Quân Sư Không Đánh Trận, Chỉ Biết Đánh Mất Trái Tim
Chương 5:
Thời Việt dựa vào cửa xe, cúi đầu kh biết đang nghĩ gì. Nghe th tiếng động, ngẩng đầu lên, trong mắt lộ vẻ ủy khuất. Má ửng hồng, tr như đã say.
Tài xế trên xe th xuống lầu thì vội vã lái xe mất.
“Hê hê hê, ngày mai tổng giám đốc Thời tăng lương cho thôi.”
Này, ta kh đóng cửa kính xe, nghe th rõ mồn một.
…
Bất đắc dĩ, đành đưa Thời Việt lên lầu trước.
đẹp trai thế này, lỡ bị ta làm hại thì . Haizz, thôi thì coi như làm việc thiện tích đức vậy.
Vừa đưa lên lầu, nể mặt từng đối xử hào phóng với , rót cho một ly nước.
Khi quay lại thì th đang chằm chằm vào màn hình ện thoại của đặt trên bàn trà.
tới.
Điện thoại hiện thị cửa sổ của ứng dụng cộng đồng mà quan tâm, m hàng chữ lớn đập vào mắt:
[Huấn luyện chó thật sự kh dùng vòng cổ khóa chặt chó lại, khiến nó kh thể rời .]
[Mà là khi bạn muốn tháo vòng cổ ra khỏi cổ chó, nó mới là kẻ sốt ruột kh muốn rời nhất.]
:…
Cái cảm giác chột dạ đáng c.h.ế.t này là đây?
Căn hộ là ba phòng ngủ một phòng khách. đưa Thời Việt đến phòng khách.
“Tối nay cứ ở đây tạm một đêm .”
“Tổng giám đốc Thời.”
Khi chuẩn bị rời , Thời Việt nắm chặt cổ tay , kéo vào lòng. nhất thời kh đề phòng, lập tức ngồi phịch xuống đùi .
Giọng nói trầm ấm sau hơi rượu của vang lên bên cổ : “ thể mà.”
???
“Cái gì?”
ngẩng mắt lên, thẳng vào : “Em nói xem?”
Dứt lời, nh chóng muốn cúi xuống hôn .
giật , vung tay tát vào mặt .
Thời Việt sững sờ, cũng sững sờ.
Một lúc lâu sau, đưa bàn tay lên vuốt gương mặt cao quý đó, yết hầu khẽ nuốt xuống. Sau đó, đưa nửa mặt còn lại áp vào lòng bàn tay .
sợ hãi chạy bán sống bán c.h.ế.t ra khỏi cửa.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Thời Việt đã rời , thở phào nhẹ nhõm.
Vừa vệ sinh cá nhân xong, nh chóng th Thời Việt xách túi gi da bò bước vào: “Trong tủ lạnh kh gì cả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/quan-su-khong-d-tran-chi-biet-d-mat-trai-tim/chuong-5.html.]
thở dài, nhớ lại dáng vẻ đáng thương khó hiểu của hôm qua: “Tổng giám đốc Thời, kh cần làm những việc này đâu. Chúng ta đã kết thúc .”
Tay Thời Việt khựng lại: “Kết thúc , vậy thì bắt đầu lại.”
, trịnh trọng nói: “Nhưng kh muốn làm chim hoàng yến nữa.”
Thời Việt hơi sững sờ, sau đó tiến lên ôm l eo , đẩy vào sát cánh cửa, lồng n.g.ự.c khẽ rung lên. Mãi một lúc sau mới dừng lại: “Khương Oánh, trong đầu em đang nghĩ gì vậy? chưa bao giờ là kim chủ của em, là bạn trai của em. Đưa thẻ cho em, mua trang sức và quần áo cho em, đều là những việc một bạn trai nên làm. Nhưng em lại ỷ vào việc cho quá nhiều mà quay đầu kh chút do dự rời , thừa nhận đã hối hận, nếu kh hào phóng đến vậy, lẽ em sẽ kh dứt khoát như thế? Nhưng kh thể kìm lòng được, Khương Oánh.”
Trong mắt tràn ngập tình yêu đang trào dâng.
Tim lỡ mất một nhịp.
“Nhưng lúc trước đưa thẻ cho , còn nói thủ đoạn cao siêu mà.”
…
Rõ ràng kh giống như khởi đầu của một đôi nam nữ yêu nhau.
khẽ rũ mi mắt xuống, vành tai đỏ ửng như muốn rỉ máu.
Một lúc lâu sau, mới cất tiếng. Giọng nói trầm thấp, mang theo chút xấu hổ: “Bởi vì lúc đó kh biết thế nào là tình yêu sét đánh, cũng kh biết thế nào là thích. lầm tưởng em đang quyến rũ . Thật ra là vì thích em, Khương Oánh. Vì vậy, hành động của em dưới ánh mắt càng trở nên rõ ràng và đầy sức hút, khiến kh kiểm soát được mà nghĩ linh tinh. tự luyến cho rằng em chủ động trước, muốn em chủ động hơn nữa. Kh biết tại , sợ em biết yêu em. Cho đến khi em rời .”
thừa nhận tự luyến ?
kh ngờ lại là lý do này, nhất thời dở khóc dở cười.
“Vậy còn tin tức liên hôn với tiểu thư nhà họ Triệu thì ?”
Thời Việt cau chặt mày: “Ngày hôm sau đã cho gỡ bài báo đó xuống .”
kh tin: “ đã th , cô hỏi váy cưới đẹp kh. nói được.”
Giọng Thời Việt dịu dàng: “Cô mở một c ty thiết kế váy cưới. Chiếc váy cưới đó là chuẩn bị cho một nào đó. Kh ngờ em lại dứt khoát rời bỏ như vậy ?” “Khương Oánh, là bạn trai của em, kh kim chủ, sau này em cứ làm nũng, cứ giận dỗi, cứ chất vấn , duy chỉ việc rời bỏ là kh được.”
nhất thời ngượng ngùng, kh ngờ mọi chuyện đều là hiểu lầm, nhưng cũng kh thể trách .
Ai bảo chưa bao giờ nói yêu .
Nếu kh lần chia tay này đã xé rách lớp mặt nạ của , chắc hẳn vẫn sẽ như trước đây thôi.
Trong mắt Thời Việt tràn đầy sự cưng chiều: “Vậy thì cô bé kh chịu về nhà kia, bây giờ chịu về nhà với kh?”
ngẩng đầu: “Thời Việt, để nghĩ thêm đã.”
gật đầu: “Được.”
Sau khi Thời Việt về, nằm trên giường trằn trọc kh yên.
Nghĩ đến lúc nói thích , trên má bỗng dâng lên một cảm giác nóng bỏng.
Ngày hôm sau bị Tô Uyển lay tỉnh: “C ty đã đăng ký xong , tiếp theo là ra nước ngoài tìm kiếm những nhà thiết kế xuất sắc thôi. Đừng ngủ nữa, dậy lo sự nghiệp chứ.”
mơ mơ màng màng: “Thời Việt.”
Tô Uyển giận sắt kh thành thép: “Thôi , Thời Việt cái gì, mau dậy , tớ đặt vé máy bay đ. còn muốn kiếm tiền nữa kh?”
Tiền?
mạnh mẽ bật dậy khỏi giường: “Đi nước nào? Lên đường!”
Thời Việt và Phó Kiêu đến cửa căn hộ, sau khi nghe làm theo giờ nói tin hai xuất ngoại, cả hai đều nhíu mày.
Chưa có bình luận nào cho chương này.