Rõ Ràng Là Nói Không Yêu
Chương 4:
Còn ba mẹ của Cố Nhượng cũng thế. Tuy chỉ gặp vài lần, nhưng họ quý , thậm chí còn coi là con dâu tương lai từ lâu .
Thế nên chuyện bên đó, cũng kh dám mở miệng, chỉ còn cách để Cố Nhượng tự nói với họ.
Càng nghĩ càng rối, rửa mặt sơ mặc nguyên đồ ngủ xuống nhà.
nghe loáng thoáng ba mẹ đang trò chuyện với ai đó.
Kh nghĩ ngợi gì, vừa xuống cầu thang vừa gọi:
“Ba ơi? Mẹ ơi?”
Nhưng khi quang cảnh phòng khách hiện ra trước mắt, ngỡ còn chưa tỉnh ngủ.
Giữa phòng khách, ngồi nghiêm chỉnh là ba mẹ và cả vừa hủy hôn chưa đến 24 giờ trước:
Cố Nhượng.
Hôm nay mặc sơ mi trắng chỉnh tề, kh còn dáng vẻ lười biếng tựa sofa như ở quán bar nữa, mà ngồi thẳng lưng, nghiêm túc hơn hẳn hình ảnh c tử ăn chơi thường ngày.
Nghe th giọng , quay đầu lại, ánh mắt đào hoa như như kh khẽ nhướn lên ở đuôi mắt.
lại bộ dạng của tóc tai chưa chải, trên là bộ đồ ngủ in hình hoạt hình ngốc nghếch.
: “……”
Mẹ là phản ứng đầu tiên, lập tức kéo lên lầu.
còn ngơ ngác, hỏi bà:
“Mẹ ơi, Cố Nhượng lại ở nhà ?”
“Một tiếng trước đã đến .” – Mẹ đẩy vào phòng – “Ban đầu mẹ tính gọi con dậy, nhưng nói kh , cứ để con ngủ tiếp.”
Bà đầy kỳ vọng, vừa nói vừa đẩy tới tủ đồ:
“Bảo bối, mau thay đồ đẹp vào , mẹ đoán là Tiểu Cố muốn rủ con hẹn hò đ.”
Trong mắt bà lấp lánh ánh vui mừng. biết mẹ thật lòng vì mà vui.
Câu “Con đã nói với chuyện hủy hôn ” cứ nghẹn mãi trong cổ họng, kh nói ra được.
kh biết vì Cố Nhượng lại đến nhà , bộ dạng thì rõ ràng cũng chưa nói với ba mẹ chuyện hủy hôn.
thay đồ xong, trong lòng cứ thấp thỏm kh yên, rón rén bước xuống lầu.
Vừa th , mẹ liền ngừng trò chuyện, kh hề do dự mà đẩy về phía Cố Nhượng:
“Tiểu Cố à, vậy làm phiền cháu đưa Mộ Mộ ra ngoài ăn sáng trễ một chút nhé.”
Ba thì tr hơi kh vui, nhưng bị mẹ lườm một cái là im ngay.
Cố Nhượng lễ phép cúi chào tạm biệt.
Cứ thế, bị đẩy vèo ra khỏi cửa, phía sau là tiếng “cạch” đóng mạnh của mẹ.
: “……”
Mẹ à, con biết mẹ làm vậy là vì con…
Nhưng mẹ ơi, mẹ đừng làm nh quá…
Cố Nhượng vẻ tâm trạng khá tốt, hỏi :
“Muốn ăn gì kh?”
lắc đầu: “Kh cần đâu, về .”
kh trả lời , mà cúi lại gần.
vội lùi về sau, nhưng vai lại bị giữ lại. hạ giọng:
“Dì đang lén từ ban c tầng hai.”
: “…”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
bất lực: “Vậy… lên xe nói chuyện .”
Vừa ngồi vào xe, mới hỏi:
“ lại đến nhà em?”
“Đến tìm em.” – Cố Nhượng nhướn mày, vẻ mặt vô cùng tự nhiên, cứ như giữa chúng chưa từng khúc mắc nào:
“Em chặn , đành tự đến.”
kh hiểu: “Tìm em làm gì? Em đã đồng ý hủy hôn mà.”
“ kh đồng ý.” – rút từ bên cạnh ra chiếc hộp nhẫn hôm qua đã trả lại – “Em giữ lại .”
kh nhận: “Cố Nhượng, là nói hủy hôn trước.”
“Ừ.” – kh chối – “Nhưng giờ đổi ý.”
thở dài: “Cố Nhượng, thật vô lý.”
“ vô lý ?” – đưa tay khẽ chạm vào khóe mắt hơi đỏ của , bị tránh né, nhưng kh giận:
“Giang Mộ, ngay từ đầu là nhà em nói muốn liên hôn, cũng chẳng ai hỏi qua ý kiến của . Vậy nhà em cũng hơi vô lý kh?”
sững , kh phản bác được.
Vì… nói cũng đúng.
“Nhưng kh , kh so đo nữa.” – nắm l tay trái của , đặt hộp nhẫn vào lòng bàn tay:
“Coi như chưa chuyện gì xảy ra, hôn ước của chúng ta vẫn tính.”
chằm chằm vào hộp nhẫn, kh nói lời nào.
Coi như chưa từng xảy ra… được kh?
Với , m tháng qua chỉ là một đoạn thời gian vụn vặt, một vị hôn thê kh quan trọng, những ngày tháng tự do kh bị ràng buộc.
Cho nên thể dễ dàng bỏ qua khoảng thời gian , xem như chưa từng , quay lại ểm bắt đầu.
Nhưng với thì kh.
Khoảng thời gian đó là cả một hành trình tàu lượn từ hy vọng đến hụt hẫng, từ vui vẻ đến đau lòng.
kh tư cách trách , nhưng cũng chẳng thể dễ dàng bu bỏ như .
“Thôi .” – lắc đầu – “Cố Nhượng, em kh hiểu vì đổi ý. Nhưng thôi, bỏ qua .”
Sắc mặt dần trầm xuống.
vốn luôn kiểu dáng vẻ thờ ơ bất cần. Dù là khi kh thích , ánh mắt cũng nhẹ như kh, giống hệt cách chẳng bao nhiêu trọng lượng trong lòng .
Nhưng lúc này, nét mặt nghiêm túc lạ thường, trong đáy mắt là một thứ cảm xúc sâu thăm thẳm khó dò.
“Giang Mộ, giữa chúng ta… kh thể cứ thế mà chấm dứt.”
Cuối cùng, kh l lại chiếc nhẫn, cũng kh ăn cùng .
Bầu kh khí khi đó… nói là tệ.
từng muốn cho cuộc liên hôn này một cái kết thật đàng hoàng, tử tế.
Nhưng kh ngờ, vẫn là một thất bại.
nghĩ, nói đến nước , Cố Nhượng chắc sẽ kh bao giờ muốn dây dưa gì với nữa.
Dù thì, xưa nay luôn là kiểu được vây qu bởi ánh hào quang.
Làm gì ai dám từ chối nhiều lần như ?
Nhưng đã lầm.
Vì chỗ thuê gần c ty, cộng thêm dạo này muốn rèn luyện sức khỏe, nên kh còn lái xe làm.
Sáng làm thì gọi xe, tối tan ca thì bộ về.
Hôm đó tan làm, khi vừa bước ra khỏi tòa nhà c ty, th một bóng dáng quen.
Chưa có bình luận nào cho chương này.