Rác Thải Phải Ở Trong Thùng Rác
Chương 7: nợ máu phải trả bằng máu
Căn phòng Tây Viện chìm trong kh khí u ám của t.ử khí. Thái y viện quỳ rạp dưới đất, run rẩy kh dám ngẩng đầu. Vị thái y già nhất run rẩy lên tiếng:
"Vương... Vương gia, Lâm tướng quân vốn dĩ gân cốt đã đứt, lại trúng độc mãn tính từ lâu, nay tâm hỏa c tâm, chất độc phát tác... e là... e là chỉ còn cầm cự được đến hừng đ."
"CÂM MIỆNG!" Thẩm Hoành ên cuồng gạt phăng toàn bộ bình t.h.u.ố.c trên bàn. túm l cổ áo thái y, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u đáng sợ: "Ta mặc kệ các ngươi dùng cách gì! Dù nghịch thiên cải mệnh, cũng giữ lại mạng sống cho ! Nếu c.h.ế.t, tất cả các ngươi chôn cùng!"
Trì Tiểu Trì nằm trên giường, hơi thở đứt quãng, sắc mặt trắng bệch như tờ gi. Trong kh gian ý thức, thong thả bóc nốt viên kẹo đường cuối cùng, màn hình ảo với vẻ mặt đầy ý vị:
"061, chuẩn bị xong chưa? Đạo cụ 'Huyết mạch tương liên' mà mua lúc nãy, hiệu quả thế nào?"
061 đứng bên cạnh , ánh mắt phức tạp: 【 Đạo cụ này sẽ khiến Thẩm Hoành lầm tưởng rằng chỉ m.á.u tim của mới thể dẫn t.h.u.ố.c cứu sống . Quá trình l m.á.u tim cực kỳ đau đớn, hơn nữa sẽ khiến mất nửa phần tu vi và thọ mệnh. chắc c chứ? 】
Trì Tiểu Trì nhai kẹo, vị ngọt th lan tỏa: "Chắc c. nợ Lâm Sơ một đôi chân, nợ mười năm th xuân, nợ cả một tấm chân tình. Chút m.á.u tim này... vẫn còn rẻ chán."
Quay lại thực tại, Trì Tiểu Trì bỗng khẽ rên rỉ một tiếng, bàn tay gầy gò vô lực quờ quạng trong kh trung. Thẩm Hoành lập tức lao tới, nắm chặt l tay , nước mắt nóng hổi rơi xuống: "Lâm Sơ, ta đây! Ta ở đây!"
Trì Tiểu Trì từ từ mở mắt, ánh m.ô.n.g lung, thều thào: "Vương gia... thần... thần th lạnh quá... Nhạn Môn Quan tuyết rơi ? ... chạy mau... đừng lo cho ta..."
lại mê sảng. vẫn còn nhớ trận chiến năm đó, nhớ lúc bỏ mặc quân thù để c cho Thẩm Hoành một nhát đao chí mạng.
Thẩm Hoành khóc kh thành tiếng, lòng thắt lại như ngàn vạn mũi d.a.o đ.â.m qua: "Kh, kh tuyết... Lâm Sơ, ta sẽ cứu em, ta nhất định sẽ cứu em!"
Đúng lúc này, Diệp Trình từ bên ngoài bước vào, trên tay cầm một cuốn sách cũ rách, gương mặt âm trầm: "Thần tìm được một phương t.h.u.ố.c cổ trong binh thư của Lâm gia. Nhưng cái giá trả... e là Vương gia kh cam lòng."
"Nói! Là gì?" Thẩm Hoành như sắp c.h.ế.t đuối vớ được cọc.
"Cần m.á.u ở tim của mà tướng quân yêu nhất làm t.h.u.ố.c dẫn, liên tục bảy ngày bảy đêm kh được ngắt quãng." Diệp Trình Thẩm Hoành bằng ánh mắt đầy châm chọc: "Vương gia, ngài tự hỏi lòng xem, ngài là tướng quân yêu nhất kh? Và ngài... dám l mạng ra đổi kh?"
Thẩm Hoành sững sờ. L m.á.u ở tim? Đau đớn đó kh khác gì lăng trì.
xuống Lâm Sơ đang nằm đó, hơi thở mỏng m như cánh bướm đêm. nhớ lại những lúc vui vẻ bên Tô Mạch, nhớ lại lúc để Lâm Sơ quỳ trong mưa tuyết... hận bản thân đến phát ên!
"L! Mau l m.á.u của ta!" Thẩm Hoành gào lên, rút đoản đao bên h, kh một chút do dự đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c trái .
Phập!
Máu tươi b.ắ.n ra, nhuộm đỏ cả tấm chăn trắng. Thẩm Hoành đau đến mức gương mặt vặn vẹo, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhưng vẫn nghiến răng chịu đựng, từng giọt m.á.u của chảy vào chén thuốc.
