Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Quận Chúa Trọng Sinh: Hầu Phủ Máu Nhuộm Kinh Thành

Chương 58: Từng chút một trả lại

Chương trước Chương sau

“Là nha đầu tiện nhân đó?” Khúc Hằng trên mặt tràn ngập sát ý.

Y chế nhạo nói với Tống Thị, “Nương kh nói nàng ta trở về đều nằm trong tầm kiểm soát của ? Vì bây giờ lại, dường như là đã ở thế hạ phong.”

Sắc mặt Tống Thị khó coi đến cực ểm.

Đối với Khúc Nghị cũng kh hề khách khí, “Đừng tưởng ta kh biết ngươi nghĩ gì.”

Đau đớn và sợ hãi khiến y mất lý trí, “Chỉ cần ta còn sống, ngươi vĩnh viễn sẽ kh được vị trí Thế tử, trưởng ấu thứ tự, ngươi hiểu rõ.”

Tống Thị con trai cả lại con trai thứ, lòng vỡ vụn.

Kh khí trong phòng giương cung bạt kiếm.

Tống Thị chỉ cảm th trời đất quay cuồng, nàng kh dám tin, hai đứa con trai của , lại thật sự vì vị trí Thế tử mà thế như nước với lửa.

“Đủ !” Tống Thị quát lên nghiêm khắc, nước mắt lại kh ngừng tuôn rơi, “Các ngươi là đệ ruột thịt, thể như vậy?”

Nàng nghẹn ngào kh nói tiếp được.

Khúc Nghị th vậy, tiến lên đỡ l Tống Thị đang lung lay sắp đổ, “Nương bớt giận, là con lỡ lời .”

Y liếc Khúc Hằng, “Việc cấp bách hiện giờ là chữa lành vết thương của trưởng.”

Khúc Hằng lại đột nhiên phát ra một tràng cười rợn , “Giả bộ tốt làm gì? Chân ta nếu kh lành được, ngươi cũng đừng hòng sống yên ổn.”

Tống Thị gần như sụp đổ, nàng kh dám tin những lời như vậy lại thốt ra từ miệng con trai .

Thái y cuối cùng cũng đến, Tống Thị như tỉnh mộng, vội vàng kéo Khúc Nghị lùi sang một bên.

Khúc Nghị ngoan ngoãn lùi lại, nhưng lại nói với Tống Thị, “Nương từng nghĩ qua, vì gặp chuyện là trưởng, mà bị nghi ngờ lại là con kh?”

Khóe môi y nhếch lên một nụ cười chua chát, “ lẽ vì tất cả mọi đều ngầm hiểu rằng, vị trí Thế tử vốn dĩ nên thuộc về ca ca .”

Câu nói này như một th kiếm sắc bén đ.â.m vào tim Tống Thị.

Vân Tùng Đường.

Khúc Lăng đang cùng Lão phu nhân nói chuyện.

Lão phu nhân đã tốt hơn nhiều, chỉ là tr lúc nào cũng uể oải.

Gần đây bà dựa dẫm Khúc Lăng, kh Khúc Lăng bên cạnh, thuốc cũng kh uống.

“Tống Thị tiện phụ đó, nay ở trong phủ một tay che trời, trong tối còn kh biết nguyền rủa mẫu nữ chúng ta c.h.ế.t như thế nào, A Lăng, cô cô của con bị nhốt ở Lâm Gian Uyển, chẳng lẽ thật sự kh cách nào để cô ra ngoài ?”

Vấn đề này, Lão phu nhân đã hỏi nhiều lần .

Khúc Lăng lần nào cũng lắc đầu.

Thời cơ chưa đến.

Lão phu nhân lại đau lòng căm phẫn, “Ngay cả đứa con do cô sinh ra, cũng xa lánh ta.”

Khúc Lăng nghe vậy, ánh mắt khẽ lóe lên.

Đây chỉ là lời nói một phía của Lão phu nhân.

