Rót Mật Vào Lòng
Chương 3: Thế thân nữ chính
- Như vậy là ? Trời ơi!
Trân Dao ôm l đầu . Cô hoang mang cực độ.
- Nàng kh Nhược Vũ? Là ta đây mà!
Du Quân Ngọc nắm nhẹ tay cô, ra ều lo lắng. Trân Dao mặt mũi ỉu xìu, cô kh biết nên khóc hay cười.
- Thế là hiểu , đã xuyên vào câu chuyện Di Nam viết! xuyên thật ...
- Nhược Vũ?
Quân Ngọc càng lúc càng lo, cố gắng hỏi han cô.
Nhược Vũ à? , nữ chính đúng là cô ta nhưng... đã sửa bản thảo lại. Nhược Vũ quay lại với nam thứ, cao chạy xa bay . Giờ đâu còn nữ chính cho Du Quân Ngọc đâu!
- Nhược Vũ! - Quân Ngọc vỗ nhẹ má cô. Bằng mọi giá muốn Trân Dao nhận ra .
- đang cosplay hả?
Cô buột miệng bảo mặc dù biết thật ngu ngốc khi nói thế.
- Cosplay gì?
Quân Ngọc ngớ ra.
! ta làm biết đến cái thứ . Chỉ là tại ta giống Di Nam thế này?
Trân Dao vò đầu bứt tóc. Cô kh biết làm gì trước hoàn cảnh éo le của .
À, đúng ! Đến từ đâu thì tự khắc sẽ cách quay về. trở lại chỗ hồ nước, chắc c m mối!
Nghĩ là làm. Trân Dao mặc kệ Quân Ngọc lúng túng ngây ra đó, cô chạy thật nh về chỗ cũ.
- Nhược Vũ! Nhược Vũ!
Quân Ngọc vội vã đuổi theo. Hiển nhiên, với thể lực con gái, cô làm bì được . Chớp mắt, Quân Ngọc theo kịp và tóm l cô ngay khoảnh khắc.
- Nhược Vũ!
- kh Nhược Vũ của ! Bỏ tay ra nào! làm đau đ! - Trân Dao nhăn nhó. Song, Quân Ngọc vẫn cương quyết chẳng bu.
- Nàng thế? Cả ta còn kh nhận ra ư?
- Chết thật! nói thì kh hiểu đâu! - Cô ra sức thoát thân nhưng chưa ăn thua. ta quá mạnh. Nghĩ lại Di Nam của , chỉ cần đẩy một phát là nhà văn của cô đã ngã sấp mặt.
- Nhược Vũ! Nàng thế?
Quân Ngọc ghì chặt cô xuống, Trân Dao chống chọi hết nổi. Lúc này, đột nhiên dạ dày cô đau nhói lên. Mồ hôi trán tuôn ra, cô run rẩy bảo:
- Nhược Vũ... cô ...
Hai tai cô bỗng ù , kh còn biết gì nữa. Cơn đau khiến cô ngất lịm trong vòng tay Du Quân Ngọc.
- Nhược Vũ! Nhược Vũ...
...
Lớp sương mù dày đặc che phủ lối . Những mái nhà cổ xưa ẩn hiện một cách kì ảo. Tiếng cười nói nghe thật vui vẻ. Mùi thức ăn ngạt ngào hạnh phúc triền miên.
Thơm quá!
Trân Dao hé dần mi mắt. Cô lên trên th ngay chiếc màn ren màu hồng thủ c tinh xảo. Nghiêng đầu qua bắt gặp ánh mắt như nỗi ám ảnh kh nói nên lời.
- Nhược Vũ!
Quân Ngọc vui mừng nắm l tay cô. Thật sự bản thân Trân Dao cũng chẳng hiểu đã sửa bản thảo kiểu gì. Đột nhiên tính cách Du Quân Ngọc gì đó sai sai.
- Cuối cùng vẫn kh thể thoát khỏi giấc mơ!
Cô rầu rĩ than vãn. Quân Ngọc khi càng khó hiểu m lời này. nhiệt tình chăm sóc cô hết mức thể.
- Mau ăn cháo ! Để ta bón cho nàng!
Nói gì thì nói, cô đói sắp c.h.ế.t tới nơi . Giải thích để sau. Trân Dao tr thủ ăn trước đã. Tuy Quân Ngọc lòng nhưng cô thật sự kh dám nhận. Cô chỉ muốn thoát khỏi chốn này càng nh càng tốt.
- Cảm ơn ! - Cô đặt chén cháo xuống. Kể ra lúc đói khát, ăn thứ này vào nh hồi phục lắm.
