Ra Đảo Tuỳ Quân, Quan Quân Càng Nhịn Càng Không Xong
Chương 228: Bế Kiểu Công Chúa
Triệu Đ Th ngạc nhiên cúi đầu cô gái trong lòng, đôi mắt cô y tá nhỏ trợn tròn, biểu cảm rõ ràng và sinh động.
Triệu Đ Th đột nhiên phá lên cười, cười đến mức lồng n.g.ự.c rung động phập phồng.
Diêu Thu Mạn ngượng ngùng bu tay ra: "... cười cái gì?"
" đương nhiên là đang cười cô ."
Triệu Đ Th chẳng hề vòng vo: "Cô ngây thơ quá, mới gặp được m lần mà đã biết là thế nào ."
Diêu Thu Mạn trề môi, lẩm bẩm nhỏ giọng: " cảm th là tốt."
Triệu Đ Th khẽ nhướng mày, giọng ệu thong dong: "Tiểu Diêu hộ sĩ, sau này rời đảo, cô tuyệt đối đừng ra ngoài một nhé."
Diêu Thu Mạn khó hiểu: "Tại ?"
"Cô thế này dễ bị bọn buôn lừa lắm, lại làm khổ cảnh sát thêm việc thôi."
Diêu Thu Mạn bực đ.ấ.m một cái vào n.g.ự.c Triệu Đ Th: " mới kh thèm!"
"Ái chà! Đau đau đau." Triệu Đ Th khẽ khom lưng, nhíu mày kêu đau: "Cô y tá nhỏ này sức khỏe cũng khá đ chứ."
Diêu Thu Mạn th vẻ mặt vẻ đau đớn, hoảng loạn giơ tay sờ soạng trên : " thể chứ? đâu dùng sức m, mau thả xuống, để kiểm tra cho."
Lúc này Diêu Thu Mạn đã hồi phục chút sức lực, cô cựa quậy muốn thoát khỏi vòng tay của Triệu Đ Th.
Nhưng cánh tay Triệu Đ Th lại siết chặt thêm vài phần, sau đó phát ra một tiếng cười trầm thấp: "Đừng nhúc nhích, trêu cô chút thôi, cái lực đạo như gãi ngứa của cô mà đòi làm bị thương ?"
Diêu Thu Mạn nghe th tiếng cười của Triệu Đ Th, lại th ánh mắt đầy ý cười của , b giờ mới biết bị trêu chọc.
" lại như thế chứ?!" Đôi l mày th tú của Diêu Thu Mạn dựng ngược lên, mặt vừa thẹn vừa bực: " thả xuống! kh ."
Sự vùng vẫy yếu ớt của Diêu Thu Mạn chẳng hề gây khó khăn gì cho Triệu Đ Th, thậm chí còn rảo bước nh hơn: "Ngoan nào, phía trước là trạm y tế , kh muốn th cô lại ngất thêm lần nữa đâu."
Diêu Thu Mạn cũng kh muốn xuất hiện trước mặt đồng nghiệp với tư thế này, mất mặt quá, sau này chắc c sẽ bị họ trêu chọc dài dài.
" thật sự kh mà, hạ đường huyết chỉ cần qua cơn đó là ổn thôi."
"Thế cũng kh được, đã hứa với Hứa hộ sĩ là đưa cô vào trạm y tế an toàn, thể nuốt lời."
Triệu Đ Th kh nói hai lời, dùng tư thế bế c chúa hiên ngang bước vào trạm y tế.
Nghe th tiếng kêu kinh ngạc đầy phấn khích của đồng nghiệp Hà Viện Viện, Diêu Thu Mạn hận kh thể nhắm mắt giả vờ ngất tiếp.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Tiểu Diêu! Em thế này? lại để Triệu đồng chí bế về thế kia?"
Triệu Đ Th nh chóng trả lời thay Diêu Thu Mạn: "Đồng chí y tá, Tiểu Diêu hộ sĩ vừa bị hạ đường huyết ngất xỉu, Hứa hộ sĩ bảo cô ăn sáng ít quá, cần uống chút nước đường, ăn gì đó nghỉ ngơi."
Vừa nghe Diêu Thu Mạn chỉ bị hạ đường huyết, chút lo lắng trên mặt Hà Viện Viện lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ trêu chọc: "Hạ đường huyết à, vậy phiền Triệu đồng chí đưa cô thẳng vào phòng nghỉ của chúng , pha nước đường cho cô trước."
Nói xong, cô Diêu Thu Mạn đang muốn vùi mặt , giọng ệu đầy ẩn ý dặn dò: "Tiểu Diêu, em chỉ đường cho Triệu đồng chí nhé, nhớ cảm ơn ta cho hẳn hoi đ, quãng đường dài thế mà ta bế em về tận đây."
Diêu Thu Mạn che mặt gật đầu, phát ra tiếng hừ hừ kh rõ nghĩa.
Triệu Đ Th đã từng đến phòng nghỉ y tá của trạm y tế một lần, kh cần Diêu Thu Mạn chỉ đường cũng tìm được.
dùng vai đẩy cửa ra, nhẹ nhàng đặt Diêu Thu Mạn xuống giường trong phòng nghỉ.
"Tiểu Diêu hộ sĩ, vậy cô nghỉ ngơi cho tốt, về đơn vị trước đây."
"Triệu đồng chí!"
Diêu Thu Mạn th Triệu Đ Th xoay định , ma xui quỷ khiến thế nào lại giơ tay kéo vạt áo lại.
Triệu Đ Th dừng bước, nghiêng đầu Diêu Thu Mạn đang chống tay ngồi dậy trên giường.
Cô y tá nhỏ môi khẽ mở, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
Triệu Đ Th kiên nhẫn hỏi: " thế Tiểu Diêu hộ sĩ? Còn cần giúp gì nữa kh?"
"..."
Diêu Thu Mạn cảm th ngàn vạn lời muốn nói với Triệu Đ Th, nhưng lúc này tất cả đều nghẹn lại nơi cổ họng, chỉ thốt ra được một chữ "".
Triệu Đ Th đôi mắt sáng ngời nhưng đượm chút ưu sầu của Diêu Thu Mạn, lại xuống ngón tay cô đang níu l vạt áo , trong lòng dường như nhận ra ều gì đó.
Triệu Đ Th khẽ cụp mi mắt, sau đó nở một nụ cười hờ hững: "Tiểu Diêu hộ sĩ, các hạng mục khám sức khỏe của vẫn chưa xong đâu, về muộn sợ các đồng nghiệp của cô tan làm mất."
Diêu Thu Mạn ngẩn ra, chậm rãi bu vạt áo Triệu Đ Th, ngượng ngùng nói: "Triệu đồng chí, hôm nay thật sự cảm ơn ."
"Chuyện nhỏ mà, quân nhân chúng là phục vụ nhân dân, đổi lại là bất kỳ đồng đội nào của , họ cũng sẽ giúp cô như vậy thôi."
Lời nói của Triệu Đ Th khiến Diêu Thu Mạn lập tức bình tĩnh lại. lẽ vì được bế suốt quãng đường, tình cảm chôn giấu b lâu trong lòng cô đã bùng phát mạnh mẽ.
Cô nhận ra rằng, chuyện tình cảm kh cứ muốn khống chế là được.
Vì vậy, dù nghe Triệu Đ Th nói kh muốn tái hôn, lại còn bảo cô giống em gái, Diêu Thu Mạn vẫn đột nhiên muốn dũng cảm một lần, bày tỏ lòng với đàn đầu tiên cô thầm thương trộm nhớ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.