Khúc Trình còn sống, ba đứa con của chính viện dù ăn gan hùm mật gấu cũng kh dám bất kính với Lão phu nhân.

Tống Thị dù lật tung trời đất, bọn họ cũng ngoan ngoãn đến thỉnh an.

Lão phu nhân sau khi bị ngã, tính tình liền trở nên cổ quái.

Lúc thì nửa đêm gọi Khúc Liên Chi đến mắng chửi, lúc thì khi nàng đến thỉnh an, hắt trà vào mặt nàng.

Ngay cả hai đứa cháu trai mà bà yêu thương nhất, cũng chưa từng th sắc mặt tốt.

Nhưng so với cháu gái, cháu trai cũng chỉ là xem sắc mặt mà thôi.

Cứ thế lặp lặp lại thất thường, Khúc Trình dù hiếu thuận đến m cũng mất hết kiên nhẫn.

Liền phân phó bọn họ kh cần đến thỉnh an nữa.

Th Lão phu nhân yêu thích Khúc Lăng, từ đó Vân Tùng Đường, liền chỉ Khúc Lăng và Thúy Lữ.

Như vậy thật tốt, chỉ cần thêm chút thời gian nữa, trong ngoài Vân Tùng Đường đều sẽ bị Khúc Lăng nắm trong tay.

Thúy Lữ bước vào, thần sắc hoảng loạn, há miệng, lại ngập ngừng.

xảy ra chuyện gì kh?” Khúc Lăng hỏi.

Thúy Lữ chần chừ, dưới ánh mắt chất vấn của Lão phu nhân, chậm rãi mở lời, “Chân của Đại c tử, bị ngựa giẫm gãy .”

Lão phu nhân kinh ngạc đến mức đôi môi run rẩy, lại một phen đẩy Khúc Lăng ra mà trách mắng, “Con kh đã đến Quốc Th Tự ? đã quên cầu phúc tiêu tai cho hai đứa đệ đệ của con kh?”

Bà trách Khúc Lăng.

Khúc Lăng đứng dậy, nhàn nhạt nói, “Kh hề quên.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/quan-chua-trong-sinh-hau-phu-mau-nhuom-kinh-th-psco/chuong-58-tung-chut-mot-tra-lai.html.]

Nàng làm quên được.

Nàng trước Phật thành tâm thành ý cầu nguyện, để hai đứa song sinh nhất định kh được c.h.ế.t tử tế.

Kiếp trước, nàng vừa về Hầu phủ liền bị ghét bỏ, những ngày tháng kh hề dễ chịu.

Lại cố chấp kh biết thu nhường nhịn, chỉ một mực tr cường háo tg, cuối cùng thân thể bầm dập.

Nàng nhớ rõ, vào ngày sinh thần của Khúc Liên Chi, hai đệ kia phân phó hạ nhân trói nàng lại, thay cho nàng y phục rách nát, trên mặt vẽ lên lớp trang ểm vô cùng xấu xí, treo nàng lên cây, mắt cá chân còn buộc thêm chu đồng.

Nàng đau đớn giãy giụa, tiếng chu đồng vang lên, Khúc Liên Chi cười tươi như hoa.

Hai đệ đệ tốt đến vậy, vì để đổi l một nụ cười của tỷ tỷ, việc gì cũng dám làm.

Sau khi bị thả xuống, Khúc Lăng muốn liều mạng với bọn họ, nhưng nàng thể là đối thủ, chỉ thêm vô ích chịu một trận đòn nữa.

Nàng tìm Lão phu nhân và Hầu gia để tố cáo, nhưng bọn họ lại nói: “ em trong nhà hòa thuận, đừng vì một chuyện nhỏ nhặt mà làm ầm ĩ.”

Chuyện nhỏ?

Nàng sẽ từng chút một trả lại những "chuyện nhỏ" trong mắt bọn họ.

