Quyến Rũ Trầm Luân: Thái Tử Gia Kinh Khuyên Lạnh Lùng Giặt Ga Giường
Chương 302:
“Châu Kỵ S Mẹ Kiếp Chính Là Một Tên Khốn Nạn!”
Thẩm Hành nắm chặt nắm đấm, dùng sức đ.ấ.m mạnh xuống lan can một cái.
Hoắc Kình Châu liếc một cái, nhạt giọng nói: “ tự tức giận thì thôi, đừng đập nát lan can nhà .”
Thẩm Hành xòe hai tay phàn nàn: “Kh chứ em, đang nói giúp đ!”
Kh để ý đến thần thái tủi thân của Thẩm Hành, Hoắc Kình Châu dập tắt ếu thuốc, bưng ly rượu vào trong nhà.
Nửa tiếng sau, Tạ Phồn Tinh dẫn hai đứa trẻ về, khuôn mặt nhỏ n của Tiểu Nguyệt Lượng đỏ bừng, nụ cười chưa từng hạ xuống.
Hoắc Kình Châu đeo kính gọng bạc, ngồi trên sô pha ở phòng khách làm việc, máy tính xách tay đặt trên đùi, mắt kh chớp chằm chằm vào màn hình, thoạt c vụ bận rộn.
“Ba! Tại hôm nay ba kh vào phòng làm việc làm việc?” Tiểu Nguyệt Lượng chạy tới nhào vào lòng Hoắc Kình Châu, r mãnh cười vạch trần, “ muốn đợi mami cùng lên lầu ngủ nướng kh?”
Tạ Phồn Tinh ngồi một bên biểu cảm chút bối rối.
Thẩm Hành ở phía sau phì cười thành tiếng.
Hoắc Kình Châu cau mày nhét Tiểu Nguyệt Lượng cho chú Đằng: “Đưa con bé tắm, bẩn c.h.ế.t được toàn là mồ hôi.”
Chú Đằng dẫn Tiểu Nguyệt Lượng và Thần Thần lên lầu tắm.
Thần Thần chút kháng cự, lịch sự từ chối: “Kh cần đâu Đằng, làm phiền ạ, cháu cùng mami về .”
Tạ Phồn Tinh chưa lên tiếng, ở đây chính là nhà khác.
Thần Thần muốn ở cùng mami, kh muốn gây thêm rắc rối cho khác.
Thịnh Hạ từ phía bên kia thò đầu ra: “Phồn Tinh, tối nay kh ở lại biệt thự ?”
Tạ Phồn Tinh do dự một chút, muốn mở miệng ở lại, nhưng thái độ của Hoắc Kình Châu, chắc là kh định để cô ở lại đây.
“Tạ tiểu thư, kh còn phòng cho khách nữa.”
Hoắc Kình Châu đứng dậy, một tay cầm chiếc laptop mỏng nhẹ, tháo kính ra, dùng ánh mắt sắc bén quét về phía Tạ Phồn Tinh, đôi môi mỏng khẽ mở nói m chữ, xem như từ chối.
Cách xưng hô xa cách, ánh mắt lạnh lùng.
Nụ cười trên mặt Tạ Phồn Tinh cứng lại vài phần.
Biệt thự lớn như vậy kh thể nào kh phòng trống, chỉ là kh muốn để cô ở lại trong cuộc sống của mà thôi.
Chỉ một căn phòng mà cũng kh muốn cho, huống chi là vị trí trong tim?
Thẩm Hành cúi đầu nuốt nước bọt, sợ chị dâu biết khó mà lui, vậy thì Lục ca chờ đợi bao nhiêu năm nay, chẳng tình cảm và c sức này đều uổng phí ?
“Ba lừa , rõ ràng là …” Tiểu Nguyệt Lượng chu môi chống nạnh làm vẻ mặt tức giận, cao giọng muốn vạch trần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/quyen-ru-tram-luan-thai-tu-gia-kinh-khuyen-l-lung-giat-ga-giuong/chuong-302.html.]
Chưa nói xong đã bị chú Đằng bịt miệng lại, bế cô bé lên kẹp dưới nách, cười ngượng ngùng nói: “Tạ tiểu thư, Tiểu Nguyệt Lượng chạy ra mồ hôi , đưa con bé lên lầu tắm, thiếu gia Thần Thần giao cho cô nhé.”
