Rót Mật Vào Lòng
Chương 1: Sao phải là yêu?
- Em kh thích vậy! sửa lại !
Trân Dao chỉ vào màn hình máy tính, cô nhăn nhó khó chịu.
- Nhưng th hợp lý mà! nghĩ... - Bạn trai cô phì cười. ta l cốc cà phê lên.
- Thôi, khỏi nghĩ! Để em sửa lại!
Trân Dao mặc kệ, cô bắt đầu gõ bàn phím. trời mới hiểu cảm xúc của bạn trai cô b giờ. bỏ tách cà phê và sà xuống ôm hai tay cô.
- Thôi mà, đừng sửa bản thảo của ! Trân Dao! dẫn em chơi nhé!
- Di Nam! lại dụ em à? - Cô nheo mắt bảo.
- Kh ! Em... à kh! Ờ chỉ lần này thôi! Đừng sửa bản thảo của , em muốn gì cũng được!
Di Nam ra sức khẩn cầu, Trân Dao chỉ còn biết đập tay lên trán. Cô liếc mắt yêu.
- Thật kh?
...
Hôm nay trời trong, nắng đẹp. Khung trời thành phố mang màu x biếc. Phía xa xa, mây trắng lượn lờ bay. Những tòa nhà cao tầng đắm trong nắng. Ánh sáng dịu dàng như hơi thở mẹ thiên nhiên truyền cho nhân loại.
M chiếc ô tô tấp nập trên đường. Phố xá đ rộn ràng sôi động. Rốt cuộc Trân Dao chỉ ngồi cạnh bờ hồ tr lũ ngỗng bơi qua bơi lại.
Cứ mỗi lần chơi là y như rằng bạn trai cô sẽ dẫn cô đến nơi thư thả thế này.
- Di Nam!
Cô chán chường gọi tên khi đó bưng bê m túi đồ ăn từ xa.
- Nè, em bảo tàu lượn mà kh chịu? - Cô bắt đầu phàn nàn.
- th nó nguy hiểm quá! Với lại em hay chóng mặt nữa! Thôi, ngồi đây chơi thoải mái hơn kh! Của em nè, cẩn thận nóng đó! - Di Nam l củ khoai nóng hổi ra. Mùi thơm nức. nhẹ nhàng bóc vỏ đưa cô.
Trân Dao ngán ngẩm đón l. Dù cũng đói, cô ăn một cách ngon lành. yêu như thế, Di Nam khẽ cười thầm.
Đôi lúc yêu một kh nhất thiết làm gì cả. Chỉ cần tr cô ăn cũng cảm giác hạnh phúc. Di Nam ngả đầu ra sau ghế, vòng tay thi thoảng xoa nhẹ vai cô nàng.
- Làm vợ nhen!
- What's?
Trân Dao mở to mắt. Cô quay phắt đầu lại. Di Nam hốt hoảng gương mặt đỏ bừng của cô.
- Em vậy?
Trân Dao bỏ củ khoai xuống, cô bóp l cổ . Di Nam bật dậy, luống cuống vỗ lưng cô liên tục. Mặt cô ngày càng xấu, rối rít làm động tác đẩy bụng. Thật may, cô ho một phát nôn mảnh thức ăn ra.
- Trân Dao?
vội đỡ cô ngồi xuống. Thật kh thể tưởng tượng nổi, chỉ một câu nói của mà yêu suýt nghẹn chết, Di Nam được phen rùng .
- Lúc nãy, nói gì?
Trân Dao nghiêm túc Di Nam. Thật chẳng biết nói thế nào, hai tai đỏ ửng và miệng ấp úng tránh ánh mắt .
- À, ... về thôi! ... nấu cơm!
- Di Nam!
Trân Dao chán nản gọi. lại bắt đầu dáng vẻ ngại ngùng của . Cuối cùng thì đây?
...
Căn bếp thơm lừng mùi thịt chiên. Tiếng xèo xèo khiến ta đói bụng. Chuyển kênh tivi qua lại, Trân Dao mệt mỏi tắt luôn. Cô vẽ m vòng tròn vô thức xuống bàn.
