Rời Khỏi Anh, Tôi Mới Tìm Được Nhà
Chương 11
“ nghĩ nhiều.”
“ luôn tự hỏi.”
“Rốt cuộc yêu ai.”
Ngoài cửa sổ.
Ánh nắng chiều nhàn nhạt rơi xuống.
Cả căn phòng phủ trong ánh sáng vàng dịu.
Châu Duật An đó.
Giống như đầu tiên tháo bỏ bộ lớp mặt nạ.
“ mới hiểu.”
“ yêu Tô Vãn.”
“Ít nhất tình yêu hiện tại.”
“ chỉ yêu ký ức về cô .”
“Một đoạn thanh xuân kịp kết thúc.”
“Một giấc mơ từng thành.”
bật .
Nụ đầy tự giễu.
“Con luôn như .”
“Cứ nghĩ thứ nhất.”
“Cho đến khi mất thứ đang ở bên cạnh.”
“Lúc đó mới ngu ngốc đến mức nào.”
đàn ông mặt.
Bỗng nhớ tới những năm tháng qua.
Ba năm hôn nhân.
từng đợi tan làm.
Từng đợi về nhà.
Từng đợi yêu .
cuối cùng.
Thứ chờ chỉ mười ba ngày ở Paris.
Mười ba ngày đủ để giết chết bộ hy vọng.
“ ?”
khẽ lên tiếng.
“Ngày sinh con.”
“Điều đầu tiên làm con.”
“Mà điện thoại.”
“Bởi vẫn hy vọng sẽ gọi tới.”
Bàn tay Châu Duật An khẽ run.
“ .”
“.”
lắc đầu.
“ .”
“Nếu .”
“ sẽ hiểu thất vọng đến mức nào.”
Nước mắt từ lúc nào dâng lên nơi khóe mắt.
.
còn đau đớn như .
Chỉ cảm thấy tiếc nuối.
Tiếc cho bản .
Tiếc cho cuộc hôn nhân .
“Tống Từ.”
Giọng khàn .
“ xin .”
“ .”
nhẹ nhàng đáp.
“ những chuyện cứ xin .”
gật đầu.
“.”
đó.
chậm rãi đặt tập tài liệu xuống bàn.
đơn ly hôn.
Chính tờ đơn để tủ đầu giường ngày hôm đó.
Bên .
thêm chữ ký .
Ba chữ.
Châu Duật An.
sững .
Ánh mắt dừng tờ giấy.
Một lúc lâu nên lời.
“…”
“ ký .”
Giọng bình tĩnh.
đôi mắt đỏ hoe.
“Tống Từ.”
“Nếu em tự do.”
“ trả tự do cho em.”
“ vì giận dỗi.”
“ vì ép buộc.”
“Cũng vì lấy lùi làm tiến.”
“Chỉ hiểu.”
“ quyền giữ em nữa.”
khí bỗng trở nên nghẹn ngào.
đàn ông mặt.
từng khiến yêu đến quên .
Cũng khiến đau đến tuyệt vọng.
Giờ đây.
cuối cùng cũng trưởng thành.
cái giá trả cả một cuộc hôn nhân.
“ sẽ tiếp tục làm cha Bảo Bảo.”
khẽ .
“Nếu em cho phép.”
“ cũng sẽ tiếp tục theo đuổi em.”
“ .”
“ với tư cách chồng.”
“Mà một đàn ông bình thường.”
“Từ đầu bắt đầu .”
xong.
xoay rời .
chờ câu trả lời.
Cũng yêu cầu bất cứ điều gì.
Cánh cửa chậm rãi khép .
Căn phòng trở nên yên tĩnh.
Xem thêm: Tay Bưng Hạt Dưa, Tôi Hóng Chuyện Trong Tứ Hợp Viện [Thập Niên 70] (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
một sofa.
tờ đơn ly hôn tất.
lâu .
Bảo Bảo từ trong phòng ngủ bò .
Con bé dụi dụi mắt.
