Quy Tắc Sinh Tồn Của Hầu Môn Chủ Mẫu
Chương 2:
Giờ đây kh ta đứng ra gánh đỡ, mỗi một hành động mà Nguyễn Kim Châu tự cho là hào sảng, ngạo khí , trong mắt bọn họ đều trở nên vô cùng nực cười.
Ta còn chưa kịp lên tiếng thì bên cạnh đã truyền đến một tiếng quát giận dữ.
"Gỗ đá! Cha mẹ ngươi dạy dỗ ngươi đối đãi với vật ban thưởng của bậc bề trên như vậy !"
Nguyễn Kim Châu bị dọa cho sợ hãi, Thiệu Văn Uyên cũng kh thể tin nổi mà nàng ta.
Ta nàng ta bằng ánh mắt thương hại, giải thích: "Đây là bảo vật gia truyền của Thiệu gia, chỉ truyền cho trưởng tức, vốn dĩ nên đợi con sinh được đích t.ử mới truyền lại cho con..."
"Đúng là kh biết đã qua tay bao nhiêu , con kh coi trọng vật cũ, nhưng cũng kh nên sơ suất đại ý như thế."
Nguyễn Kim Châu theo bản năng tr cãi: "Ta th chất ngọc này cũng chẳng hạng thượng thừa, kh đủ để làm vật truyền gia. Nhà ta m hôm trước mới được một khối ngọc liệu, hay là ta đ.á.n.h một đôi khác nhé?"
Nàng ta khoe khoang như đang hiến bảo vật: "Khối ngọc liệu đó mới thực sự là cực phẩm..."
Nàng ta quá nôn nóng muốn phô trương át chủ bài của , khí chất của kẻ buôn bán hiện rõ mồn một trên mặt.
Lão thái thái ném mạnh chiếc gậy chống: "Đồ phụ nhân ngu ! Đây là vật do Khai quốc Hoàng hậu đích thân ban thưởng, đâu m thứ đá thô thiển kh lên nổi mặt bàn của nhà ngươi mà so sánh được!"
Ta đứng dậy định trấn an lão thái thái: "Mẫu thân xin bớt giận, đem chiếc vòng này khảm vàng vào ngọc, vẫn còn thể..."
Lời còn chưa dứt, ta đã nôn ra một ngụm m.á.u ngất .
Tân phụ đập vỡ bảo vật gia truyền, Lão thái quân giận dữ ném gậy đầu rồng, Tiểu hầu gia chọc giận mẫu thân đến mức nôn ra máu.
Hết kẻ này diễn xong đến lượt kẻ khác lên đài, vở kịch hay ngày hôm nay đủ để làm đề tài bàn tán cho cả kinh thành trong nửa năm tới.
Đây mới chỉ là sự bắt đầu.
Kiếp trước ta lo liệu xong hôn sự mà kh được nghỉ ngơi t.ử tế, nằm bẹp trên giường bệnh suốt hơn hai tháng trời, cơ thể suy nhược, uống t.h.u.ố.c ều dưỡng liên tục.
Cũng kh biết vì đã nôn được ngụm m.á.u ứ đọng trong lòng ra hay kh, lại thêm việc được nghỉ ngơi tốt, chỉ ba năm ngày sau thân thể đã hồi phục phần lớn.
Cũng chỉ trong ba năm ngày ngắn ngủi này, Nguyễn Kim Châu và lão thái thái vốn dĩ như nước với lửa, vậy mà giờ đây lại thân thiết như bà cháu ruột thịt.
Khi ta đến thỉnh an, ba bọn họ, một già hai trẻ bỗng chốc im bặt, cứ như thể ta - chủ mẫu đã cùng họ chung sống mười m năm nay - chỉ là một kẻ dưng nước lã.
Chiếc vòng tay bị gãy hôm nọ đã được dùng vàng bao lại để sửa chữa, tr còn hoa lệ hơn cả lúc trước, giờ đây đang đeo ngay ngắn trên tay của Nguyễn Kim Châu.
Nàng ta phạm lỗi lầm lớn như vậy mà Lão phu nhân lại thể dễ dàng bỏ qua.
Chỉ một khả năng duy nhất, nàng ta đã m.a.n.g t.h.a.i .
Hèn gì lại ép ta tổ chức hôn sự gấp gáp đến thế, hóa ra là cái bụng đã kh giấu được nữa.
Kiếp trước, Nguyễn Kim Châu sinh non hai tháng, m.a.n.g t.h.a.i tám tháng đã hạ sinh.
Ta dốc lòng chăm sóc, nàng ta vẫn sinh non. Sự nghi ngờ và trách móc của Lão phu nhân cùng Thiệu Văn Uyên khiến ta hoàn toàn mang tội. Sau này, bất kể đôi phu thê đó giở bao nhiêu trò trống, ta cũng chỉ một lòng muốn kéo Thiệu Văn Uyên quay về chính đạo.
Mang t.h.a.i ba đứa đều sinh non một tháng, đứa trẻ sinh ra gầy yếu là chuyện bình thường. Nhưng Nguyễn Kim Châu rõ ràng là m.a.n.g t.h.a.i đủ tháng mới sinh, vậy mà lại đổ hết mọi hậu quả của việc làm chuyện tày đình trước khi cưới lên đầu ta.
Ta suýt chút nữa thì bật cười vì quá tức giận, cố nén lửa giận trong lòng, móng tay bấm chặt vào lòng bàn tay, cơn đau giúp ta tạm thời tỉnh táo lại.
Lão phu nhân lạnh nhạt hỏi: "Thân thể con đã đỡ chút nào chưa? Những ngày con bị bệnh, đều là Kim Châu ở bên cạnh hầu hạ ta, ngày ngày thỉnh an sớm tối, đây mới đúng là dáng vẻ của một con dâu."
