Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Revamp: The Undead Story

Chương 7: Dưới ánh trăng (1)

Chương trước Chương sau

Rắc!

Ầm!!

“Cái… gì thế…?”

Trước khi kẻ kia kịp gọi đồng bọn đến căn phòng của chủ nhân Jonoel, đôi mắt đỏ rực đã bùng phát sức mạnh tinh thần, áp đảo tên thợ săn vô lễ kia và khiến ngất lịm tại chỗ.

“Ở yên đây. Đừng đâu cả.”

“Vâng, thưa ngài.”

xoay lại, dặn dò vẫn còn bối rối rằng đã trở về thế giới hiện thực. Bên ngoài vang lên những tiếng động ồn ào, mùi hương quen thuộc cho th thêm nhiều kẻ mới đến, trong đó, Ramil nhận ra rõ ràng một hơi thở thuộc của nhà Solay. Hẳn là Methus đang bảo vệ họ.

Tiếng móng vuốt sắc dài nghiến trên sàn, kéo lê tên thợ săn bất tỉnh. Một cú đá mạnh khiến cánh cửa bật tung, va vào bức tường đối diện vang dội, lập tức thu hút sự chú ý. Thân thể kẻ thợ săn bị ném thẳng ra ngoài, lọt vào đám đồng bọn đang rối loạn. Ramil tận dụng cơ hội , bùng nổ sức mạnh tinh thần, khống chế toàn bộ tình thế vốn tưởng chẳng dễ gì kết thúc.

Bóng dáng cao lớn tiến lại gần, đôi mắt của chúa tể Jonoel chạm vào ánh của kẻ sống sót vừa lên tới tầng cao nhất. Lập tức, sự hung hăng của những thợ săn kia bị dập tắt. Cơn giận, d.ụ.c vọng và mọi âm mưu của họ như bị xé rời, dần dần trôi khỏi thế giới thực, rơi vào miền mộng ảo.

“Thưa chủ nhân.”

“Bên dưới thế nào?”

“Khuear đang xử lý, thưa ngài.”

Vị vương giả của Jonoel vừa định dùng tốc độ để dập loạn bên dưới, thì ngay lúc đó, hai thân thể ma cà rồng do chính ban tộc xuất hiện nơi cửa căn penthouse. Khuear đang dìu một thân hình bê bết m.á.u - chính là thiếu niên thuộc dòng dõi . Methus lập tức bước tới, ôm l Mek đang hấp hối đặt xuống ghế dài.

“Bên dưới đã giải quyết xong, thưa ngài. Giống loài của chúng ta đã rút hết.”

Dòng m.á.u Solay trung thành nói, ánh mắt kh rời khỏi coi như đứa em trai. Ramil kh chần chừ, dồn sức chữa lành vết thương nặng nề cho hậu duệ cuối cùng của . Nhưng dù đã dùng hết năng lực, Mek vẫn chưa hề dấu hiệu tỉnh lại…

ta cứ mãi giúp bọn họ. Đáng lẽ g.i.ế.c sạch lũ dơ bẩn đó.”

“Để Mek nghỉ ngơi. Ngươi xử lý bọn thợ săn .”

Solay cúi đầu trước chủ nhân kéo lê thân thể những bất tỉnh - đám con cả gan chống lại bọn họ - ra khỏi tầng cao nhất của Jonoel. Trong khi đó, Ramil cúi xuống bế l thân thể em m.á.u mủ của , đem kẻ bất tỉnh về căn phòng nơi đang chờ sẵn.

Mek? Mek vậy?”

đã chữa trị cho , sẽ sớm bình phục thôi. Đứa trẻ này chỉ đang bất tỉnh chốc lát.”

Vì Mek luôn tốt với , Pun kh khỏi lo lắng ta xảy ra chuyện gì. Đôi tay th tú khẽ kéo lại tấm chăn đắp lên cơ thể bất động trước khi cất tiếng hỏi thăm tình hình của vị chúa tể ma cà rồng.

“Mọi việc ?”

“Mọi thứ ổn cả. Em nghỉ ngơi .”

“Em vẫn chưa…”

“Vẫn còn đau kh? Tạm thời, em và ta sẽ dùng phòng khác.”

“Vâng.”

“Để Mek nghỉ ngơi.”

