Ra Đi Trước Ngày Cưới
Chương 1:
Tuần Tuần kh hiểu “con hoang” nghĩa là gì, chỉ lặng im đứng đó, nước mắt lưng tròng, ngẩng đầu bướng bỉnh Phó Trụ.
Bàn tay nhỏ bé cũng lúng túng bấu chặt l vạt áo.
lơ lửng bên cạnh con bé, vừa lo lắng vừa đau lòng, chỉ muốn ôm chặt l con.
Nhưng cơ thể chỉ lướt qua nó – vì đã là hồn ma.
Bốn năm nay, lẽ là vì kh nỡ rời xa, nên vẫn luôn ở cạnh Tuần Tuần dưới hình dạng linh hồn.
Từ khi con bé sinh ra đến lúc lên bốn tuổi – từ lúc chỉ biết ăn bột, tập loạng choạng, bập bẹ gọi mẹ – chưa ngày nào rời xa.
Sáng nay, mẹ nuôi đẩy xe ra chợ bán rau, dặn Tuần Tuần ở nhà ngoan ngoãn.
Nhưng kh ai ngờ rằng, vừa quay lưng , con bé đã lén đeo ba lô nhỏ, trốn ra ngoài.
kh thể tưởng tượng được
Chỉ với một bức ảnh và những lời dặn dò vụn vặt từ mẹ nuôi, Tuần Tuần lại tìm được đến c ty của Phó Trụ.
Từ quầy lễ tân th hình ảnh của Phó Trụ được in trên một quảng cáo sản phẩm mới của c ty dán khắp sảnh lớn, Tuần Tuần liền thay theo.
lo lắng bay qua bay lại bên cạnh Phó Trụ:
“ thôi nhỏ mọn được kh hả! là lớn cơ mà, con bé khóc như thế , ôm l nó một cái thì c.h.ế.t à?!”
Gào xong mới sực nhớ – ta kh nghe được.
Đã bốn năm .
vẫn chưa quen với việc chỉ là một hồn ma.
Phó Trụ lạnh mặt, hoàn toàn làm ngơ trước cô bé đang trực khóc:
“Nhóc con, kh bố của cháu. Mẹ cháu đâu ? Đi tìm cô ta .”
Nhưng Tuần Tuần nhất quyết kh bu tay, bám chặt l vạt áo vest của :
“Chú nói dối! Chú chính là ba! Con đã th chú trong ện thoại của mẹ mà!”
Cô bé phồng má tức giận, cố kh để nước mắt rơi xuống.
“Các bạn ở mẫu giáo đều chửi con là đứa kh cha, kh ai thích con hết... Ba cũng kh thích con nữa nên mới vứt bỏ con đúng kh?”
Nói , Tuần Tuần chìa cánh tay trầy xước vì té ngã lúc băng qua đường:
“Hu hu... Tuần Tuần cực khổ lắm mới tìm được ba đó…”
Nghe con bé nói, tim như bị ai bóp nghẹt – đau đến mức muốn nổ tung.
Gương mặt lạnh lùng như tảng băng của Phó Trụ thoáng hiện chút xao động.
cúi , ôm l Tuần Tuần.
Cô bé vui mừng đến mức lập tức ôm chặt l cổ ta, dụi mặt như muốn “dán chặt” vào .
Thế nhưng – ngay giây tiếp theo –
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ra-di-truoc-ngay-cuoi/chuong-1.html.]
Phó Trụ sải bước đến trước mặt bảo vệ, thẳng tay nhét Tuần Tuần vào lòng ta:
“Đem vứt ra ngoài. Sau này đừng để m thứ mèo chó gì cũng lọt vào đây.”
ta quay lưng, bình thản trở lại bữa tiệc với tiếng cười rộn ràng và ly rượu chạm nhau chan chát.
vừa mới th ấm lòng một chút
Thì ngay lập tức bị câu nói kia đập cho tan thành một làn khói.
“Phó Trụ, thật sự đáng chết!”
“Nó chỉ là một đứa bé bốn tuổi thôi mà!!”
kh yên tâm, vội vã lướt theo con bé ra ngoài.
Tuần Tuần đeo ba lô nhỏ, chống cằm ngồi trên bậc thềm trước cửa khách sạn.
Bóng dáng bé nhỏ đơn độc, yếu ớt lại đáng thương vô cùng.
bay lại gần, ngồi sát cạnh con bé, nhẹ nhàng dựa vào nó.
Dưới ánh nắng, những ngón tay trong suốt của xuyên qua mái tóc tơ tơ mềm mịn, xoa xoa cái đầu tròn vo của nó:
“Tuần Tuần, mẹ xin lỗi…”
Bố con… chỉ là… chưa biết con là con gái của thôi.
Bất ngờ, giọng nói non nớt của Tuần Tuần vang lên khiến tim giật thót:
“Mẹ ơi, Tuần Tuần kh trách mẹ đâu.”
sửng sốt, tưởng rằng con bé thể th .
Vừa vui mừng vừa sợ hãi, vội bay ra trước mặt nó mới phát hiện, con bé đang nói chuyện với bức ảnh trên đầu gối.
Đó là một tấm ảnh selfie của , được nó năn nỉ bà ngoại rửa ra từ album trong ện thoại.
“Tuần Tuần cũng kh trách ba đâu.”
“Chắc c là vì Tuần Tuần kh ngoan, nên hai mới bỏ rơi Tuần Tuần, kh muốn gặp Tuần Tuần nữa, đúng kh…?”
nghẹn ngào, giọng run lên:
“Kh đâu, Tuần Tuần…”
Khóc một hồi, con bé ôm l đầu gối ngủ .
ngồi bên cạnh, lặng lẽ c giấc ngủ cho con.
Rõ ràng là một buổi trưa nắng ấm, vậy mà thân thể hồn ma như , lại chẳng cảm nhận được chút ấm áp nào.
chống khuỷu tay lên đầu gối, chống cằm mà ngồi.
Từ sau khi chết, ngày ngày trôi dạt khắp nơi, chẳng cần đường, mặt mũi cũng tròn thêm một vòng.
Chắc đây chính là kiểu "tâm rộng thì thân béo" mà ta hay nói?
Chưa có bình luận nào cho chương này.