích hợp nhất, ba năm này, hãy để ta làm lá c của nàng, làm ngọn đèn kh tắt trên án thư của nàng.”

Khúc Lăng mắt rưng rưng.

Đêm trước khi bị đưa đến Giang Châu, nàng co ro ở một góc phủ Hầu.

Kẻ hạ nhân qua lại, kh một ai thèm liếc nàng.

Còn bây giờ, một nguyện ý dùng ba năm thời gian, vì một nàng.

Tiếng chén rượu đổ khẽ, rượu tràn lan lấp lánh, trong buổi trưa hè khiến ta say đắm.

Khúc Lăng ngẩng đầu khi va vào dòng chảy ngầm đang cuộn trào trong mắt Trì Uyên, giữa hơi thở quấn quýt, tiếng ve sầu trên ngọn cây chưa dứt.

Bữa trưa này kh dùng được m miếng.

Đến giờ, hai thay thường phục, ngồi xe ngựa đến Hoàng lăng.

Quan tài của Từ Chiếu Nguyệt được đặt trong lăng mộ cũ của Trưởng C Chúa.

Nay Trưởng C Chúa đã đăng cơ, cho xây lại đế lăng riêng, kh biết lăng mộ này sẽ được xử lý ra .

Khúc Lăng vừa xuống xe ngựa, đã th một bóng quen thuộc đứng trước lăng.

Triệu Nguyên Dung đứng đó, bên cạnh đặt một chiếc hộp gỗ cao bằng nửa .

“A Lăng,” Triệu Nguyên Dung th nàng đến, giữa đôi mày hiện lên vẻ ôn hòa, “Mẫu thân bảo ta thay nàng tế bái tiểu di mẫu.”

Nàng vỗ vỗ chiếc hộp bên cạnh, “Ta còn mang theo vật tế.”

Ánh mắt Khúc Lăng đặt lên chiếc hộp, mơ hồ đoán ra là gì.

Trì Uyên lặng lẽ lùi lại vài bước, nhường kh gian cho hai tỷ .

Lăng mộ được mở ra, hai tỷ nắm tay nhau bước vào, còn Trì Uyên thì phía sau, phụ trách vác chiếc hộp vào.

Quan tài của Từ Chiếu Nguyệt được an vị ngay giữa lăng mộ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Chiếc hộp được đặt xuống, Triệu Nguyên Dung từ trong lòng l ra một chiếc chìa khóa, cắm vào ổ khóa hộp.

Nắp hộp mở ra, bên trong co ro một nữ nhân, trên mặt chằng chịt vết sẹo ngang dọc, nhưng vẫn thể nhận ra là ai.

Tống Hoàng hậu hít mạnh một hơi, mở mắt ra, khi ngẩng đầu lên, trong mắt b.ắ.n ra tia oán độc.

Nàng ta nghiến răng nghiến lợi, há miệng gào thét, nhưng kh thể phát ra bất kỳ âm th nào.

“Kêu la phiền phức quá, ta đã bảo Mục Kha cho chút thuốc, khiến nàng ta câm bặt ,” Triệu Nguyên Dung nói.

“Cái c.h.ế.t của tiểu di mẫu, nàng ta cũng phần.”

Tống Hoàng hậu kh nói được, nhưng ánh mắt độc địa hận kh thể xé nát khác.

cái gì mà !” Triệu Nguyên Dung đá một cước vào chiếc hộp.

Tống Hoàng hậu rõ ràng rụt lại một chút, trên mặt lóe lên một tia sợ hãi kh thể che giấu, xem ra những ngày này, nàng ta sống kh tốt.

“Năm xưa nàng ta muốn g.i.ế.c ta, lại g.i.ế.c nhầm tiểu di mẫu.”

Triệu Nguyên Dung rút chủy thủ, “Dùng m.á.u của nàng ta tế bái tiểu di mẫu, kh gì thích hợp hơn.”

Khúc Lăng chầm chậm tiến lên, vị phế hậu từng mẫu nghi thiên hạ này.

