Ra Đảo Tuỳ Quân, Quan Quân Càng Nhịn Càng Không Xong
Chương 345:
Mặc dù Hạ Th Th chút đồng tình với Lục Vân Thành, cô gái thích đột nhiên như biến thành khác, ai cũng sẽ hoang mang bối rối, nhưng cứ một mực muốn đổ hết trách nhiệm lên con gái, loại đàn như vậy Hạ Th Th càng khinh thường.
Lục Vân Thành bị lời nói của Hạ Th Th làm cho kh còn chỗ dung thân, ta cụp mi xuống, thấp giọng thừa nhận: “Vâng, cháu quả thực vấn đề, kh thể chống lại được sự cám dỗ, Điềm Điềm chính là dựa vào ểm này để uy h.i.ế.p cháu, hết lần này đến lần khác…”
Giọng nói của Lục Vân Thành tràn ngập hối hận, Hạ Th Th chỉ lạnh lùng , “Sự việc đã xảy ra, hối hận cũng vô ích, tự làm thì tự gánh chịu hậu quả. Nếu vì những chuyện này mà muốn chia tay với Chu Điềm Điềm, thì nên nói thẳng với cô ta, chứ kh đến đây tìm lý do cho ý định chia tay của .”
Tâm tư của Lục Vân Thành bị Hạ Th Th vạch trần kh chút lưu tình, sắc mặt ta lập tức suy sụp.
Vốn nghĩ rằng nói những chuyện này của Chu Điềm Điềm cho Hạ Th Th nghe, cô chắc c sẽ bảo rời xa Chu Điềm Điềm.
Bởi vì trước đây Hạ Th Th vẫn luôn c cánh trong lòng chuyện thích Chu Điềm Điềm, nếu thể chia tay với Chu Điềm Điềm, cô hẳn sẽ vui, cuối cùng cũng thể trút được cơn tức vì đối tượng đính ước từ bé bị chị em cướp .
Nhưng sự việc kh diễn ra như Lục Vân Thành nghĩ, Hạ Th Th dường như kh hề hứng thú với chuyện xảy ra giữa ta và Chu Điềm Điềm, cũng kh quan tâm ta ở bên Chu Điềm Điềm hay kh.
Cô gái luôn muốn tiếp cận , nói chuyện với vài câu là sẽ vui vẻ, xem ra đã hoàn toàn biến mất.
Cố Dục Hằng lúc này bưng cho Hạ Th Th một ly trà x, Hạ Th Th mỉm cười ngước mắt Cố Dục Hằng, nụ cười rực rỡ như hoa tường vi mùa xuân, trong mắt chứa đầy tình yêu kh hề che giấu.
Đáy lòng Lục Vân Thành dâng lên một tia bi thương và chua xót, đã từng lúc, Hạ Th Th cũng dùng biểu cảm như vậy , nhưng khi đó chỉ cảm th ghét bỏ.
Bây giờ, Lục Vân Thành chỉ muốn tát cho trong quá khứ m cái thật mạnh, đúng là phúc mà kh biết hưởng, uổng c một đôi mắt, kh ra được cái gì mới là thật sự tốt.
ta cầm l chiếc khăn quàng cổ đặt bên cạnh, hoảng hốt đứng dậy.
“Tiểu cữu, tiểu cữu mụ, cháu… cháu kh chuyện gì khác, xin phép trước.”
“Khoan đã.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cố Dục Hằng, nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên gọi Lục Vân Thành đang định cáo từ rời .
Lục Vân Thành quay đầu , Cố Dục Hằng vắt chéo chân, thản nhiên ngồi bên cạnh Hạ Th Th, nhưng trong ánh mắt lại mang theo sự sắc bén.
Lục Vân Thành bị ánh mắt như vậy làm cho kinh sợ, lại ngoan ngoãn ngồi xuống, chờ Cố Dục Hằng dạy dỗ .
“Vân Thành, theo được biết, và Chu Điềm Điềm đã đính hôn, và định năm nay sẽ đăng ký kết hôn. Nếu thật sự muốn cắt đứt với cô ta, tại hai ngày trước vẫn th các ở bên nhau? chẳng nên tránh xa cô ta ?”
Lục Vân Thành ánh mắt lấp lóe, môi mấp máy, kh biết nên trả lời câu hỏi của Cố Dục Hằng như thế nào.
“ và cô ta xảy ra quan hệ sớm như vậy cố nhiên là kh đúng, là do với tư cách là một đàn định lực quá kém, nên trả giá cho việc này. Nếu Chu Điềm Điềm muốn bồi thường gì, cứ cho cô ta là được, tự gây ra lỗi lầm, lột một lớp da đổi l sự tự do th thản cũng kh quá đáng.
Nếu cô ta nhất định muốn gả cho , kiên quyết kh cưới, lạnh nhạt với cô ta, chẳng lẽ cô ta còn bám l kh bu ? Chắc c là đã cho cô ta một ảo giác rằng sẽ kh rời xa cô ta, cô ta mới bám riết l như vậy. Nên tìm nguyên nhân từ chính bản thân nhiều hơn, sự việc phát triển thành như vậy, kh hoàn toàn là vấn đề của Chu Điềm Điềm.”
Giọng nói kh chút gợn sóng của Cố Dục Hằng giống như một lưỡi d.a.o sắc bén, nói đến mức Lục Vân Thành kh còn chỗ dung thân.
Thái dương ta thậm chí còn hơi rịn mồ hôi, cúi đầu kh nói được lời phản bác.
“Vâng… tiểu cữu nói đúng, là cháu vẫn luôn kh hạ được quyết tâm cắt đứt quan hệ với Chu Điềm Điềm, cháu… cháu đã chìm đắm trong niềm vui ngắn ngủi mà cô mang lại, kh thể tự thoát ra được.”
Lục Vân Thành sau khi nhận lỗi, lại giãy giụa muốn tìm một lý do cho hành vi của , “Nhưng cháu cũng thật sự kh bu bỏ được cô ! Cháu đã thích cô nhiều năm như vậy, cũng kh ngờ tính tình cô lại thay đổi thất thường. Nếu kh cô biến thành như bây giờ, cháu nhất định sẽ cưới cô !”
Lục Vân Thành nói những lời này khi nắm chặt nắm đấm, mặt lộ vẻ thống khổ, trời mới biết khoảng thời gian này ta đã sống phân liệt đến mức nào. Một mặt cảm th Chu Điềm Điềm hoan hảo với chính là cô gái đã thích nhiều năm, một mặt trong lòng lại một giọng nói gào thét, cô kh là cô .
Cố Dục Hằng lại một lần nữa ép Lục Vân Thành, để ta rõ nội tâm của .
“Vân Thành, bây giờ , đối mặt với Chu Điềm Điềm hiện tại, rốt cuộc còn ý định cùng cô sống hết quãng đời còn lại kh? Nếu kh , nhân lúc còn sớm nói rõ ràng với cô ta, cắt đứt cho sạch sẽ, nếu kh sau này đau khổ kh chỉ một .”
Lục Vân Thành mím môi, nhíu chặt mày chìm vào suy tư, một lúc sau, ta ngước mắt Cố Dục Hằng, giọng nói kiên định lạ thường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.