“Tổ mẫu, thân thể bất tiện, để ta xem .” Khúc Lăng thần sắc kh đổi.

Lão phu nhân gật đầu, lời lẽ thâm trầm nói: “A Lăng, Trưởng C Chúa dù thương con đến m, con cũng gả , sau này hai đệ đệ của con mới là chỗ dựa của con, con hiểu kh?”

Khúc Lăng vẫn mỉm cười: “Ta hiểu.”

Nàng xoay , nụ cười trên gương mặt liền biến mất.

Chỗ dựa của nàng, vĩnh viễn chỉ Trưởng C Chúa.

Bước ra khỏi Vân Tùng Đường, Thúy Lũ theo sau: “Lão phu nhân luôn miệng nhắc đến Đại cô nương.”

Tống Thị cường thế, kh cho Khúc Minh Nguyệt xuất hiện, Lão phu nhân một chút biện pháp cũng kh .

“Ta sẽ để mẫu nữ bọn họ gặp nhau.”

Lần cuối cùng.

Trên đường đến ngoại viện, Khúc Lăng hỏi: “Kẻ làm gãy trục xe của ta, đã theo dõi chưa?”

Quan Kỳ vội nói: “Cô nương yên tâm, theo sát ạ.”

Ngay khi đón Lý Ma Ma về Hầu phủ, Khúc Lăng đã dặn dò xuống dưới, trên dưới phủ đều của .

do Trưởng C Chúa phái đến quá lộ liễu, thủ ở Nhuận Sơn Cư là tốt nhất.

Những ngày trước đó, nhân lúc Lão phu nhân quản gia, các nơi trong phủ đều chút lơ là, nàng đã sắp xếp vào khắp nơi.

Mọi biến động của Hầu phủ, đều thể truyền đến tai nàng.

“Tr chừng cho kỹ,” Khúc Lăng nói, “Còn nữa, Lâm Gian Uyển phóng một mồi lửa.”

Quan Kỳ kh hỏi thêm một lời nào, cô nương nói , nàng liền làm vậy.

Khi Khúc Lăng bước vào ngoại viện, trong sân tràn ngập mùi m.á.u t nồng nặc và mùi thảo dược đắng chát.

Khúc Trình đã đứng trước giường, lưng quay về phía cửa, hai tay nắm chặt thành quyền.

Nghe th tiếng bước chân, y xoay lại, đôi mắt đỏ ngầu, sự lo lắng và phẫn nộ đan xen trên l mày.

Khúc Lăng vừa định hành lễ, liền nghe th trên giường truyền đến một tiếng gào thét:

“Là ả, chính là ả hại ta,” Khúc Hằng tràn ngập sát ý, ngón tay y chỉ vào Khúc Lăng run rẩy kh ngừng, “Cha, ả cố ý làm gãy trục xe, muốn đẩy ta vào chỗ chết.”

Ánh mắt Hầu gia như lưỡi đao sắc lẹm quét về phía Khúc Lăng.

Thái y đang băng bó cũng dừng tay.

Khúc Lăng kh chút hoang mang, ngước mắt thẳng Khúc Hằng.

Giọng nàng trong trẻo lạnh lùng: “Hôm nay ta Quốc Th Tự, xe ngựa cũng bị hỏng trục giữa hoang vắng, nếu kh Gia Bình Quận Chúa ngang qua, một thân nữ nhi yếu ớt như ta, kh biết sẽ gặp chuyện gì.”

Đồng tử Tống Thị đột nhiên co rút lại.

Gia Bình Quận Chúa, lại là nàng ta?

Tại tuyệt nhiên kh nhắc đến Từ Vũ.

Trong lòng nàng ta dậy sóng kinh hoàng.

Rốt cuộc là Đ Dương Bá phu nhân giả vờ vâng lời, hay là Từ Vũ đã…

Tống Thị muốn hỏi, nhưng kh thể hỏi.

Hỏi ra, đó chẳng là tự khai hay .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...