Ra Đi Trước Ngày Cưới
Chương 5:
và Phó Trụ gặp nhau vào đúng ngày đầu tiên nhập học, khóa 2014 trường Đại học A.
là sinh viên từ tỉnh khác đến học ở thành phố A, mang theo khá nhiều hành lý hai vali, hai bao tải vải to.
Ký túc xá tân sinh viên nằm tận tầng năm, làm xong thủ tục nhập học, đứng thừ , chẳng biết làm để vác hết đống đồ lên đó.
Đúng lúc đang rối bời, ai đó vỗ nhẹ vào vai từ phía sau.
Quay lại thì th một trai nụ cười rạng rỡ, răng trắng đều tăm tắp, ánh mắt như mang cả nắng:
“Bạn học, cần giúp đỡ kh?
bạn vẻ mang hơi nhiều đồ đ.”
Nụ cười trong veo, ngây ngô, mang theo cảm giác … sạch sẽ của một trai tuổi đôi mươi.
cũng kh khách sáo:
“Vậy thì phiền bạn nhé.”
Sau khi trao đổi tên tuổi, Phó Trụ xắn tay giúp khuân hết hành lý lên tận phòng.
M đứa bạn cùng phòng trêu ghẹo, tưởng là bạn trai .
Phó Trụ mặt đỏ bừng vội vàng xua tay phủ nhận.
Tối hôm đó, mời ăn đồ nướng để cảm ơn.
Kh ngờ trong lúc trò chuyện, phát hiện ra chúng kh chỉ cùng chuyên ngành, mà còn học chung lớp!
Đúng là duyên phận đến bất ngờ.
Sau đó cũng mời lại một bữa.
Qua lại m lần thân thiết lúc nào kh hay.
Rảnh rỗi, hay ghé ký túc xá nam ăn ké đồ nướng.
M bạn cùng phòng của ai cũng biết .
Cũng chính từ họ mà biết được: Phó Trụ là thủ khoa đầu vào của khoa.
Đẹp trai, học giỏi, đúng chuẩn hình mẫu học bá khiến ta hâm mộ.
Bạn cùng phòng còn cổ vũ :
“Cơ hội hiếm ! ở gần, ‘chiếm đóng địa hình’ trước !”
Nhưng khi đó chẳng ham muốn yêu đương gì cả.
Lúc còn miệt mài chuyên cần, kh bỏ một tiết học nào, thì cái tên Phó Trụ – khoa C nghệ Th tin lại liên tục được nhắc đến trên bảng vàng, các giải thưởng, học bổng cứ tới tấp.
Một cuối tuần nọ, rủ ăn tụ tập cùng bạn bè.
Giữa buổi, cả nhóm chơi trò “Thật hay Thách”, Phó Trụ chọn Thật lòng.
ghẹo:
“ thích ai kh?”
hóng hớt ngồi bên cạnh, tai dựng lên chờ câu trả lời:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ra-di-truoc-ngay-cuoi/chuong-5.html.]
“Ai vậy, ai vậy?”
Phó Trụ , ánh mắt sâu lắng, nhấp một ngụm rượu:
“Đó là câu hỏi thứ hai . Ván sau nếu em tg, sẽ nói cho em biết.”
đâu dễ bỏ qua cơ hội như vậy!
Xắn tay áo, khí thế bừng bừng quyết đấu.
Mãi đến vòng thứ ba, cuối cùng mới tg một ván.
Ngà ngà say, chống nạnh, gác chân lên bàn, cười hả hê:
“ tg ! Nói , Phó học trưởng thích rốt cuộc là ai?”
Phó Trụ cười đến mức đôi mắt lấp lánh, khẽ gãi mũi:
“Diệp Tô Tô, em đúng là ngốc.”
Bạn cùng phòng A phá lên cười:
“Diệp Tô Tô à, thích là đ! Kh ra à?”
Và
và Phó Trụ ở bên nhau.
Cảm giác …
Vừa giống như tình cờ, lại cũng giống như định sẵn.
Thật ra đến tận sau này, vẫn kh hiểu nổi thích ở ểm nào.
hay hỏi :
“Ngày xưa tỏ tình, là nghiêm túc… hay chỉ đùa cợt?”
nói:
“Dĩ nhiên là nghiêm túc.”
Mà thật ra cũng đâu kém.
Phó Trụ chuyên kỹ thuật, còn lại giỏi xã giao.
Yêu nhau từ năm hai đến năm ba, vẫn giữ thành tích tốt, còn năng nổ tham gia các hoạt động ngoại khóa.
Đến học kỳ cuối năm tư, thành c kêu gọi được khoản đầu tư đầu tiên.
Vừa tốt nghiệp, chúng bắt tay vào khởi nghiệp, thành lập c ty phần mềm “ONE”.
Năm đầu tiên, cả hai bận rộn đến phát ên.
Chúng thuê một căn phòng chưa tới 40m² để vừa làm việc, vừa ăn ngủ sinh hoạt tại đó.
Cuộc sống chật vật, khổ cực, nhưng c ty do chính tay gầy dựng từng ngày phát triển, cũng là một kiểu hạnh phúc.
và từng ước hẹn:
“Chờ đến khi c ty tròn ba tuổi, chúng ta sẽ đăng ký kết hôn.”
Vậy mà Biến cố… lại xảy ra đúng lúc .
Chưa có bình luận nào cho chương này.