Rõ Ràng Là Nói Không Yêu
Chương 8:
“Chị th Tạ Chu theo em, lại ủ rũ quay về, đoán được vài phần.” – Chị nói tiếp:
“Th em mãi kh vào, nên chị ra tìm.”
Ánh mắt chị lướt qua thủ phạm Cố Nhượng vẫn mặt dày như thường:
“Chúc mừng sinh nhật, chị dâu.”
Tần Thê Nguyệt còn chưa kịp đáp lại câu “Chị dâu cái đầu ”, thì Bách Lãng đã bắt đầu:
“Nguyệt Nguyệt! sinh nhật chị mà kh nói gì với em vậy? Chị muốn quà gì? Túi mới? Xe?”
Tần Thê Nguyệt nổi hết da gà:
“ còn gọi như vậy nữa, chặn đ.”
Chị kéo tay , định rút lui.
bối rối lí nhí:
“Hay chị cứ vào trước … trong đó vẫn còn Tạ Chu…”
nói nhỏ, sợ Cố Nhượng nghe th. Ai ngờ chị lại chẳng hề ngại ngần, còn cố tình nói to:
“Thì ? Chị th Tạ Chu cũng được mà. Thành thật, đàng hoàng, còn hơn m tên suốt ngày cứ ong bướm bay tung tăng.”
Bướm bay tung tăng chưa lên tiếng, thì bạn của bướm đã bật cười:
“ em này, hình như chị đang nói đó, haha.”
khẽ lắc tay chị, mong chị nể mặt mà ngưng lại.
Chị bất lực thở dài, bu tay ra, đẩy nhẹ về phía Cố Nhượng:
“Xem cái mặt em kìa, chịu kh nổi luôn.”
Cố Nhượng lập tức vòng tay ôm eo :
“Cảm ơn chị dâu, vậy đưa Mộ Mộ về trước.”
“Ngày mai sẽ một chiếc túi Hermès đời mới nhất được chuyển đến nhà chị, xem như quà sinh nhật muộn.”
Tần Thê Nguyệt phất tay:
“Biến .”
Chị quay vào trong, Bách Lãng liền bám theo từng bước:
“Khê Nguyệt! Nguyệt Nguyệt! Cho tham gia sinh nhật thay em họ được kh?”
“Kh.” – Chị bước nh hơn để甩 đuôi.
“Vì chứ?!” – Bách Lãng gào lên – “ thật sự muốn làm quen với bạn chị mà! Làm ơn ! Năn nỉ đó!”
Tần Thê Nguyệt xưa nay luôn là hình mẫu lạnh lùng cao ngạo. Nhưng giờ đây, cô che tai, gót giày cao bảy phân gõ cộp cộp, bước nh như đang đốt lửa trên sàn.
Cuối cùng, chị khựng lại. Bách Lãng theo sát phía sau cũng tg gấp.
Tần Thê Nguyệt quay , ngẩng mặt đối diện , vươn tay nắm l cổ áo sơ mi, kéo sát lại, ghé tai thì thầm ều gì đó.
Nói xong, chị bu tay ra, quay lưng bước .
Chỉ còn Bách Lãng đứng yên một chỗ ngẩn ngơ, ngốc nghếch, mặt nở nụ cười ngu si đầy ngọt ngào.
: “……”
Cố Nhượng: “……”
Tối hôm đó về nhà, hình ảnh chiếc nhẫn trên ngón tay giữa của Cố Nhượng cứ lởn vởn trong đầu mãi kh dứt.
từng nói, kh muốn bị ràng buộc.
Vậy thì bây giờ… khi đeo chiếc nhẫn đó lên tay, liệu nghĩa là… đã sẵn sàng chấp nhận ràng buộc kh?
Lý trí bảo : đừng tin.
Nhưng cảm xúc thì lại âm thầm nghiêng về phía .
Hai bên còn chưa phân tg bại, thì Bách Lãng gọi đến, giọng lo lắng:
“Cố Nhượng phát sốt, nhập viện !”
lập tức chạy đến bệnh viện.