- Nàng khách sáo với ta quá! chuyện gì xảy ra cho nàng ?
Quân Ngọc lộ vẻ khó hiểu bộ đồ cô đang mặc trên . Đương nhiên biểu cảm thế. Trân Dao cố giải thích:
- bị lạc vào đây mà chưa biết cách về nhà. kh Nhược Vũ của đâu!
- Nhưng nàng đúng là Nhược Vũ mà! - Quân Ngọc nắm l tay cô. Trân Dao ái ngại tr ánh mắt si tình đó.
! yêu Nhược Vũ nhưng Di Nam lại xây dựng nam chính quá ngang tàng. Nếu kh Nhược Vũ, liệu dịu dàng thế này chăng?
- là Thái Trân Dao! xem, y phục của khác xa đúng kh?
- Ta mặc kệ! Nàng đúng là Nhược Vũ! Chắc nàng bị mất trí nhớ khi ở cạnh tên khốn kiếp đó. Kh , ta sẽ chữa trị cho nàng!
Quân Ngọc xoa nhẹ bờ vai cô. Trân Dao ngượng ngùng vô cùng. Dù giống Di Nam nhưng ta đâu yêu . Cô th lỗi với quá. Giờ nói kiểu gì Quân Ngọc cũng khăng khăng cô là Nhược Vũ. Thôi kệ ta !
- C tử!
- Chuyện gì? - Quân Ngọc quay đầu sang cửa chính.
- Phu nhân tìm ngài!
Quân Ngọc thở một hơi dài. ra hiệu cho thuộc hạ lui nhẹ nhàng bảo Trân Dao:
- Đây là y quán do cha ta lập nên. Bất đắc dĩ để nàng nơi đây. Hãy yên tâm nghỉ ngơi. Khi xong việc, ta sẽ lập tức quay lại.
Trân Dao nghe xong mừng rỡ. Thật may là lại . Ấy thế, Quân Ngọc đắn đo mãi. thận trọng nhắc nhở cô.
- Nàng đừng bỏ nhé! Bên ngoài nguy hiểm!
Trân Dao vui vẻ gật đầu. Quân Ngọc lưu luyến đứng dậy. Ra tới bậc cửa, liền ngoảnh mặt lại:
- Nhớ đợi ta!
- Vâng!
Cái nét mặt hí hửng thật khó tin mà. Quân Ngọc thừa biết, dặn dò thuộc hạ.
- Bảo vệ nàng cẩn thận!
- Thưa vâng!
Sắp xếp ổn thỏa, Quân Ngọc nh chóng rời khỏi. Trân Dao cũng tr thủ ngồi dậy. Cô uống hết tách trà đẩy cửa ra ngoài.
- Nhược Vũ cô nương!
- À, ờ... chuyện gì ? - Trân Dao ngán ngẩm hỏi. Xem ra, Quân Ngọc vì quá lo lắng nên để thuộc hạ ở lại tr chừng cô.
- Cô nương định đâu thế?
- muốn về nhà! - Cô đáp.
- Cô nương thể chờ c tử được kh? Bên ngoài khá nguy hiểm, kh nên lại!
Nguy hiểm ? nhớ truyện này cũng ổn mà. Di Nam bổ sung thêm gì ư?
- Kh đâu! tự về nhà được ! Kh dám làm phiền mọi !
- Nhược Vũ cô nương!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/rot-mat-vao-long/chuong-3-the-than-nu-chinh.html.]
ta th khó xử, Trân Dao đành miễn cưỡng.
- Thôi được ! kh nữa!
- Đa tạ cô nương!
Ở cũng kh được mà cũng kh xong. Trân Dao đứng lên ngồi xuống một cách chán nản. Đột nhiên cô nảy ra ý tưởng, liền gọi thuộc hạ.
- Này, dẫn chơi được kh? Ở đây chán quá!
- Đi chơi ạ? - ta ngơ ngác hỏi.
- Đúng vậy! Đi nha!
- Hyoka Hashi -
Tận dụng nụ cười dễ mến của , Trân Dao đã thành c thuyết phục thuộc hạ dẫn ra ngoài. nói hôm nay trời vô cùng đẹp. Đường phố tấp nập qua lại. Các thương buôn trao đổi hàng hóa nhộn nhịp rộn rã.
nhiều mặt hàng bày bán la liệt. Xem nào, toàn đồ thủ c tinh xảo đẹp mắt. Th là muốn mua.
