Quân Hôn Ngọt Sủng 80: Nữ Phụ Cay Văn Được Sủng Đến Sinh Đầy Nhà
Chương 408:
Trong phòng khá tối nên Khương Du thắp thêm hai ngọn nến. Vốn định phàn nàn chuyện dùng ện ở khu đại viện quá hạn chế, nhưng ánh nến lung linh đầy kh khí, nàng lại th một bữa tối dưới ánh nến thế này cũng kh tệ.
Cố Bắc Thành nh đã từ bên trong ra, trên mặc bộ đồ ngủ mà Khương Du đã may cho trước đó. Đó là một chiếc áo kiểu dáng thư nhàn cổ chữ V sâu, bên dưới là quần ống rộng. Khương Du vì tư tâm của nên đã cố ý khoét cổ áo khá rộng, khi Cố Bắc Thành mặc vào, nàng thể rõ cơ n.g.ự.c săn chắc của , bất giác nuốt nước miếng một cái.
Thân hình này đúng là chút quá đáng mà.
Khương Du ngồi đối diện Cố Bắc Thành, cưỡng ép bản thân kh được chằm chằm vào . Nàng với l đôi đũa trên bàn đưa cho : “ ăn mau cho nóng.”
Tóc vẫn còn ướt, nước nhỏ xuống từng giọt. Khương Du cảm giác những giọt nước đó như đang trêu chọc vậy. Đặc biệt là trong bầu kh khí này, ánh sáng mờ ảo, ánh nến nhảy nhót, cực kỳ dễ khiến ta suy nghĩ lung tung, cứ muốn làm chuyện xấu.
Khương Du l.i.ế.m đôi môi khô khốc, rót cho Cố Bắc Thành một ly nước ấm, dịu dàng nói: “ uống nước .”
Giọng ệu ôn nhu đó rõ ràng là mưu đồ. Cố Bắc Thành ngước mắt nàng, trên mặt Khương Du lập tức nở một nụ cười. Nàng kh soi gương nên kh biết nụ cười hiện tại của phong tình đến mức nào, mục đích vô cùng rõ ràng.
“Cảm ơn em.” Yết hầu Cố Bắc Thành lăn lộn.
Lúc đón l chiếc ca men, ngón tay vô tình lướt qua lòng bàn tay Khương Du, gãi đến mức tim nàng ngứa ngáy. Nhưng th vẻ mặt Cố Bắc Thành vẫn bình thản như thường, Khương Du đành nén lại sự xao động trong lòng. đàn này thật là... thả thính mà như kh biết gì.
Cố Bắc Thành tiếp tục ăn mì. Chẳng biết từ bao giờ, động tác ăn uống của cũng đã thay đổi, giống như một quý tộc được giáo d.ụ.c bài bản, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao sang, ưu nhã. Khương Du lúc này chỉ hận kh thể nhảy ngay vào lòng , đè xuống mà muốn làm gì thì làm.
Nàng nửa tô mì còn lại, thầm thở dài trong lòng, vô cùng hối hận. Biết thế đã kh múc cho nhiều như vậy, ăn đến bao giờ mới xong đây.
Nàng khẽ thở dài một tiếng, bàn tay cầm đũa của Cố Bắc Thành khựng lại. Ánh mắt hơi lóe lên, bu đũa nói: “ ăn no .”
đứng dậy, bưng tô mì vào bếp. cao ráo, chân dài, mặc loại quần ống rộng này tr đẹp đến nao lòng. Khương Du mà khô cả cổ. Nàng uống một ngụm nước để hạ hỏa trong lòng, trước khi Cố Bắc Thành quay lại, nàng đã cởi chiếc áo khoác ngoài, chui tọt vào chăn.
Nằm xuống , nàng còn cố ý kéo cổ áo xuống một chút, để lộ nửa bờ vai trần mịn màng ra ngoài. Cố Bắc Thành nh chóng bưng nến vào. Vừa vào phòng, đã th Khương Du nằm quay lưng về phía , bờ vai dưới ánh sáng mờ ảo tỏa ra sắc trắng như ngọc, cực kỳ thu hút.