“.”
cúi xuống ôm con.
“Ừ.”
“Chú trai ?”
Khóe môi cong lên.
“Về .”
“Chú ?”
về phía cánh cửa đóng.
Ngoài hành lang.
Tiếng bước chân xa dần.
hiểu .
đầu tiên.
còn cảm thấy cách quá xa nữa.
ôm con lòng.
Khẽ mỉm .
“ lẽ sẽ .”
Bởi những .
khi đánh mất.
Mới học cách yêu.
Còn những .
khi đau lòng đủ .
Mới học cách tha thứ.
12
Một năm .
Mùa đông đến.
khác với năm .
còn sợ mùa đông nữa.
Bởi căn nhà nhỏ hướng Nam luôn ngập nắng.
Bởi mỗi sáng thức dậy đều tiếng Bảo Bảo.
Và bởi học cách sống thật với chính .
Sự nghiệp cũng dần định.
Studio thiết kế riêng phát triển tệ.
Tuy thể so với tập đoàn Châu thị.
đủ để tự hào.
Ít nhất.
Mỗi đồng tiền kiếm đều dựa chính năng lực .
Buổi chiều hôm .
đang họp trực tuyến.
Bảo Bảo đột nhiên ôm con thỏ bông chạy phòng.
“!”
“Ừ?”
“Ba đến !”
Tay khựng .
Một giây .
Khóe môi bất giác cong lên.
Suốt một năm qua.
Châu Duật An từng bỏ lỡ bất kỳ cuộc hẹn nào với con gái.
Ngày mưa.
Ngày nắng.
Ngày lễ.
Ngày sinh nhật.
Ngày tiêm phòng.
đều mặt.
vì lấy lòng .
Mà bởi thật sự xem việc làm cha trách nhiệm .
Bảo Bảo cũng từ “chú trai” biến thành “ba”.
đầu tiên con bé gọi như .
Châu Duật An lặng lâu.
đó lưng .
Lén lau nước mắt.
thấy.
gì.
những thứ.
cần .
cũng hiểu.
Tắt máy tính.
dẫn Bảo Bảo xuống lầu.
Từ xa thấy Châu Duật An gốc cây ngân hạnh.
mặc áo măng tô màu đen.
Trong tay cầm một chiếc túi nhỏ.
Vẫn dáng vẻ quen thuộc .
còn cảm giác xa cách như .
Thấy .
mỉm .
“Xong việc ?”
“Ừ.”
“Bảo Bảo ?”
Cô nhóc lập tức giơ tay.
“Công viên!”
“.”
cúi xuống bế con lên.
Bảo Bảo vui vẻ ôm cổ .
Tiếng vang khắp con đường nhỏ.
phía .
hai cha con.
Bỗng cảm thấy thời gian thật kỳ diệu.
Một năm .
từng nghĩ.
sẽ bao giờ tha thứ.
bao giờ đầu.
nhận .
Tha thứ vì khác.
Mà vì chính bản .
Buông xuống quá khứ.
Mới thể bước tiếp.
Công viên mùa đông .
Ánh nắng vàng nhạt phủ lên bãi cỏ.
Những chiếc lá ngân hạnh rơi đầy mặt đất.
Giống như một tấm thảm màu vàng kim.
Bảo Bảo chạy phía .
ngừng gọi:
“Ba!”
“Ba nhanh lên!”
Gợi ý siêu phẩm: Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều đang nhiều độc giả săn đón.
“Ba đuổi theo con !”
Châu Duật An .
Thật lòng.
Thoải mái.
còn chút dáng vẻ lạnh lùng ngày .
chạy theo con gái.
Hai đùa nghịch đến mức mồ hôi đầy trán.
ghế dài.
cảnh tượng .
Khóe môi tự chủ mà cong lên.
lúc đó.
Bảo Bảo bỗng chạy tới.
Kéo tay .
“!”
“Làm ?”
“Ba bảo theo con.”
còn kịp phản ứng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.