Tới nơi, Cố Nhượng đang truyền nước. Bách Lãng thì đang ngồi bên cạnh gửi tin n thoại, giọng phấn khích:
“Nguyệt Nguyệt! mới xem được m câu chuyện cười siêu ngốc, kể cho em nghe nha!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ một thằng mù chữ, đang thì tự nhiên biết đọc. Em đoán vì kh?!”
“Vì nó đến ngã tư đường!!! Hahahaha!”
“Còn nữa nè! Mẹ chim sẻ hỏi con hôm nay muốn làm tóc kiểu gì, con chim trả lời: ‘Buộc tóc chùm chùm!’ (giống âm ‘chiu chiu’)”
“Buồn cười kh? Hahaha!”
Cố Nhượng nằm trên giường, mệt mỏi nhắm mắt lại như muốn tự cách âm với thế giới.
Cũng may đây là phòng VIP, chỉ một nằm, chứ kh thì chắc bị phàn nàn vì ồn ào mất .
Bách Lãng đang cười lăn cười bò thì tr th :
“Em họ tới nè!”
đã lười cãi lại cái d "em họ" đó:
“Ừm.”
Cố Nhượng lập tức mở mắt, quay sang . lẽ vì sốt cao, khuôn mặt tr yếu ớt đến đáng thương.
Tim mềm nhũn, đến gần. Bách Lãng nh chóng đứng dậy nhường chỗ:
“May mà em tới, kể chuyện cười cho chị họ em nghe tiếp. Em tr Nhượng giùm nha!”
Cố Nhượng lừ đừ đáp:
“Biến , đồ mê gái.”
Bách Lãng hớn hở rời :
“Hiểu gì chứ, mê gái mới vợ.”
bóng dáng vui tươi kia rời , thầm thay chị họ lo lắng vì sắp lĩnh trọn "combo" chuyện cười ngớ ngẩn đó.
Cố Nhượng khẽ nắm l tay bằng bàn tay kh truyền nước:
“Đừng nữa, này. đáng thương thế mà.”
kh rút tay ra, thậm chí còn siết chặt lại theo bản năng:
“ lại sốt thế?”
“Kh , truyền xong là ổn.” – an ủi – “Chỉ cần em ở đây, là khỏe .”
lẽ vì mệt, hoặc vì thuốc, tr hơi lơ đãng, buồn ngủ.
Sau khi truyền xong, y tá tháo kim. nhẹ nhàng vỗ tay , khẽ bảo:
“Ngủ một chút .”
nh chóng … nhưng tay vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y kh bu.
Tay toát mồ hôi. sợ khó chịu, định nhẹ nhàng rút ra, nhưng mỗi lần cử động, dù vẫn đang ngủ, tay lại càng siết chặt hơn.
lẽ do cảm xúc dâng trào, cúi , vô thức ghé sát lại gần khẽ đặt một nụ hôn nhẹ lên má .
Ngay khi định ngồi dậy rút lui thì...
"Tóm được nha."
Cố Nhượng mở mắt ra, nh như chớp vòng tay qua eo , giữ lại bên mép giường.
cười r mãnh, giọng đắc ý.
muốn tìm cái lỗ chui xuống cho xong, nhưng ôm quá chặt, kh nhúc nhích được, cũng kh dám ngẩng mặt lên .
“Thừa lúc bệnh mà ăn trộm hôn xong là muốn chạy hả?” – áp sát sau lưng :
“Đã hôn thì chịu trách nhiệm đó.”
lẩm bẩm:
“Chịu trách nhiệm làm ?”
Cố Nhượng ghé sát tai , thì thầm:
“Thì làm vợ chứ .”
giơ tay định đ.ấ.m :
“Cố Nhượng!”
“Ừ.” – cười khẽ, giữ l tay kh cho đánh, giọng trở nên nghiêm túc:
“ biết em còn sợ, nhưng cho một cơ hội được kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.