Bước chân Cố Bắc Thành khựng lại một nhịp, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong đẹp mắt. Sau khi đặt nến lên tủ đầu giường, lật chăn nằm xuống bên cạnh Khương Du.
Khương Du khẽ c.ắ.n môi dưới. đã th vai nàng , nàng kh tin thể ngồi yên được. Nàng thầm vui mừng, đã chuẩn bị sẵn sàng để lao vào vòng tay Cố Bắc Thành, nhưng mãi mà kh th phía sau động tĩnh gì.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ngay lúc nàng định xoay lại xem Cố Bắc Thành đã ngủ kh, thì đột nhiên trở , áp sát lại gần nàng.
Tới , tới ! mang theo "vũ khí" tới ! Ánh mắt Khương Du lấp lánh vẻ hưng phấn.
Khi bàn tay to nóng bỏng của Cố Bắc Thành đặt lên vai nàng, cơ thể Khương Du căng cứng, vừa mong chờ vừa chút lo lắng. Nếu Cố Bắc Thành thể rút ngắn thời gian lại một chút, nàng sẽ sẵn lòng. Lần nào cũng bị hành hạ đến mệt lả, nàng vừa sợ lại vừa muốn. Hôm nay đã muộn thế này, chắc là sẽ kết thúc nh thôi nhỉ?
Trong lúc Khương Du đang mơ mộng hão huyền, Cố Bắc Thành lại kéo áo lên cho nàng, che bờ vai đang lành lạnh. Môi khẽ lướt qua vành tai nàng, rõ ràng cảm nhận được cơ thể Khương Du cứng đờ, còn kèm theo một sự run rẩy nhẹ.
Cố Bắc Thành cố nhịn lắm mới kh bật cười thành tiếng. hạ thấp giọng, thì thầm bên tai nàng: “Vợ ơi, ngủ ngon.”
Nói xong, Cố Bắc Thành lại nằm ngay ngắn trở về.
Khương Du: “...”
Chỉ thế thôi á? Kh chứ, giờ nàng kh còn chút sức hút nào với Cố Bắc Thành nữa ?
Khương Du rơi vào trạng thái tự nghi ngờ bản thân. Chẳng lẽ họ đã bước vào con đường "ban ngày là vợ chồng, buổi tối là em" ? Một đàn nếu kh còn chút hứng thú cơ bản nào với phụ nữ của , thì chắc c là kh còn yêu nữa. Chẳng lẽ Cố Bắc Thành hết yêu nàng ?
Kh được, nàng thử xem .
Khương Du trở , th Cố Bắc Thành nhắm nghiền mắt, dường như đã ngủ say. Nàng nhích lại gần , đôi chân thon dài thử đặt lên , ôm chặt l như một con gấu túi.
“ ngủ à? Chiều nay em ngủ nhiều quá, giờ kh ngủ được. Nếu chưa ngủ thì trò chuyện với em một lát .”
Cố Bắc Thành vẫn kh mở mắt: “Nhắm mắt lại một lát là ngủ được thôi.”
“Em thử , kh ngủ được mà.” Khương Du dán sát hơn nữa, áp mặt vào n.g.ự.c , tay cũng đặt lên eo : “ mở mắt ra em, nói chuyện với em một chút mà.”
Khương Du hừ nhẹ một tiếng, nũng nịu với Cố Bắc Thành. L mi khẽ rung động. chậm rãi mở mắt, Khương Du trong lòng , thở dài nói: “Em muốn nói chuyện gì với ?”
Bình thường đều ôm nàng ngủ, nhưng lúc này vẫn chưa hề vòng tay qua ôm nàng. Khương Du bĩu môi, vẻ mặt đầy ủy khuất: “Nghe giọng vẻ thiếu kiên nhẫn quá, kh muốn nói chuyện với em kh? Cố Bắc Thành, bây giờ em chẳng còn chút sức hút nào với nữa đúng kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.