Ra Đảo Tuỳ Quân, Quan Quân Càng Nhịn Càng Không Xong
Chương 371: Khách không mời mà đến
"Th Th, chẳng chính con nói ? Chỉ cần hai đứa nó kh làm chuyện nguy hiểm, kh bốc cứt ăn, thì muốn chơi gì cứ mặc kệ chúng nó, bảo là để rèn luyện tư duy gì đó, tăng cường sức đề kháng gì đó mà."
Hạ Th Th uổng c mồm mép l lợi, giờ cũng kh cãi lại được Triệu Diễm Bình, bởi vì đó đúng là những lời cô từng nói.
Triệu Diễm Bình th con gái hiếm khi chịu thua, cười đến mức nếp nhăn nơi khóe mắt đều giãn ra.
"Th Th, con đưa hai đứa rửa ráy trước , mẹ đang dở tay. Hôm nay mẹ làm món thịt kho tàu con thích ăn đ, cái váy kia lát mẹ giặt sạch cho, yên tâm ."
Triệu Diễm Bình thể tôn trọng quan ểm nuôi dạy con của , Hạ Th Th vẫn đ.á.n.h đáy lòng cảm kích. Vừa nghe thịt kho tàu, cô càng kh nói hai lời, vui vẻ dắt hai con khỉ con lấm lem bùn đất tắm rửa.
Tối hôm đó, khi Cố Dục Hằng trở về, báo cho Hạ Th Th một tin tức khiến cô kinh ngạc.
"Ra năm, đứa cháu họ xa của cùng vợ nó muốn tới đảo."
Hạ Th Th nghe tin này, nhất thời còn chưa phản ứng kịp: "Cháu họ xa?"
Cố Dục Hằng đang trêu hai cái bánh bao nhỏ chơi, đầu cũng kh ngẩng lên trả lời: "Lục Vân Thành."
Hạ Th Th nhướng mày: "Vậy vợ nó là?"
Cố Dục Hằng lúc này mới ngẩng đầu lên, Hạ Th Th đầy ẩn ý: "Là Chu Điềm Điềm."
Đáp án này quả thực khiến Hạ Th Th bất ngờ: "Chu Điềm Điềm? Thằng cháu lớn này của em trước kia chẳng bảo sẽ cắt đứt quan hệ với cô ta ? thế, vẫn kết hôn à?"
Cố Dục Hằng gật đầu: "Cụ thể hai đứa nó xảy ra chuyện gì cũng kh rõ lắm. Tóm lại, hiện tại bọn họ l tư cách vợ chồng cùng nhau tới đảo."
"Bọn họ ngàn dặm xa xôi chạy tới đây làm gì? Chu Điềm Điềm kh thi đại học ?"
"Kh thi đậu."
Cố Dục Hằng đeo yếm ăn cho con gái, duỗi một chân dài ra làm cầu bập bênh cho con trai chơi, thuật lại lời của bà chị họ cho Hạ Th Th nghe.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Mẹ của Vân Thành nói, từ sau khi Chu Cương qua đời, Chu Điềm Điềm liền dọn vào ở nhà họ. Vân Thành và Chu Điềm Điềm vốn dĩ đã đính hôn, Chu Điềm Điềm cũng đến tuổi đăng ký kết hôn, chị họ và rể liền giục bọn họ làm đám cưới, nếu kh Chu Điềm Điềm là con gái lớn ở lì trong nhà họ kh d kh phận, khác hỏi tới cũng kh dám nói.
Vân Thành tuy vẻ kh tình nguyện lắm, nhưng vẫn nghe lời cha mẹ, đăng ký kết hôn với Chu Điềm Điềm. Sau khi chính thức kết hôn, Chu Điềm Điềm ở nhà họ cứ như bà hoàng, chuyện gì cũng kh làm, đến quần áo của cũng kh giặt, cả ngày cứ treo câu 'sau này sẽ thi đậu Đại học Bắc Kinh, trở thành sinh viên tài cao' bên miệng, bắt bố mẹ chồng hầu hạ.
Chị họ nghĩ Chu Điềm Điềm trước kia ở trường thành tích cũng khá, nên cũng nhịn cái tính lười biếng của nó, cũng kh giục nó và Vân Thành sinh con, nghĩ bụng sau này cô con dâu tài giỏi, nói ra ngoài chị và rể cũng mát mặt. Ai ngờ đợt vừa khôi phục thi đại học, tra ểm xong, Chu Điềm Điềm thi nát bét, ểm còn chẳng đủ đỗ trường bét nhất.
Kh thi đậu thì thôi, Chu Điềm Điềm còn làm loạn ở nhà, bảo chắc c là chấm thi vấn đề, nó kh thể nào trượt đại học được, ép chị họ và rể nhờ tìm quan hệ để phúc khảo bài thi."
Màn bát quái này Hạ Th Th nghe đến say sưa, th Cố Dục Hằng tạm dừng, cô vội vàng truy hỏi: "Thế sau đó phúc khảo kh?"
"."
Cố Dục Hằng mỗi bên đùi tưng tưng một đứa trẻ, giọng nói nghe cũng đầy bất lực.
"Chu Điềm Điềm thề thốt cam đoan, chị họ và rể cũng tưởng chấm thi vấn đề thật, hay là mạo d thay thế thành tích của Chu Điềm Điềm, bọn họ liền nhờ ba mẹ tìm quan hệ tra bài thi. Tra ra thì làm bài và ểm số đều kh vấn đề gì, chính là thành tích do bản thân Chu Điềm Điềm thi được."
Hạ Th Th cúi đầu cười thầm. Chu Điềm Điềm này đâu Chu Điềm Điềm kia, thật sự tưởng xuyên kh là thể dễ dàng đạt được tất cả hào quang của nữ chính nguyên tác , quá ngây thơ .
"Chu Điềm Điềm kh thi đậu đại học thì liên quan gì đến việc bọn họ tới đảo? Chẳng lẽ đảo Minh Quang của chúng ta là đất phong thủy bảo địa gì, ở trên đảo ôn tập một năm là thể thi đậu?"
Cố Dục Hằng cũng cười: "Đâu vì cái đó. Chị họ bảo, Chu Điềm Điềm kh thi đậu đại học, cũng kh chịu làm c nhân trong xưởng. Vân Thành thằng nhóc kia cũng bị Chu Điềm Điềm ảnh hưởng, càng ngày càng lười nhác. Chị liền ép Vân Thành đăng ký nhập ngũ, cố ý chọn tới đảo Minh Quang lính, để quản giáo nó cho tốt. Chu Điềm Điềm biết chuyện, cũng nhất quyết đòi theo."
Hạ Th Th vừa nghe lời này, ánh mắt nghiêm khắc quét về phía Cố Dục Hằng: "Vậy từ chối chưa?"
"Từ chối ."
Hạ Th Th vừa định thở phào nhẹ nhõm thì nghe Cố Dục Hằng nói tiếp: "Nhưng chị họ và rể đã đóng gói cả hai đứa tống lên tàu hỏa , ngày kia là tới đảo."
Hạ Th Th trừng lớn mắt: "Bọn họ đây là tiền trảm hậu tấu à! thể tống khứ trả lại cho bọn họ kh?"
Cố Dục Hằng đối với việc này cũng bất lực: "Đảo Minh Quang đâu địa bàn của một , bảo ta đến là đến, kh cho ta đến là đuổi được ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.