Quân Hôn 70: Nhà Nghiên Cứu Khoa Học Bị Đại Lão Cưng Chiều Thành Tiểu Kiều Thê
Chương 423:
Cả ngày hôm nay, đều đắm chìm trong hạnh phúc vô bờ bến, ngoài trong lòng ra, thật sự khó để ý đến khác.
Diệp Mộ nhắm mắt dựa vào lòng , chút buồn ngủ, nói:
"Chẳng lẽ trong dự đoán của , em sẽ từ chối ? Nếu thích kiểu này, chúng ta thể làm lại một lần nữa."
"Kh thích." Tống Yến Châu buồn cười xoa xoa tóc cô, kh biết tại đột nhiên nhớ đến lời Ngô Nguyệt đã nói, lại nhớ đến việc Diệp Mộ nói rằng cô biết trước tương lai.
Bàn tay ôm cô kh khỏi siết chặt hơn vài phần, nhỏ giọng nói:
"Thật tốt khi gặp được em."
Vừa nói vừa cúi đầu nhẹ nhàng tựa vào Diệp Mộ, tràn đầy sự quyến luyến, Diệp Mộ cảm th dường như chút sầu muộn trong lời nói của , tuy rằng kh biết là từ đâu mà , nhưng cô hơi nghiêng , hôn một cái như chuồn chuồn lướt nước, nói:
"Ngủ thôi."
"... Ừ."
Một lúc sau...
Tống Yến Châu hỏi cô ngủ chưa, Diệp Mộ đưa tay bịt miệng Tống Yến Châu, Tống Yến Châu c.ắ.n nhẹ tay cô, tự tiến cử:
" muốn nghe hát ru em ngủ kh?"
Thậm chí Diệp Mộ còn kh mở mắt ra, vô tình từ chối: " im miệng ."
Ban đầu cô sắp ngủ , Tống Yến Châu nói một câu đ.á.n.h thức cô dậy.
Nếu này kh là Tống Yến Châu, dám làm phiền cô ngủ, cô đã sớm ném ta ra khỏi cửa .
Tống Yến Châu kh nói nữa, đợi đến khi cô ngủ say mới lại ôm cô vào lòng thêm vài phần, hai như thể ôm nhau kh rời.
Sau khi ngủ say Diệp Mộ ít khi cử động mạnh, chỉ ngoan ngoãn dựa vào lòng , chỉ cần cẩn thận một chút, còn thể ều chỉnh tư thế của cô một chút, ví dụ như đặt một tay cô lên eo , v. v.
Nhưng sau khi Tống Yến Châu ôm trọn cô vào lòng, dường như trong lòng chê ôm hơi chặt, đưa tay lên ấn vào n.g.ự.c đẩy ra, Tống Yến Châu thuận thế nới lỏng một chút.
Thích thân mật với cô hơn một chút, nhưng cũng kh muốn cô khó chịu.
Chăn ga gối đệm mùa đ vốn đã dày, Diệp Mộ bị ôm vào lòng, càng cảm th gò bó, đẩy ra mới cảm th thoải mái hơn một chút, ai ngờ kh lâu sau lại quấn l.
Cô đang định đẩy Tống Yến Châu ra, trong lúc nửa tỉnh nửa mê liền nghe th Tống Yến Châu nói bên tai :
"Mộ Mộ, đừng động đậy nữa."
Trong lúc mơ màng, Diệp Mộ mới nhớ ra đang ngủ cùng , chút mơ hồ đưa tay sờ soạng, sau đó nắm l tay , lẩm bẩm: "... Đừng nói chuyện."
Tống Yến Châu: "..."
***
Sáng hôm sau, tư thế của hai trở thành Diệp Mộ quay lưng về phía Tống Yến Châu, Tống Yến Châu vẫn duy trì tư thế ôm cô vào lòng, n.g.ự.c áp sát vào lưng cô.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lúc này trời vẫn chưa sáng hẳn, Diệp Mộ cảm th gì đó kh đúng, dần dần tỉnh dậy.
Thời ểm này đúng là lúc Tống Yến Châu thức dậy, vừa mới mở mắt ra đã nghe th Diệp Mộ vẫn còn mang theo giọng ệu ngái ngủ, nói:
"Thứ gì cấn vào em vậy."
Vừa nói cô vừa đưa tay ra sau sờ soạng.
Tống Yến Châu lập tức lăn xuống giường, đắp chăn cho cô, động tác hơi mạnh, tiếng động cũng khá lớn, dọa cho cơn buồn ngủ còn chưa tan biến của Diệp Mộ lập tức biến mất.
Cô cũng đột nhiên ngồi dậy bóng đen đang mặc quần áo, nói:
" vậy?"
"Khụ khụ..." Tống Yến Châu ho nhẹ hai tiếng, nói: "Thời gian còn sớm, em ngủ thêm một lát ."
Diệp Mộ há hốc miệng nói: "Vừa ..."
Vừa nói, cô bỗng nhiên hiểu ra, đã nghiên cứu về gen sinh học, đặc biệt là gen của con , thì chắc c vẫn biết một số hiện tượng sinh lý tất yếu, dù cũng kh thể chỉ nghiên cứu bên trong mà kh biết biểu hiện bên ngoài, cần kết hợp cả bên trong và bên ngoài mới được.
Cô im lặng một lát, nghĩ đến động tĩnh lớn như vậy của , cũng ho nhẹ một tiếng, nói một câu mập mờ, càng khiến ta suy nghĩ lung tung:
"Ồ, em kh sờ th gì cả."
Bước chân ra khỏi cửa của Tống Yến Châu khựng lại, cũng kh thể làm gì cô, chỉ đành nói: "Kh buồn ngủ nữa à?"
"Bị làm cho tỉnh giấc ." Diệp Mộ vô tội nói.
Tống Yến Châu càng thêm im lặng, đưa tay bật đèn lên, Diệp Mộ đưa tay lên che ánh sáng, ánh mắt rơi vào .
Áo khoác dạ màu đen đã được cài khuy, kh th gì cả, nhưng Tống Yến Châu lại nhận ra ánh mắt của cô, lại tắt đèn , lạnh lùng nói: "Kh được ."
"Chú ý hình tượng."
chằm chằm khác giới như vậy còn ra thể thống gì, đặc biệt là ánh mắt như vậy, giống như đang tìm kiếm cái gì đó.
Đương nhiên biết Diệp Mộ đang tìm gì, chính vì vậy, mới tắt đèn .
Ánh mắt của cô khiến nghĩ đến nhiều thứ, càng nghĩ càng khó chịu.
" rửa mặt, em ngủ thêm một lát nữa ." Tống Yến Châu nói.
Biết tính cách của Diệp Mộ kh giống những cô gái bình thường, đối với những chuyện này, cô sẽ kh dễ dàng xấu hổ như những khác.
Tống Yến Châu cũng thích sự thẳng t của cô, nhưng vào những lúc như thế này, vẫn chút kh chịu nổi.
sợ lại bị cô thêm vài lần, sẽ muốn quay lại giường, cho dù trong mắt cô vài phần trêu chọc thường ngày, đối với mà nói thì nó kh khác gì sự dụ dỗ.
Diệp Mộ bóng đen bên cửa, bật cười, Tống Yến Châu chút ngứa tay, nhịn kh được quay lại bên giường, chính xác véo má cô, nhỏ giọng nói:
"Đừng cười."
Chưa có bình luận nào cho chương này.