Mảnh ngọc phỉ thúy đập vào mắt cô. Trân Dao ngồi xuống say mê ngắm . thuộc hạ biết ý liền mua nó cho cô. Trân Dao mừng rỡ, cô cảm ơn rối rít.
Món này ở thế giới thật đắt, dễ gì mua được. Đúng là dịp may hiếm . Phút chốc cô quen béng chuyện lạc loài vào đây.
- tên gì? - Cô hỏi khi đang ăn chiếc bánh nướng.
- Thuộc hạ là Trình Kiên!
- À, vậy gọi là Trình đại ca nhé! - Trân Dao nh nhảu bảo.
- Thuộc hạ kh dám ạ! - ta bối rối nói. Trân Dao chợt phì cười.
- Đừng gọi là Nhược Vũ nữa! ... à kh, gọi là Trân Dao nha! Kh thì Tiểu Dao cũng được! - Cô hóm hỉnh cười. vẻ gọi như trong phim làm cô thích thú hơn.
- Ơ... thưa vâng!
...
Nam Phong quận từ xưa đã nổi tiếng về sự rộng lớn và trù phú. Kh khỏi thắc mắc khi ta luôn tự hào mỗi khi khách lạ viếng thăm. Vương phủ Mộc Lân vương nằm an nhiên giữa Nam Phong quận. thể nói non nước hữu tình, cảnh đẹp nên thơ.
Tiếng vó ngựa của Du Quân Ngọc làm m gia nhân mừng rỡ. Họ vội vã mở cổng cho vào phủ.
Nét mặt Du phu nhân dịu hẳn. Hình như hầu vương phủ sợ bà . Trong một buổi sáng, con trai bà đã bỏ lỡ chuyện mà bà cho là hệ trọng.
- Mẹ!
Quân Ngọc hộc tốc bước tới. ướt đẫm mồ hôi. Mới chuyển sang hè mà kh khí khá oi bức. Trời trong nắng đẹp nhưng nóng nực là chuyện khó tránh khỏi.
- Con chịu về ?
Du phu nhân trầm giọng. Bà quả thật kh vui. Quân Ngọc chậm rãi ngồi xuống bên cạnh, ôn tồn bảo:
- Mẹ gọi con việc gì kh ạ?
Du phu nhân mím môi. Bà cố kiềm cơn giận.
- Quân Ngọc! Tại con bỏ về khi Hàn tiểu thư nhã ý mời con xem ca kịch vậy?
Tưởng chuyện rắc rối gì, Quân Ngọc thở dài mệt mỏi. Thứ đang lo là cô gái trong y quán kia. Còn nàng tiểu thư d gia vọng tộc này, thú thật kh đoái tưởng nổi.
- Con việc bận nên kh tiện ở lại lâu. Nếu mẹ muốn xem kịch, thể đến xem cùng tiểu thư !
- Quân Ngọc! - Du phu nhân gắt lên. Bà ta kh ngờ con trai lại nói thế này.
- Mẹ! Con việc ! Khi khác bàn tiếp nhé!
Nói đoạn mau chóng rời . Du phu nhân giận con đến mặt mũi tái x. Lúc đó, Mộc Lân vương vừa bước vào thì bà ta trút ra hết bao nhiêu nỗi bực bội.
- Ngài xem con trai ngài kìa! Nó làm thần tức c.h.ế.t được!
Mộc Lân vương vờ nhăn mặt, dù cũng cố nén cười. vẻ tính khí ương bướng ngang tàng kia bắt đâu.
Chuyện phụ mẫu là thế, Quân Ngọc chẳng m quan tâm nữa, cho ngựa phi nước đại nh nhất thể. Y quán gần đó chẳng xa, chỉ là sợ khoảnh khắc bé nhỏ vẫn thể mất nàng mãi mãi.
Lòng m ai hiểu. Ngay cả Trân Dao còn rủ rê thuộc hạ chơi suốt cả buổi sáng. Ra khỏi khu chợ sầm uất, Trình Kiên vội hối thúc Trân Dao quay về. Tuy nhiên cô vẫn mang ý định trở lại hồ nước. Hiềm nỗi, cô quên mất con đường cũ.
- Chúng ta ra khỏi phủ Uyên Châu được kh? muốn đến khu hồ nước ngoài xa !
Trân Dao bày tỏ mong muốn nhưng Trình Kiên vội lắc đầu:
- Ở đây nhiều hồ nước lắm, kh biết cô nương muốn đâu! Giờ bắt đầu xế chiều, sẽ kh còn an toàn nữa! Chúng ta mau về y quán thôi!
