Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Quận Chúa Trọng Sinh: Hầu Phủ Máu Nhuộm Kinh Thành

Chương 214:

Chương trước Chương sau

Chặt một cánh tay

Trì Uyên và Di quận vương đang trò chuyện tại ngoại thư phòng, chợt nghe một tiếng động lớn, chấn động đến song cửa sổ, chén trà trên bàn cũng rung chuyển.

“Xảy ra chuyện gì ?”

Di quận vương đột nhiên đứng phắt dậy.

Trong lòng y dự cảm chẳng lành.

“Vương gia muốn xem kh?” Trì Uyên thong thả hỏi.

“Phò mã lo lắng cho C chúa ?” Di quận vương cố làm ra vẻ bình tĩnh.

Trì Uyên cười khẽ, “Thị vệ bên cạnh C chúa đều là tinh nhuệ do Thái tử chọn từ cấm quân, trừ phi cấm quân xuất động, bằng kh, trong kinh thành ai cũng kh thể làm tổn thương nàng.”

Lòng Di quận vương chợt chùng xuống.

Y đã sắp đặt ba tầng bẫy: mê dược, thích khách, Đà Long.

Chẳng lẽ Khúc Lăng vẫn sẽ kh hề hấn gì ?

“Vương gia, Vương gia kh ổn !”

Tiểu tư vội vàng chạy vào, lăn lê bò toài.

“Dương Thiện Đình xuất hiện thích khách, sương phòng bị nổ tung.”

“Ngươi nói cho rõ ràng!” Di quận vương bước nh tới, đá một cước, “Rốt cuộc là xuất hiện thích khách, hay là sương phòng bị nổ tung!”

Y đâu sai chuẩn bị thuốc nổ!

“Là thị vệ phủ C chúa nổ sương phòng trước, phát hiện bên trong ẩn giấu hơn trăm thích khách.”

Tiểu tư sợ đến hồn bay phách lạc, lại mừng rỡ vì thoát chết.

“May mà C chúa liệu sự như thần, nổ c.h.ế.t một nửa trước .”

Di quận vương tối sầm mắt lại.

Khúc Lăng làm biết trong sương phòng thích khách?

Nàng là một C chúa ra ngoài lại mang theo thuốc nổ bên ?

“Vương gia muốn g.i.ế.c C chúa ?” Trì Uyên sắc mặt bất thiện, trong mắt cuộn trào hàn ý.

thể!”

Di quận vương phủ nhận ngay tắp lự.

Y chút hoảng loạn, miệng lưỡi khô khốc.

Cố gắng thốt ra tiếng, “Đây rõ ràng là một âm mưu hãm hại trắng trợn!”

“Nếu C chúa xảy ra chuyện trong Vương phủ, ta thể thoát khỏi liên can?”

Trì Uyên đứng dậy ra ngoài.

Di quận vương vội vàng theo.

Dọc đường, Trì Uyên kh nói một lời.

Di quận vương lòng như tơ vò, mồ hôi lạnh chảy ròng sau lưng.

Y đã dự tính tình huống xấu nhất, Khúc Lăng kh hề hấn gì, sẽ đổ tội này cho Bình quận vương.

Vì thế y đã chuẩn bị sẵn mật tín giả mạo, giờ phút này đã lặng lẽ đặt vào Bình quận vương phủ, ngay cả Phùng Trắc Phi cũng kh hay biết.

Chưa đến Dương Thiện Đình, mùi m.á.u t nồng nặc xộc vào mũi, hương sen th khiết bị che lấp hoàn toàn.

Hai bước nh tới.

Cảnh tượng thê thảm ở Dương Thiện Đình khiến Di quận vương như bị sét đánh.

Nước hồ sen nhuốm màu đỏ máu.

Khuôn mặt trắng bệch của Triệu Thục trôi nổi trên mặt nước, xung qu là m con Đà Long đang bơi lượn.

“Thục... Thục nhi?”

Đầu óc Di quận vương trống rỗng.

Ngay từ khi sắp đặt cục diện này, y đã nghĩ tới, con gái cũng thể chết.

Nhưng tận mắt th nàng ta c.h.ế.t thảm, cơn đau nhói bất ngờ x lên lồng n.g.ự.c khiến y kh thở nổi.

Trong đình, Khúc Lăng thản nhiên ngồi đó.

Thích khách đã sớm bị bắt giữ.

Bị tháo khớp hàm, quỳ thành một hàng.

Di quận vương bước lại gần, m.á.u huyết như đ cứng.

Vương phi của y, Niên thị, vốn cả ngày thấp thỏm lo sợ, giờ phút này lại ngồi ngang hàng với Khúc Lăng, trên mặt đã kh còn vẻ đờ đẫn của ngày xưa.

“Tiện phụ, ngươi...”

Di quận vương lập tức hiểu ra.

Mọi hành động của y, đều bị Vương phi thấu.

Là ai đã phản bội y, tiết lộ những chuyện này cho Vương phi!

Phía sau đầu gối đột nhiên đau nhói.

Cú đá của Trì Uyên đến mà kh dấu hiệu báo trước.

Di quận vương quỳ trên phiến đá x, đau đến run rẩy.

Y giãy dụa muốn đứng dậy, nhưng lại bị Trì Uyên giữ chặt vai.

“Di quận vương, bổn cung l làm tiếc, con gái của ngươi, bị thích khách do Bình quận vương phái đến g.i.ế.c chết.” Khúc Lăng mỉm cười nói.

Di quận vương đột nhiên ngẩng đầu.

Câu nói này vốn là lời y định nói.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Khúc Lăng lại biết y muốn làm gì?

“Chặt một cánh tay của Vương gia .” Khúc Lăng ra lệnh mà kh hề báo trước.