Đôi mắt nâu nhạt vào thân hình nằm trên giường. Nếu kia tỉnh lại, lúc đó gặp lại cũng chưa muộn. nhỏ hơn khẽ gật đầu trước lời nói của đối phương, cả hai cùng rời phòng, tiến ra khu sinh hoạt chung của penthouse, nơi Khuear và Methus đã sắp xếp mọi thứ theo lệnh của chủ nhân.

Pun cúi đầu với kia, vừa cảm ơn vừa xin lỗi vì đã gây rắc rối ở Jonoel với đám đồng bọn cũ. Nhưng lời xin lỗi kh thể làm vơi bớt nỗi bất mãn của “con quạ nổi loạn”, đôi mắt đen chuyển sang đỏ thẫm, buộc kẻ sáng tạo ra nó can thiệp.

nghĩ ngài đã quên xử lý một tên thợ săn khác, thưa ngài.”

“Khuear.”

“Nếu vậy, để lo.”

Thân thể thon dài dưới tấm áo choàng đen biến mất, hoá thành hàng chục con quạ đen, lao vun vút lên nóc penthouse trước khi bổ nhào xuống kẻ đang ẩn nấp sau lưng chủ nhân . Methus lập tức che c cho Pun, nhưng vị quốc vương Jonoel còn nh hơn tất cả, kể cả đứa con m.á.u mủ đang nổi cơn phẫn nộ. Bàn tay rắn chắc tóm l cánh quạ quen thuộc, buộc Khuear trở lại hình dáng ban đầu.

“Khuear!”

“Khuear!”

Ramil bu mái tóc của tạo vật ra. Đôi mắt đỏ chuyển về đen nhưng kh thể che giấu cơn giận dữ lẫn nỗi buồn khi chủ nhân đã chọn bảo vệ đám thợ săn - những kẻ đã làm bị thương và g.i.ế.c c.h.ế.t các sinh linh bất tử.

“Hơn trăm năm qua, đã luôn trung thành với ngài, thưa chúa tể. Một kẻ tớ tận tụy. lẽ từng vẫn chưa đủ để ngài tin hơn đám đang tìm cách g.i.ế.c ngài.”

“Ta chưa từng tin ngươi ít hơn bất cứ ai, Khuear. Nhưng Pun kh còn liên quan gì đến bọn thợ săn.”

“Nhưng chính vì mà nhóm thợ săn này được lập ra!”

“Ngươi đang to tiếng với chủ nhân của đ, Khuear.” Th tình hình đang trở nên căng thẳng, Methus vội dập tắt những lời lẽ hỗn hào đang x.úc p.hạ.m d dự của chủ nhân , từ kẻ dường như đã mất kiểm soát và khó thể bình tĩnh lại. Khuear đứng sững, hai nắm tay siết chặt.

“Methus, dừng lại.”

“Vâng.”

“Nếu tục bảo vệ . Vậy thì, xin chúc ngài và các em của hạnh phúc… trong giấc mộng rằng một ngày nào đó thể hòa giải với lũ thợ săn dơ bẩn kia.”

Khuear lại tan vào hình hài ban đầu. Nhưng lần này, đàn quạ đen kh còn ý định tấn c. Chúng bay thành từng tốp, lướt qua khung cửa sổ lớn, hướng về bầu trời đêm đặc quánh - một đêm bận rộn và nặng nề.

sẽ đuổi theo ta.”

“Ta giao cho ngươi, Methus.”

“Rõ.”

Methus khẽ gật đầu, dùng năng lực của thoát khỏi penthouse, bám theo đàn quạ đen đang mất hút vào một nơi chưa biết.

Nguyên nhân của mâu thuẫn vẫn đứng yên, gương mặt dịu dàng cúi xuống đôi chân . Mỗi lời Khuear nói, đều nghe th và thấu tận tim, bởi thật ra kh Khuear đáng rời khỏi căn phòng này.

“Là lỗi của em.”

“Đừng tự trách.”

“Nhưng…”

“Khuear nóng nảy thôi. Hãy cho thời gian để bình tâm.”

đã tạo ra “con quạ đen” khẽ an ủi để thôi tự đổ lỗi. Nhưng Pun biết rõ Ar nói đúng, chính cùng hai bạn thân đã lập ra nhóm thợ săn. Nếu hôm đó mọi chịu suy nghĩ thay vì tìm kiếm báo thù, mọi chuyện đã kh thành ra như thế này.

