Quay Lại Với Bạn Trai Cũ
Chương 3:
Hình như th ta đang lo lắng cho .
Kh chắc lắm, để kỹ lại xem.
" lại ở đây?"
Bùi Luật kh trả lời câu hỏi của , mà hỏi ngược lại: "Biết t.h.a.i còn cố x vào chỗ nguy hiểm?"
xoa xoa bụng. "Con kh chứ?"
Thật ra cảm th kh .
Cơ thể , biết rõ nhất.
Bùi Luật "ừ" một tiếng, giọng trầm hẳn xuống.
Hình như ta đang giận.
vốn đã hậu đậu, hay bị thương vặt.
Từ sau khi quen Bùi Luật, ta kh ít lần tức giận vì chuyện này.
Nhưng suy cho cùng là vì ta lo cho .
Nên dáng vẻ này của ta, quá quen thuộc .
nhướng mày. "Luật sư Bùi đại tài, đang lo cho à?"
Mặt Bùi Luật lạnh t. "Tại lo cho cô? Cô là cái gì của ?"
Quả là lạnh lùng.
Y hệt như cái hồi còn đang cưa cẩm ta vậy.
"Ok, ok, kh lo cho , chẳng lo cho chút nào."
"Em..." Bùi Luật im lặng một lát, đột nhiên hỏi: "Trần Hạ, năm đó vì em lại chia tay với ?"
Tim thắt lại.
Chuyện chia tay năm đó, nhận là sai.
Tại hồi đó còn trẻ trâu, kh biết xử lý chuyện tình cảm.
Với lại còn chuyện gia đình nữa...
thở dài trong lòng, hé miệng: "Thật ra..."
Cửa phòng bệnh mở ra, bác sĩ bước vào, ngắt lời .
Bùi Luật liếc thêm lần nữa, đứng dậy nhường chỗ bên giường.
Bác sĩ vẻ kh ưa gì Bùi Luật, ánh mắt ta đầy vẻ trách móc.
Trong lòng bác sĩ, Bùi Luật là một chồng và cha vô cùng tồi tệ.
Bác sĩ nghiêm giọng nói: "May mà kh bị sảy thai, nhưng t.h.a.i nhi yếu, sau này cẩn thận. Cô luôn nhớ, cô đang mang thai."
ngồi thẳng dậy, ngoan ngoãn gật đầu. "Dạ dạ dạ, cháu nhớ ạ."
"Còn nữa!" Bác sĩ quay sang Bùi Luật.
Luật sư Bùi khựng lại một chút, lập tức bước tới, ngoan ngoãn kh kém gì .
"Thưa bác sĩ, cứ nói ạ."
😁
Bác sĩ kh khách khí mắng cho Bùi Luật một trận.
"Lần trước vợ khám cũng một thôi. Mới m ngày mà đã bị thương , làm chồng kiểu gì vậy hả? Nhất là ba tháng đầu, t.h.a.i p.h.ụ là đối tượng cần được bảo vệ đặc biệt, dù bận đến m cũng quan tâm chăm sóc vợ cho tốt vào."
"..." mím môi, lén Bùi Luật.
Bùi Luật kh ngừng gật đầu, thái độ thành khẩn, thậm chí còn chút nhún nhường. "Thưa bác sĩ, nhớ ạ, cảm ơn ."
Ngay cả cái hồi còn nghèo kiết xác Bùi Luật cũng chưa từng bị mắg như thế này.
Vì học giỏi, ta là cục vàng của trường , thầy cô hiệu trưởng còn nể mặt.
Giờ thì bị ta mắng cho một trận...
khẽ ho, cố gắng nén tiếng cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/quay-lai-voi-ban-trai-cu/chuong-3.html.]
Bác sĩ dặn dò thêm vài ều .
Bùi Luật đưa bác sĩ ra cửa, liên tục cảm ơn.
Quay lại, th đang cười toe toét, ta lườm một cái.
ngậm miệng lại.
Hất cằm lên.
Cố ý chọc tức ta. " em bảo đến đâu, là tự chủ động đến đây để bị mắng đ chứ."
Bùi Luật dừng lại bên giường, từ trên cao xuống.
ta nhướng mày.
"Thật ? Bác sĩ dùng ện thoại của em gọi cho mà."
Mở miệng ra, ta đã hỏi : " là chồng của Trần Hạ à?".
"Trần Hạ, em lưu tên trong d bạ là... chồng á?"
nuốt khan một tiếng.
Điện thoại đâu ?
Bùi Luật vẻ đọc được suy nghĩ của , liếc mắt chỉ về phía chiếc bàn nhỏ cạnh giường bệnh.
"Điện thoại ở kia." nói đứng dậy đưa ện thoại cho .
... dạo này cứ cà khịa em thế nhỉ?
mím môi, ưỡn cổ lên cãi: "Em lưu là 'bố của con', quên đổi thôi."
"Em đổi ngay bây giờ đây." mở khóa, sửa tên, thao tác nh gọn, khí phách ngời ngời.
Ngẩng đầu lên, chạm ngay ánh mắt sâu hút, tĩnh lặng của Bùi Luật.
Nhưng biết, vẻ ngoài kia chỉ là ngụy trang thôi.
Thực ra trong lòng sóng ngầm đang trào dâng.
Tự dưng th hơi chột dạ, chớp mắt m cái đ.á.n.h trống lảng: "Bố mẹ em đâu ạ?"
Bùi Luật , giọng thản nhiên: "Hai bác kh , về nhà ."
còn nói thêm một câu: "Mẹ em định ở lại tr em, nhưng th đến thì về luôn."
Tính mẹ , quá rõ.
Bà muốn và quay lại, vì con.
Giống như bao năm nay bà nhẫn nhịn bố, cũng là vì .
"Khi nào em được xuất viện ạ?"
"Tùy em."
Th khỏe re, định lật chăn xuống giường thì cản lại: "Ở lại theo dõi thêm một ngày nữa."
Mặt vẫn lạnh t, giọng cộc lốc khó nghe.
Nhưng biết, đang lo cho .
Bùi Luật là thế, lúc nào cũng kiêu ngạo, nhưng cũng luôn dịu dàng.
ngoan ngoãn nằm xuống, cười nhẹ: "Em nghe ."
Bùi Luật: "..."
Nằm viện thêm một ngày, sau khi chắc c cả và em bé đều ổn, Bùi Luật mới làm thủ tục cho xuất viện.
đưa về đến phòng trọ.
Suốt đường , chẳng ai nói với ai câu nào.
thả xuống luôn.
Trong lòng hơi hụt hẫng.
Nhưng nghĩ đến chuyện năm xưa đòi chia tay, khiến tổn thương đến mức nào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.