Ta xuất thân cao quý, vừa vào cửa đã được miễn những lễ nghi sáo rỗng này. Những năm qua, nể nang thân phận của ta, Lão phu nhân cùng lắm cũng chỉ dám múa mép khua môi cho thỏa cái uy làm mẹ chồng mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/quy-tac-sinh-ton-cua-hau-mon-chu-mau/chuong-2.html.]
Tân nương mới vào cửa, mẹ chồng d chính ngôn thuận bị bệnh thì kh hầu bệnh, kh hỏi han, ngược lại nịnh nọt tổ mẫu, nhà ai làm con dâu mà làm như thế kh?
Nếu ta mà đáp lời, câu tiếp theo của bà ta chắc c là bắt ta cũng thỉnh an sớm tối.
Thân thể ta tuy đã khỏe hơn nhiều, nhưng lúc này vẻ mặt bệnh tật lại cố tình làm ra vẻ còn nặng hơn lúc đang bệnh.
Ta đáp: "Đại phu nói con bệnh nặng lắm, ít nhất tĩnh dưỡng ba tháng mới mong hồi phục được căn cơ."
Lão phu nhân kh chút khách khí: "Đã thân thể kh tốt thì cứ lo mà tịnh dưỡng cho khỏe, việc quản gia trong nhà cứ giao cho Kim Châu , nó là nữ chủ nhân tương lai của Hầu phủ, cũng nên học cách quán xuyến dần là vừa."
Nữ chủ nhân tương lai của Hầu phủ ?
Cái đó cũng chưa chắc đâu, lời nói quá sớm thường dễ thành gió thoảng mây bay lắm.
Hai bà cháu họ hợp sức muốn c.ắ.n đứt quyền quản gia từ tay ta, vốn dĩ ta còn tưởng sẽ tốn một phen sức lực.
"Được thôi, đúng lúc con dâu cũng cảm th bao năm nay lo liệu trên dưới Hầu phủ, tích lao thành tật nên mới bệnh nặng thế này. Kim Châu nguyện ý thay con gánh vác, con vui mừng còn kh kịp."
Đạt được mục đích quá dễ dàng khiến họ ngược lại lộ vẻ nghi ngờ.
Ta nói tiếp: "Hầu gia kh ở đây, Hầu phủ này thực sự quá quạnh quẽ. Con dâu đã nhiều năm chưa về nhà mẹ đẻ, lần này định bụng sẽ về nhà ngoại dưỡng bệnh, đợi khi nào khỏi hẳn mới quay lại."
Lão phu nhân nhíu mày, nhưng ta đã bắt trúng thóp của bà ta.
"Hơn nữa bệnh này đến hung hiểm, khó tránh khỏi việc vợ của Văn Uyên hầu bệnh thời gian dài bên giường. Bọn nó là phu thê tân hôn, e là kh lợi cho chuyện con cái."
Lão phu nhân lập tức biến sắc, nghĩ đến việc Nguyễn Kim Châu bên cạnh đã mang thai, lại kh thể nói toạc ra, hận kh thể đóng gói tống cổ ta về nhà mẹ đẻ ngay lập tức.
Ta đổi giọng: "Chuyến này , con còn muốn mang cả Văn Thịnh theo."
"Tại ? Một đứa thứ t.ử thân phận thấp hèn, tự nhiên con lại nhớ đến nó?"
Thiệu Văn Thịnh, kiếp trước là viên ngọc quý bị bụi phủ mờ, biết giấu tài và đầy chí tiến thủ.
Chính là Thám hoa lang của khóa sau.
Nó cách thành c chỉ thiếu một thân thế hiển hách mà thôi.
Nhưng cũng vì thiếu cái thân thế hiển hách đó mà nó kh thể chạm tới đỉnh cao, cuối cùng chỉ dừng lại ở chức quan tam phẩm.
So với cái tên ngu xuẩn vừa đỗ Trạng nguyên đã kh biết trời cao đất dày trước mắt này, Văn Thịnh càng xứng đáng làm con trai của ta hơn.
Ta mỉm cười: "Nay Văn Uyên đã thành gia lập nghiệp, Hầu phủ chỉ hai nam nh này, con đương nhiên tính toán cho tương lai. đệ ruột thịt cùng ra trận, sau này chúng nó cùng làm quan trong triều, kh chỉ giúp Hầu phủ vinh hiển dài lâu mà còn thể nương tựa, nâng đỡ lẫn nhau."
"Con định sẽ bàn chuyện hôn sự cho Văn Thịnh và Cẩm Nhân."
Thiệu Văn Uyên giống cha, còn Thiệu Văn Thịnh lại giống mẹ.
Thám hoa lang dung mạo tuấn tú, Cẩm Nhân nhất định sẽ ưng ý.
Tô Cẩm Nhân là cháu gái của ta, là vị hôn thê đã định ước từ nhỏ với Thiệu Văn Uyên, cũng là mà bất chấp tất cả hủy hôn để cưới Nguyễn Kim Châu.
Nhưng khi ta vừa nói ra chuyện nghị thân, kẻ đầu tiên nhảy dựng lên phản đối lại cũng chính là .
"Kh được! Con kh đồng ý!"
Ta nhướng mày: "Lúc hủy hôn, con nói chỉ coi Cẩm Nhân là biểu ruột thịt, bây giờ con l tư cách gì mà kh đồng ý?"
Nguyễn Kim Châu đứng bên cạnh đã trừng mắt, đôi mắt hạnh mở to.
Chưa có bình luận nào cho chương này.