Ngôi nhà Di Nam bé nhỏ nhưng ấm cúng vô cùng. Chiếc sô pha êm ái thường ngày là chỗ cô thích ngồi nhất. Từ vị trí này ra ngoài cửa sổ, cả một vườn hoa nhà hàng xóm đầy đủ sắc màu.
- Hyoka Hashi -
Tối nay đài báo sẽ mưa. Về nhà rõ lười mà ở lại nhà bạn trai lại kh hay. Mẹ cô cũng chả buồn ện thoại. Bà tính tống cô luôn hay nhỉ?
Thôi nào! Ngừng suy nghĩ! Dù cô đã hơn hai mươi m tuổi cũng đâu nghĩa là ế! Ít nhất nhà văn đó còn chịu nấu cho cô ăn mà!
Tiếng gió rít bên ngoài, lúc lâu sau mưa rơi nặng hạt dần. Trân Dao chợt chiếc máy tính của Di Nam. Trong lòng cô vụt lên suy nghĩ mới lạ.
- Xuống ăn em ơi! nấu xong !
Giọng Di Nam vọng lên, cô luyến tiếc suy nghĩ trong đầu ngồi dậy.
- Nh nào! Ai ăn sau rửa bát nha! - Di Nam cố châm chọc. Trân Dao lập tức ngồi ngay vào ghế và thưởng thức bữa ăn.
...
Mưa rơi lất phất ngoài hiên. Ô cửa kính đọng nước nhòe hẳn ra. Tiếng mưa dịu dàng như bản tình ca ngọt ngào giữa đêm. Bên ánh đèn vàng dìu dịu, chiếc sô pha kem kh khác gì bạn đồng hành cho đôi nhà văn trẻ.
Trân Dao nằm gối đầu lên chân Di Nam. Cô thỉnh thoảng cất tiếng hát nho nhỏ.
Mưa , mưa , em về nhà ...
- Em nằm như vầy đến sáng được kh? - Cô khẽ khàng.
- Được chứ! - Di Nam bật cười, quay sang cô trong khi hai tay vẫn soạn bản thảo.
- Nhưng chân sẽ đau! - Cô nói nhỏ như một con mèo con.
- Ơ... ừ thì là vậy! - Di Nam nhướng mày, Trân Dao bỗng ngồi dậy.
- Là ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/rot-mat-vao-long/chuong-1--phai-la-yeu.html.]
Cô hỏi dồn, ánh mắt tưởng đoạt hồn khác. Di Nam hơi hoảng, nép sát thành ghế.
- Hả... ... ý là...
Khỏi nói mặt Di Nam đỏ cỡ nào, Trân Dao được thế, cô ghì mặt gần sát .
- Ý là gì?
Di Nam mặt tái x. tưởng chừng sắp đ cứng vì cô yêu của . Đầu ngả dần ra sau. Khoảnh khắc , Trân Dao luồn tay ra mái tóc . Tim Di Nam đập loạn xạ, run rẩy giữ chặt cái máy tính.
Mũi cô sắp chạm mũi !
Di Nam thở hổn hển, đầu óc quay cuồng. Lý nào cô muốn...
- Ối!!!
Di Nam rướn lên. suýt rơi máy tính.
Trời ạ!
- Ha ha, em l được nha!
Thế đ! Cô nàng lém lỉnh đó cố ý chơi khăm khi cù vào mạn sườn. Trân Dao cười hả hê. Cô đoạt được chiếc máy tính. Di Nam chỉ còn biết kêu trời, vỗ trán nằm xuống sô pha.
- Xem nào, em kiểm tra viết ra chứ!
! Em chỉ kiểm tra chứ đâu muốn hôn !
Di Nam tự lẩm bẩm. Tr thật tội nghiệp. Trân Dao tinh nghịch giành máy tính. Cô muốn sửa mọi thứ viết.
Nói thế nào đây?
Di Nam là một nhà văn trẻ. tính tình nhút nhát, thậm chí phần yếu đuối so với yêu. Trân Dao vốn biên tập truyện cho một tạp chí. Cả hai quen nhau thể nói là chuyện kh tưởng.
Cá tính mạnh mẽ của Trân Dao khiến Di Nam bao phen khốn đốn. chẳng biết làm gì ngoài việc chịu trận mỗi khi cô nàng nổi hứng.