Tiểu Nguyệt Lượng tức đến sắp khóc, kh muốn xa Tạ Phồn Tinh một khắc nào, đưa tay về phía đó vồ vồ vào kh khí: “Mami! Con muốn mami!”
Tạ Phồn Tinh bị con gái khóc đến đau lòng.
Khó khăn lắm mới biết bảo bối khác của vẫn còn trên đời này, hơn nữa còn khỏe mạnh, cô kh thể nào làm như kh th mà bỏ mặc Tiểu Nguyệt Lượng được.
Nếu Hoắc Kình Châu kh muốn, cô kh ép.
Liếc mắt đàn miệng lưỡi cứng rắn kia, Tạ Phồn Tinh đè khóe môi đang cong lên xuống, trực tiếp chặn chú Đằng lại: “Chú giao con cho , ra ngoài tìm một khách sạn, Tiểu Nguyệt Lượng và Thần Thần kh thể rời xa .”
Hai đứa trẻ gật đầu lia lịa.
Hoắc Kình Châu nheo mắt, về phía Tiểu Nguyệt Lượng: “Hoắc Chiêu Chiêu, con ở khách sạn với cô ta, hay là ở lại nhà?”
như hỏi han, nhưng thực ra chút mùi vị đe dọa.
Nhưng Tiểu Nguyệt Lượng kh là đứa trẻ bị dọa mà lớn.
Cô bé Hoắc Chiêu Chiêu ném bố của ra sau đầu, giãy ra khỏi tay chú Đằng, dắt tay Hoắc Lâm Thần, lon ton chạy đến huyền quan, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ để thay giày, vỗ vỗ vào tủ giày.
“Con chưa ở khách sạn bao giờ, con muốn ở khách sạn với mami và trai, đến tiệm uống rượu!”
Cô bé vui vẻ giơ hai tay lên.
Cũng kh biết ai nói với cô bé, khách sạn là nơi để uống rượu…
“Được, tùy các .”
Hoắc Kình Châu tức đến đau gan, giả vờ kh quan tâm cầm laptop lên lầu, để lại cho mọi một bóng lưng lạnh lùng kiêu ngạo.
Thực ra lão Lục lén lút trốn ở góc rẽ trên tầng hai, nghe ngóng động tĩnh dưới lầu, lặng lẽ đỏ hoe vành mắt.
Chú Đằng ngại ngùng xoa tay: “Xin lỗi Tạ tiểu thư, Tiểu Lục m năm nay một nuôi con, c việc lại bận rộn, thái độ thể kh tốt lắm, mong cô th cảm.”
Tạ Phồn Tinh lắc đầu, ngồi xổm xuống mang giày cho hai đứa trẻ: “Kh đâu chú Đằng, là ngoài ở lại trang viên quả thực kh thích hợp, m ngày này đến khách sạn ở trước, đỡ làm phiền Hoắc Kình Châu.”
Chú Đằng mặt mày khổ sở, muốn nói thẳng ra, bảo Tạ Phồn Tinh lên lầu tìm Tiểu Lục, xin thêm một lần nữa, Tiểu Lục nỡ để cô mang hai đứa con ra ngoài ở khách sạn chứ?
Thịnh Hạ l áo khoác của bọn trẻ, tiễn ba mẹ con họ ra cửa, quay lưng với những khác khẽ hỏi: “Phồn Tinh, thật sự kh ở lại à?”
Tạ Phồn Tinh g giọng, ghé vào tai Thịnh Hạ thì thầm: “Yên tâm, sẽ quay lại. Lùi một bước biển rộng trời cao, tin kh, tối nay mang hai bà tổ này tìm khách sạn, ngoài m cái khách sạn đen ra, kh nơi nào dám nhận chứng minh thư của đâu.”
Thịnh Hạ sáng mắt lên: “Chậc, kh ra nha, lại bị dễ dàng nắm trong lòng bàn tay à? Nói xem biết.”
Vẻ mặt Tạ Phồn Tinh sinh động, mỉm cười: “Thiên cơ bất khả lộ, hỏi viện trưởng Thẩm nhà .”
Vừa lúc Hoắc Kình Châu từ chối cho cô ở lại, Thẩm Hành ở phía sau, góc mà Hoắc Kình Châu kh th, đã l ện thoại ra mở bảng vẽ, viết m chữ [Hi Vân Đoan kh nhận cô].
Chưa có bình luận nào cho chương này.