Tống Hoàng hậu kịch liệt giãy giụa, nàng ta rõ bài vị phía sau Khúc Lăng.

Ba chữ Từ Chiếu Nguyệt đã đánh thức ký ức bị lãng quên bao năm của nàng ta.

Trong lúc hoảng hốt, nàng ta dường như th nữ tử dịu dàng như hoa lê đang vẫy tay với .

Tống Hoàng hậu vẫn còn nhớ.

Khi đó nàng ta vẫn là đích trưởng nữ Tống của Tống gia, thường xuyên vào cung để bầu bạn với cô mẫu Tống Thái hậu.

Triệu Cử cũng sẽ mang Từ Chiếu Nguyệt vào cung.

Họ đã từng gặp mặt.

Tống kh hề để Từ Chiếu Nguyệt vào mắt.

Một cô nhi của bá phủ kh cha kh mẹ, chẳng biết vì lẽ gì lại lọt vào mắt Triệu Cử.

Nhưng Tống nhạy bén nhận ra, Tống Thái hậu kh thích nàng ta.

Sau này, nàng ta muốn g.i.ế.c Triệu Nguyên Dung, lại g.i.ế.c nhầm Từ Chiếu Nguyệt.

Triệu Cử tưởng là Thái hậu giết, Thái hậu lại kh hề phủ nhận.

Tống tưởng cô mẫu là che chở cho .

Kh ngờ cô mẫu lại nói, “Tính tình của A Cử nếu biết ngươi muốn g.i.ế.c Nguyên Dung, thì ngươi kh còn mạng sống, ngươi đã giải quyết một chuyện đại sự trong lòng ai gia, ai gia sẽ giúp ngươi giấu .”

Tống kh hiểu cái gọi là đại sự là gì.

Nàng ta cũng kh thể hiểu vì Triệu Cử lại vì một ngoài mà kh đội trời chung với .

Triệu Nguyên Dung quỳ một gối trước mộ, mũi d.a.o kề sát cổ họng Tống Hoàng hậu.

“Tiểu di mẫu hãy yên tâm, A Lăng chính là ruột của ta, tương lai ta nếu vạn trên, nàng sẽ chỉ dưới một ta.”

Đao quang lóe lên, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe lên bài vị.

Tống Hoàng hậu trợn mắt, tắt thở.

Triệu Nguyên Dung dùng khăn lau sạch lưỡi dao, quay đầu Khúc Lăng, “Vài ngày nữa là đại ển tế thiên cáo tổ của mẫu thân ta, đến lúc đó ta sẽ đến Hầu phủ đón nàng.”

Khúc Lăng mở lời, “Tỷ tỷ, cảm ơn tỷ.”

Triệu Nguyên Dung cười nhẹ, “Nàng khách sáo gì với ta.”

Nàng thu lại chủy thủ, “Nàng và Thế tử cứ ở đây nói chuyện với mẫu thân nàng, ta ra ngoài đợi hai .”

Triệu Nguyên Dung ra khỏi lăng mộ kh lâu, bên ngoài đã vang lên tiếng binh giáp và vó ngựa.

“Ngoại tôn nữ, hoàng lăng này đáng lẽ là nơi an táng mẫu thân của ngươi, mẫu thân ngươi còn sống sờ sờ, ngươi lại xuất hiện ở đây chứ?”

Tiếp đó là giọng nói của Triệu Nguyên Dung, “Lời này lẽ ra ta hỏi Di Thân Vương mới đúng, đây là Hoàng lăng, ngươi đến đây làm gì?”

Nàng còn nói, “Di Thân Vương, ngươi thể gọi ta một tiếng Thái tử trước, cũng thể gọi ta một tiếng Quận Chúa, ngươi và ta đều mang họ Triệu, hà tất nói đến chữ ‘ngoại’.”

Khúc Lăng và Trì Uyên nhau.

Di Thân Vương.

Trong d sách của Bùi Cảnh Minh, đầu tiên chính là vị này.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...