“Em…”

“Đừng nghĩ mãi về quá khứ nếu nó chỉ khiến em tự dằn vặt.”

“Nhưng em kh thể quên những gì đã làm với đồng loại của ngài.”

“Nhưng em sẽ kh lặp lại nữa.”

“Em tin ngài.”

“Vậy thì ta muốn em cũng tin chính .”

Đôi mắt nâu nhạt khẽ ngước thân hình cao lớn hơn trước khi gương mặt vùi vào lồng n.g.ự.c vững chãi . Hai bàn tay ôm chặt l đối phương, đáp lại vòng tay đang siết chặt . Ramil cúi xuống, đặt một nụ hôn dịu dàng lên mái tóc mềm. Gương mặt chạm gần vào đỉnh đầu trong lòng, khẽ vỗ về, an ủi để chủ nhân của thân thể nhỏ bé kia dần thả lỏng, thôi nức nở vì căng thẳng.

Trong khi đó, một nhóm thợ săn hơn chục đang tụ tập dưới tầng hầm ngôi nhà hộp đêm - nơi hiện đã bị đóng cửa vì chủ nhân bực tức trước sự thất bại của kế hoạch. đàn ném thẳng khẩu s.ú.n.g xuống sàn phòng ngủ. Thủ lĩnh nhóm thợ săn gào thét đến mức Paul giữ chặt l ta, kẻo cơn giận bùng nổ khiến đồ đạc trong phòng tan nát.

“Bình tĩnh lại .”

“Bình tĩnh thế nào được? Bu ra!”

Jett vùng ra khỏi vòng kiềm chế của em song sinh. Cơ thể vạm vỡ đổ phịch xuống chiếc ghế quen thuộc. gào thét với tất cả những gì đã khiến cuộc ám sát thất bại, hoàn toàn lệch khỏi kế hoạch ban đầu.

Elise lùi xa khỏi cặp song sinh, trong lòng lo lắng về tình hình đang diễn ra. Cô gái duy nhất trong nhóm ôm l đầu, miên man nghĩ về kế hoạch vừa và cả hai thân thiết của - những kẻ đang kh ngừng cãi vã.

“Elise, em còn nhớ những gì Pun đã nói về năng lực cảm nhận tinh thần kh?”

“Ừm… cái sức mạnh thể khống chế tâm trí .”

“Paul, Caster, chắc c cách nào đó khiến năng lực này vô hiệu. Chắc c nó cũng giới hạn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/revamp-the-undead-story/chuong-7-duoi--trang-1.html.]

“Để thử tìm hiểu.”

nh lên đ…”

Cốc cốc.

Cuộc trò chuyện bị cắt ngang khi cánh cửa hầm mở ra.

khách kh mời khiến gương mặt dịu dàng sững lại ngay ngưỡng cửa. kh ngờ trong căn phòng rộng lớn lại nhiều hơn tưởng tượng.

“Này… đến tìm Pun.”

---

Cả ngày hôm nay Pong bận rộn lo liệu chuyện của cha mẹ nuôi. Cuối cùng, quyết định sẽ kh tiếp tục học tập theo kế hoạch gia đình. Dạo này, tối nào Pong cũng làm thêm, cố gắng tiết kiệm từng đồng để kh trở thành gánh nặng cho ai. biết ơn cha mẹ nuôi vì đã cưu mang, vì đã hiểu và tôn trọng , kh ép du học, còn lo chu toàn mọi chi phí và cho phép tiếp tục sống trong ngôi nhà thân thuộc như xưa.

Chuyện gia đình đã được giải quyết, nhưng ều khiến vẫn day dứt chính là trai Pun - kẻ khiến bất an suốt cả ngày. Đã nhiều ngày trôi qua, Pun kh gặp lại , cũng chẳng th bóng dáng lạ kia - đã chuyển đến sống cùng. chờ mãi, nhưng đầu dây bên kia vẫn im lặng.

Từ nhỏ đã bị chia cách, Pong vốn kh biết nhiều về trai, chỉ biết những gì kia muốn biết. Thứ duy nhất Pun nắm rõ là, trai một bạn thân làm chủ quán rượu - nơi Pong từng thử xin việc, nhưng cuối cùng lại bị cấm cửa.

lại lại trong nhà, bồn chồn kh yên, lại bước ra ngồi trên chiếc ghế dài cũ kỹ trước cửa tiệm - chỗ ngồi yêu thích của , tiệm cũng chẳng ai lui tới. chờ đợi, chờ mãi đến khi hoàng hôn bu xuống, vậy mà Pun vẫn chẳng về.

trai lại biến mất, kh một lời n nhủ, y như lần trước.