Mọi thứ bắt đầu khi viết bộ tiểu thuyết Du Quân lãng tử. Chuyện sẽ kh ồn ào nếu nam chính thuộc phe quân tử và l được vợ đẹp như hoa. Đằng này, nam chính xây dựng lại lạnh lùng, độc đoán các kiểu, đã vậy nữ chính còn yêu ta. Trân Dao ghét kiểu nam chính đó. Vì nam chính đã cướp nữ chính từ tay kẻ khác. Cô tức khí tr cãi với m hôm nay.
Con mèo nhỏ của kh hiền dịu như nghĩ. Cô làm khiếp vía.
Trời mưa lành lạnh, Trân Dao mải mê chiếc máy tính. Cô mặc kệ đang ngồi thu lu một góc sô pha.
Vậy đ!
Em thà quan tâm câu chuyện của hơn là ngoan ngoãn nằm yên trong vòng tay .
Thật bất c quá mà!
- lẩm bẩm gì đó? Em nghe th hết nha! - Trân Dao liếc nhẹ.
Di Nam ôm chiếc gối trên mặt. bất lực nằm xuống.
- Được ! Được ! Tùy ý em!
- Cái gì? - Trân Dao lườm mắt. Cô thừa biết bộ dạng hờn dỗi kia. Rõ ràng ta đang giận lẫy cơ!
Mặc kệ ! Em kh quan tâm!
...
Mười một giờ khuya.
Trân Dao mím môi khi đọc tin n từ mẹ:
Kh về à?
Trả lời cho ngầu đây?
Cô đăm chiêu nghĩ ngợi, cuối cùng gõ một chữ "dạ".
Ai biết mẹ cô tức giận kh. màn hình dòng tin n vỏn vẹn "Ok" đủ biết bà cá tính thế nào.
Trời đêm càng lúc càng lạnh, Trân Dao vẫn nghiền ngẫm bản thảo. Di Nam trở trên ghế, khẽ khàng bảo:
- Tại em kh thích nhân vật đó? Hình tượng này mọi cô gái đều thích mà!
- Em ghét sự ngây ngô của nữ chính! Tại cứ yêu một kẻ luôn thích kiểm soát ? - Cô ra vẻ chán chường.
Di Nam gác tay lên trán, trần nhà với những hoa văn đẹp mắt.
- Tình yêu làm lý giải được! Khi em yêu thật lòng, em sẽ sợ mất đó vô cùng.
- Yêu là vậy à? Nhưng em kh thích Du Quân Ngọc. kh để l cô gái khác , trả nữ chính cho nam thứ?
Trân Dao lộ vẻ bất mãn. Cô quay sang Di Nam nhưng cái gã đó nỡ lòng nào ngáy kho kho thật đáng ghét!
- thể ngủ vậy hả? - Cô định gắt lên. Ấy vậy, bạn trai ngủ ngon lành, tự dưng lòng cô lâng lâng đến lạ. thật hiền hậu. Chiếc mũi cao vút ẩn dưới lọn tóc mái dài, gương mặt th tú cùng nụ cười dễ mến. lẽ cái tính nhút nhát là nhược ểm lớn cần khắc phục.
Nhưng... tình yêu ta đủ lớn để em chờ đợi tiếng yêu thương?
Di Nam...
Bao suy nghĩ len lỏi tận tế bào, Trân Dao lại một lần nữa bản thảo.
Nếu yêu nhau mà ôm l khổ não, thôi đành ở vậy một !
Ấn nút lưu lần cuối, cô kh đọc lại, chỉ quay lưng về phía màn hình. Ngoài trời mưa còn rơi, những tiếng sét chói tai bắt đầu xuất hiện.
Ầm! Ầm! Ầm!
Ánh chớp kèm tiếng nổ lớn, cả khu phố bất ngờ mất ện. Nhà Di Nam bỗng tối om. Trân Dao hơi sợ, cô quờ quạng tìm Di Nam. Lúc , màn hình máy tính bỗng rực sáng, Trân Dao vô tình ấn trúng phím Enter. Đột nhiên căn phòng chói lóa lên, tiếng gió rít cực mạnh và mọi thứ bỗng chìm trong tĩnh lặng...
Chưa có bình luận nào cho chương này.