“Nếu là thích khách do Bình quận vương phái đến, lại kh làm tổn thương ngươi, e rằng chút vô lý.”

Tố Thương đã giơ trường kiếm lên.

Mà Di quận vương lại một vẻ mặt ngây .

“C chúa, c.h.ặ.t t.a.y trái hay tay ?” Tố Thương hỏi.

Câu nói này cuối cùng cũng khiến Di quận vương hoàn hồn.

Tai y ù .

“Khúc Lăng, ngươi đừng làm càn!”

Đến lúc này, y cũng kh dám la lối gì về việc dám hay kh dám.

Y biết, Khúc Lăng dám làm thật.

“Ngươi tự chọn ,” Khúc Lăng kh chút biến sắc, “là chặt một cánh tay, hay là l tội mưu nghịch, tru di tam tộc?”

Đà Long trong hồ sen lại vẫy nước.

Khúc Lăng lạnh lùng nói, “Để con gái ngươi đến chịu chết, hai đứa con trai ngược lại lại giấu kỹ như vậy.”

Niên Tư Hoa đứng một bên khẽ biến sắc.

“Thích khách kh do ta sắp xếp, hà cớ gì nói mưu nghịch!”

Di quận vương đương nhiên biết lúc này một chữ cũng kh thể nhận.

“Ngươi vẫn kh phân rõ cục diện,” Khúc Lăng đứng dậy, đến trước mặt y, “Bệ hạ đăng cơ được bao lâu, ngươi đã nhảy nhót khắp nơi, ngươi tưởng những lão hồ ly trong T thất thật lòng tiến cử ngươi ?”

“Chỉ là gậy đập lưng mà thôi.”

Khúc Lăng ra hiệu.

Thị vệ liền một kiếm xuyên qua n.g.ự.c một tên thích khách gần Di quận vương nhất.

Máu tươi văng lên mặt Di quận vương, ấm nóng và t ngọt.

“Chỉ cần bổn cung muốn, Bình quận vương sẽ bình an vô sự, chính là Di quận vương ngươi mưu phản thích sát.”

Khúc Lăng cúi , “Giờ trên long ỷ là ai ngồi, dùng cái đầu heo của ngươi mà nghĩ xem.”

Giọng nàng đột nhiên trở nên lạnh lẽo, như lưỡi d.a.o băng cạo qua xương tủy Di quận vương, “Ngươi muốn mất một cánh tay, hay một cái mạng?”

Sắc mặt Di quận vương suy sụp.

Bao nhiêu mưu tính lâu nay, hóa ra chỉ là trò cười.

Y tự cho là đã đào nhiều cái bẫy tinh vi, nhưng Khúc Lăng kh hề mắc bẫy nào.

“... Tay.”

Y run rẩy môi.

“Tay trái, hay tay ?”

Điều này quả thực là g.i.ế.c kh dao.

Tuy nhiên, y lại kh thể kh chọn, “Tay trái.”

Tố Thương lập tức ra tay.

Tiếng kêu gào thảm thiết, đánh thức Phùng Trắc Phi đang hôn mê.

Khi nàng rõ chuyện gì đã xảy ra, trợn mắt, lại ngất một lần nữa.

Di quận vương bị bao phủ bởi cơn đau tột độ, mọi thứ xung qu đều bị ngăn cách, nhưng y dường như lại nghe th tiếng cười của Vương phi.

Năm xưa khi y cưới Niên Tư Hoa, là cực kỳ miễn cưỡng.

Đêm động phòng hoa chúc, y đã trói Niên Tư Hoa lại, treo lên xà nhà, đánh cho nàng bầm tím khắp .

Y Niên Tư Hoa từ sợ hãi đến kinh hoàng, đến khó hiểu, tuyệt vọng, cuối cùng, cũng là nụ cười như thế này.

Ngày hôm sau diện kiến Lão vương gia và Lão vương phi, y nói, “Ngươi dám tiết lộ nửa lời, đêm nay, lại chuyện hay cho ngươi xem.”

Niên Tư Hoa kh dám nói.

Y là Thế tử Vương phủ, nhiều nhất cũng chỉ bị răn dạy vài câu.

Trước khi ngất hoàn toàn, Di quận vương chỉ còn một nghi vấn, b nhiêu năm nay, Niên Tư Hoa đều giả vờ ?

Dương Thiện Đình trở lại yên tĩnh, chỉ còn tiếng Đà Long vẫy nước.

“Nếu ngươi đã đoán được chuyện sẽ xảy ra ở đây, tại kh giả bệnh trốn tránh?” Khúc Lăng khẽ quạt.

Nàng nghiêng đầu, th trong mắt Niên Tư Hoa dâng lên hơi nước.

“Thật ra, ta kh còn muốn sống đến thế.”

Niên Tư Hoa cười, nước mắt rơi trên mu bàn tay, “Ngay trước khi ngươi nổ tung sương phòng, ta vẫn đang nghĩ, c.h.ế.t thì c.h.ế.t , tốt lắm.”

“Khi cầu phúc ở Quốc Th Tự, ều ta nói với Phật tổ nhiều nhất là, ta vẫn chưa chết.”

“Ta là một nhu nhược, ta kh nỡ tự tay g.i.ế.c , ta nghĩ, nhất định là Phật tổ phù hộ, để nữ đế lâm triều, để C chúa đến cứu ta.”

Nàng đứng dậy, sắp quỳ xuống trước Khúc Lăng.

“Đứng nói chuyện.”

Khúc Lăng dùng quạt ngăn động tác của nàng.

“Niên Tư Hoa.”

“Dạ.”

“Ngươi muốn theo ta, hay ở lại đây?” Khúc Lăng hỏi.

“Niên Tư Hoa nguyện ý theo C chúa.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...