Pong thở dài.

đã đâu được chứ…?”

Nỗi lo dâng đầy trong tim, khiến thân thể Pokpong run rẩy vì bất an. Khi chưa kịp trấn tĩnh, đôi mắt nâu nhạt của bất chợt dừng lại nơi cánh cửa dẫn xuống phòng chứa đồ dưới hầm - nơi trai thường biến mất hàng giờ liền.

Pokpong cầm l một chiếc chìa khóa giống hệt m chiếc treo cạnh bàn làm việc của Pun. Sự tò mò thôi thúc mở căn phòng mà chưa từng được phép đặt chân vào.

Cầu thang xuống hầm chưa đến hai mươi bậc, nhưng bóng tối đặc quánh buộc bước thật thận trọng. mò mẫm bật c tắc, ánh đèn neon yếu ớt dần dần soi sáng bí mật ẩn giấu dưới gầm cầu thang. Trái ngược lời trai từng viện cớ rằng dưới đó quá bụi bặm dễ gây bệnh, căn phòng hiện ra với sàn gỗ sạch bóng, đồ đạc được sắp xếp gọn gàng.

Những dãy kệ trải dài sát vách tường, nơi xa nhất đặt một chiếc bàn lớn, mặt bàn phủ đầy gi tờ và sách vở. Pok chậm rãi tiến lại, lướt qua những món đồ cổ cho đến khi dừng trước bức tr treo trên tường.

“Hửm?”

Hàng mày khẽ nhíu. Bàn tay trắng nhấc lên một tập tài liệu kỳ lạ. kh hiểu những ký tự trên đó, bèn lật mặt sau, liền th một bức phác họa bằng bút chì - hình mặt dây chuyền giọt máu.

Pok vội đặt lại, gạt bớt đống gi chồng chất trên bàn để rõ hơn. Khoảnh khắc , đưa tay bịt miệng kìm nén cơn buồn nôn, hàng loạt bức ảnh t.ử thi, tất cả đều c.h.ế.t theo cùng một kiểu man rợ.

Đôi mắt mở to, gương mặt tái nhợt, mồ hôi lấm tấm nơi cổ.

“Cái gì thế này…?”

“Ma cà rồng…?”

Càng lục tìm, Pok càng phát hiện ra những đáp án kh ai từng giải thích cho . Câu chuyện về chủng tộc bất t.ử mà vẫn nghĩ chỉ là truyện cổ tích trẻ con, nay lại hiển hiện rõ ràng qua những gì Pun giấu kín.

Thân hình nhỏ bé khuỵu xuống ghế, run rẩy lật giở từng tin n, từng bức ảnh, từng bằng chứng… tim đập dồn dập trong lồng ngực.

“Còn Pun thì …?”

“Khoan đã…”

Pok nhặt lên một bức ảnh nhỏ. Trong ảnh hàng chục , trai đứng giữa, ôm l hai bạn khác mà chỉ nhớ mang máng. Một trong số đó chính là chủ quán bar nổi tiếng. Ngón tay trắng lật mặt sau, để lộ sáu chữ cái tiếng .

“HUNTER?” (Thợ săn?)

Pokpong Winnala nhận ra, căn phòng này chẳng đủ để cho lời giải thích trọn vẹn. Chỉ toàn những mảnh ghép rời rạc - ảnh chụp, tin n, bằng chứng mơ hồ. Thế là thân hình nhỏ bé kia đứng dậy, rời khỏi ngôi nhà.

Đích đến của là Orion.

Nơi tin rằng, sẽ tìm được lời giải thật sự.

Một chiếc xe buýt dừng lại gần con hẻm đầy những cửa tiệm, nơi ban ngày ngủ vùi và chỉ thức giấc khi màn đêm bu xuống. ta dừng trước một cửa hàng đã đóng kín, trong khi những tiệm khác đang bắt đầu trang hoàng mặt tiền, chuẩn bị đón khách ra vào tận hưởng cuộc sống về đêm.