Trân Dao cơ bản kh tin. Rõ ràng bản thảo do cô sửa. Lý nào xảy ra mối nguy hiểm gì chứ? Mặt Trình Kiên vốn nói thật. Tr ta chẳng phường gian dối. Ấy vậy, lòng cô nôn nóng khó yên. Cô muốn về nhà, về với Di Nam của cô.
Khu chợ ở lại sau lưng, Trân Dao mặc kệ Trình Kiên, cô cứ tiến lên phía trước. Trình Kiên càng lúc càng bất an, ta bất đắc dĩ chặn cô lại.
- Mong cô nương hiểu cho. Lúc này quả thật vô cùng nguy hiểm!
Sự bướng bỉnh của Trân Dao khiến Trình Kiên đau đầu. Cô nàng ngang ngược bỏ ngoài tai, thuộc hạ khổ sở bám theo sát gót.
Mặt trời như hòn lửa đỏ chuẩn bị xuống núi. Kh khí se lạnh dần. Chim chóc từng đàn kéo nhau bay về tổ. loài bay theo hàng đẹp, cũng loài khác lại bay nháo nhác loạn xạ. Hai bên đường vô cùng tĩnh lặng. Những ngôi nhà cách xa nhau lần lượt thưa dần. Trân Dao mãi nhưng chưa tìm th hồ nước. Cô nhớ từng con đường này giờ nó lạ lẫm chẳng lí giải được.
- Nhược Vũ cô nương! Chúng ta xa lắm ! C tử sẽ lo cho cô đ! Mau về thôi!
Trình Kiên cố nài nỉ. ều, Trân Dao còn cố chấp.
- Nếu bỏ cuộc thì về nhà được!
- Nhược Vũ cô nương!
Trình Kiên van nài hết mức. Đột nhiên trên trời lóe lên ánh sáng đỏ. Tiếng vó ngựa ngoài xa bỗng dồn dập bên tai.
- Nguy ! Chúng ta thôi!
Trình Kiên mặt căng thẳng, ta hối thúc Trân Dao. Khổ nỗi, một cái kéo tay còn kh dám nói gì đến việc bảo cô về.
- Chuyện gì vậy? Trong tiểu thuyết đâu đề cập?
- Nhược Vũ cô nương! - Trình Kiên vừa dứt lời thì nhóm cưỡi ngựa đã chạy vòng qu họ. Trên dưới mười gã mặt mày bặm trợn. thể là cướp!
- Xem này! Cái thứ gì đây?
Chúng cười hả hê khi th Trân Dao. Vốn dĩ bộ trang phục trên cô khác lạ thì ai chẳng để ý. Trình Kiên nheo mắt lại, lập tức đẩy Trân Dao ra sau lưng . ta rút kiếm ra.
Nam tử khi gặp nhau hễ tí là động thủ. Trân Dao bắt đầu e ngại và cũng phấn khích. Xem nào, dù gì cũng lạc vào tiểu thuyết, được phen nhập vai đóng phim thử cảm giác ra ?
Cô thầm nghĩ mà chưa lường mối hiểm họa phía trước. M tên thổ phỉ giáo gươm sáng loáng, chúng x tới tấn c. Trình Kiên thoắt cái vung kiếm, lần lượt từng kẻ ngã ngựa, lăn vòng dưới đất. Nhân cơ hội, ta kéo cô chạy thật nh.
Tên thủ lĩnh lộ vẻ tức giận, giật phắt bộ cung bên yên ngựa ra.
Phập!
Mũi tên trượt qua vai Trình Kiên, ta chưa kịp né thì mũi thứ hai đã ghim trúng bả vai.
- Trình đại ca!
Trân Dao hét lên, cô hốt hoảng ghì chặt .
- Cô nương mau chạy ! Thuộc hạ kh !
- Kh! kh bỏ mặc được!
Trân Dao cắn răng, cô l nh th kiếm của Trình Kiên.
đâu thể c.h.ế.t trong tác phẩm này được. Đây là ều vô lý!
Gã thủ lĩnh hả hê tr dáng vẻ của cô. từ từ bước tới. Trình Kiên nắm chặt tay, đứng dậy đẩy cô ra sau. Sự bảo vệ của trai kh hề quen biết khiến Trân Dao hối hận vô cùng. Giá như cô nghe lời thì đâu ra n nỗi này.
- Nhãi r! Mi chán sống à?
giơ th kiếm lên cao, khoảnh khắc sắp giáng xuống Trình Kiên thì...
Chưa có bình luận nào cho chương này.