【 Ting! Giá trị hối hận của Thẩm Hoành: 95! 】
Suốt bảy ngày tiếp theo, vương phủ bao trùm trong mùi m.á.u t và t.h.u.ố.c đắng. Thẩm Hoành mỗi ngày đều tự đ.â.m vào n.g.ự.c , sắc mặt ngày càng tiều tụy, hơi thở ngày càng yếu ớt. Nhưng mỗi khi th Lâm Sơ bắt đầu chút huyết sắc, lại mỉm cười như một kẻ ên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/rac-thai-phai-o-trong-thung-rac/chuong-7-no-mau-phai-tra-bang-mau.html.]
Đến ngày thứ bảy, Thẩm Hoành gần như chỉ còn một hơi tàn. quỳ bên giường Trì Tiểu Trì, bàn tay run rẩy nắm l tay : "Lâm Sơ... em tỉnh ... tốt quá..."
Trì Tiểu Trì từ từ mở mắt. Lần này, ánh mắt vô cùng tỉnh táo, vô cùng lạnh lùng. Thẩm Hoành đang thoi thóp dưới chân giường, kh một chút cảm động, chỉ sự mỉa mai tột độ.
"Thẩm Hoành, đau kh?"
Thẩm Hoành ngẩn , cười khổ: "Đau... nhưng kh đau bằng lúc th em tuyệt vọng."
"Vậy ?" Trì Tiểu Trì khẽ ngồi dậy, động tác dứt khoát như chưa từng bị bệnh. cúi xuống, ghé sát tai Thẩm Hoành, giọng nói nhẹ nhàng như lời tình tự nhưng lại tàn độc vô cùng:
"Thực ra... phương t.h.u.ố.c đó là giả đ. Đôi chân của cũng chẳng cần m.á.u của mới chữa được. chỉ muốn xem, vị Vương gia cao quý như , khi bị ta dắt mũi như một con chó, sẽ bộ dạng thế nào thôi."
Đồng t.ử Thẩm Hoành co rút lại, bàng hoàng Trì Tiểu Trì: "Em... em nói gì?"
" cứu vì hối hận? Kh, cứu là để tự an ủi cái lương tâm rách nát của mà thôi." Trì Tiểu Trì đứng dậy, đôi chân vốn dĩ "phế bỏ" nay lại vững vàng bước trên mặt đất (nhờ đạo cụ 'Hồi phục tạm thời' của hệ thống).
quay đầu lại, Thẩm Hoành đang sụp đổ hoàn toàn về đức tin: "Mười năm tình nghĩa, trả lại cho bằng bảy ngày l m.á.u tim này. Từ nay về sau, Lâm Sơ kh còn nợ , Thẩm Hoành cũng kh còn tư cách chạm vào nữa."
【 Ting! Giá trị hối hận của Thẩm Hoành: 100/100! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ thế giới thứ hai! 】
Thẩm Hoành bóng lưng Trì Tiểu Trì dần tan biến vào ánh sáng trắng của hệ thống, gào lên một tiếng đau đớn nôn ra máu, ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo. Thứ mất kh chỉ là thọ mệnh, mà là cả linh hồn. sẽ sống nốt phần đời còn lại trong sự trống rỗng và hối hận dày xé tận xương tủy.
TRẠM TRUNG CHUYỂN LINH HỒN
Trì Tiểu Trì quay về kh gian hệ thống, hơi thở vẫn còn vương chút mùi t.h.u.ố.c đắng của cổ đại. mệt mỏi thả xuống chiếc sô pha, nhắm mắt lại.
"061, mệt c.h.ế.t . Diễn vai tướng quân tàn phế đúng là tốn sức."
Một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt lên đầu , xoa bóp từng chút một. 061 xuất hiện với thực thể rõ nét hơn bao giờ hết, gương mặt mờ ảo dường như đang mỉm cười.
【 Làm tốt lắm, Tiểu Trì. Điểm tích lũy hiện tại: 15.000 ểm. muốn đổi gì kh? 】
Trì Tiểu Trì kh mở mắt, nắm l bàn tay của 061, áp vào má : "Đổi một giấc ngủ kh ác mộng. Và... Lục Nhất, cảm ơn đã luôn đứng sau lưng ."
061 khựng lại, một dòng ký ức bị phong tỏa trong cốt lõi bỗng nhiên nứt ra một khe hở nhỏ. Hình ảnh một thiếu niên mười bốn tuổi khóc nức nở bên xác một trai...
【 Ngủ . sẽ kh bao giờ để ngã xuống nữa. 】
Trong kh gian vô tận của hệ thống, một con và một cỗ máy (từng là ) lặng lẽ nương tựa vào nhau, chuẩn bị cho những hành trình "quét rác" tiếp theo ở những thế giới kỳ ảo khác.
________________________________________
Chưa có bình luận nào cho chương này.