Bàn tay trắng mảnh đẩy cánh cửa khép chặt. Thân hình nhỏ bé bước vào, tìm một thể cho lời giải đáp, rốt cuộc làm gì với tình cảnh của trai bây giờ. Pun vòng qu cửa tiệm chỉ sáng lác đác vài ngọn đèn. Kh th ai, định quay lại, nhưng sự tĩnh lặng lại khiến một tiếng động lớn vang lên rõ ràng trong tai. Chắc c ở đây, thầm nghĩ…

Đầu mũi chân khẽ chạm nền, từng bước theo tiếng động vọng ra từ cuối hành lang. Càng sâu, Pun càng nhận ra đó kh chỉ là tiếng vật dụng ngổn ngang bị xô đổ. Cầu thang cạnh phòng VIP như đang dẫn xuống nơi chứa đựng sự thật, thứ mà Pok đã quyết tâm đối diện để tìm câu trả lời cho những câu hỏi đến chính cũng chẳng biết cách đặt ra.

Cốc, cốc.

Cuộc trò chuyện bên trong im bặt ngay khi những khớp ngón tay gõ nhẹ vào cánh cửa. Chưa ai lên tiếng cho phép, nhưng Pokpong đã tự tay đẩy cửa. Khuôn mặt ngọt ngào của thoáng khựng lại khi nhận ra bên trong đ hơn tưởng.

“Ơ…Em đến tìm Pun.”

“Pun?”

“Dạ.”

phụ nữ ở phía sau phòng là đầu tiên cất lời chào. Khuôn mặt hiền hòa của cô dịu , nhẹ nhõm hẳn vì ít nhất cũng một quen xuất hiện nơi này. Cô bước ra từ cuối phòng, tiến đến bên đang đứng ngập ngừng nơi ngưỡng cửa.

Bàn tay thon dài khẽ nắm l khuỷu tay , kéo vào trong căn phòng rộng lớn chật kín .

“Mọi , đây là Pokpong.”

là em trai của Pun.”

Tiếng giới thiệu vang lên. Pokpong kh để ý đến những ánh mắt khó chịu từ nhiều trong phòng, đặc biệt là đang ngồi ở vị trí đầu bàn, kẻ giờ đây đã đứng dậy bước đến chào đón vị khách lạ.

là Jett.”

“Vâng.”

cũng đến để tìm Pun, đúng kh?”

“Cũng…?”

vừa được giới thiệu thoáng nhăn mặt, như thể kh muốn nói ra.

“Ý là…”

“Bọn cũng đang tìm Pun. đang gặp nguy hiểm.”

“Nguy hiểm gì cơ? Là thứ gọi là ma cà rồng, đúng kh?”

biết à?”

“Vậy các … là thợ săn.”

đối diện khựng lại một thoáng. Sự kinh ngạc gần như kh th bằng mắt thường chỉ vụt qua trong chớp mắt, thay vào đó là vẻ lo lắng như ban đầu.

“Đúng vậy. Pun và đều là thợ săn, thành viên của một nhóm chuyên diệt ma cà rồng.”

“Và bây giờ Pun đã biến mất cùng một con ma cà rồng.”

Pokpong lập tức đoán ra ngay đó là ai. Trong lòng trào dâng hình ảnh về năng lực của trai . Đôi mắt đen của đối diện ánh lên vẻ căng thẳng, khiến trái tim vốn lo lắng của Pokpong càng thêm nặng trĩu.

“Làm em thể giúp Pun?”

“Chúng đang cố gắng cứu .”

“Nhưng kh muốn dính líu vào chuyện này. Quá nguy hiểm.”

“Em muốn giúp Pun. trai là tất cả những gì em còn lại. Xin hãy để em giúp.”

Pokpong khẩn khoản, khao khát được đưa trai trở về. quay sang Jett, rời khỏi tay Elise đang đỡ , nắm chặt l cánh tay ta. Khuôn mặt dịu dàng của lộ rõ vẻ tuyệt vọng, như thể nếu bị từ chối thì sẽ chẳng còn biết bắt đầu từ đâu.

“Xin .”

“Chúng đang đối đầu với giống loài bất tử, chủng tộc mạnh mẽ nhất.”

“Vâng, em biết.”

“Nếu thật sự muốn giúp Pun… thì buộc gia nhập đội thợ săn.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...