Rực Cháy
Chương 3:
màn hình ện thoại đang nhấp nháy, khóe môi lặng lẽ cong lên. Khó dỗ thật đ… Tốt thôi, đối với chuyện trêu chọc Cận Nhiên, lòng luôn tràn đầy ý chí chiến đấu.
tìm WeChat của Cận Nhiên th qua số ện thoại của gửi một lời mời kết bạn. Tin n được gửi chìm vào im lặng, chờ đợi cho đến khi ngủ .
Sáng sớm hôm sau, Điền Tư Tư đã đến. Cô vội vàng lê dép một vòng, hối hả khắp các ngóc ngách trong nhà , thậm chí còn vén chăn trên giường ngủ của lên để kiểm tra.
" đang tìm gì vậy?" vừa uống nước lọc vừa cảnh cô lại lại.
Điền Tư Tư kh để ý đến mà chạy vào phòng thay đồ, mở từng tủ quần áo ra. Sau khi kh tìm th gì thì cô chạy ra phòng khách, hỏi : "Cận Nhiên đâu?"
Suýt nữa thì bị sặc nước lọc: " chạy đến nhà tớ để tìm Cận Nhiên?"
Điền Tư Tư cúi sát với mặt : "Nói thật , tối qua, Cận Nhiên đến nhà , hai ngủ với nhau kh?"
bị Điền Tư Tư chọc cho cười, chống tay lên quầy bar và nghiêng cô : "Tớ đã làm gì mà khiến nghĩ như vậy?"
Điền Tư Tư chống nạnh, cúi , mắt chằm chằm: "Tớ còn lạ gì nữa? Tối qua, khi vừa th thì đã sáng rực mắt lên !"
bật cười: "Rõ ràng tới vậy ?"
"Rõ ràng như thế đ."
"Kh ngủ với ta được." bĩu môi: "Đàn nóng tính, hơi khó chiều."
"Được thôi, vậy thì chị đây sẽ giúp ." Điền Tư Tư khoác vai , cười rạng rỡ như nắng xuân: "Lâm Viễn Châu nói rằng hôm nay, bọn họ một buổi tụ tập với nhau, tớ đưa tới đó."
cơ hội gặp Cận Nhiên thì đúng là một cơ hội tốt.
dành khá nhiều c sức cho việc trang ểm chọn một chiếc váy dạ hội màu đỏ rượu, giày cao gót mảnh, tự cho là đã đẹp kh tỳ vết.
Thế nhưng, vừa đến địa ểm tụ tập thì đã ngây ra.
Chết tiệt, đây là một bữa tiệc nướng BBQ!
Thời tiết kh được thuận lợi cho hoạt động này lắm. Bầu trời xám xịt, mưa bay lất phất, trên bãi cỏ x của trang viên ngoại ô toàn là một đám đàn thô lỗ và vài chiếc lò nướng bốc khói nghi ngút, mùi thịt thơm lừng khắp nơi.
trang phục của mà muốn độn thổ.
"Thôi nào, đừng quá bận tâm." Điền Tư Tư khoác tay , kéo vào: “Cho dù vào dịp nào thì nữ minh tinh cũng ăn mặc thật đẹp đẽ."
"Ồ." kh biết nói gì.
Lâm Viễn Châu vội chạy ra đón, lớn tiếng chào : "Chị Miên."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ruc-chay/chuong-3.html.]
Tiếng gọi của ta khiến những khác đều sang, vài trai trẻ gan dạ hơn cũng tiến lại gần. Vì đã ứng phó với tình huống như thế này vô số lần nên hiện tại, nở nụ cười giả tạo, chào hỏi họ một cách thuần thục: "Chào các bạn."
Một trai trẻ đỏ mặt vì e thẹn: "Chào chị, chị đẹp hơn trên TV."
nói lời cảm ơn, mắt lại về phía sau ta. Bên cạnh chiếc lò nướng cách đó kh xa, Cận Nhiên - quay lưng về phía - đang lúi húi với xiên thịt trên tay, gió thổi khiến chiếc áo khoác màu đen của bị hất lên, làm nổi bật vòng eo săn chắc đầy sức sống.
nheo mắt lại, muốn ôm ta từ phía sau.
Lâm Viễn Châu nói với vẻ hơi ngượng ngùng: "Tư Tư nói là chị sẽ đến, khi bọn họ biết tin thì đều vui, đòi xin chữ ký của chị."
"Ồ, được." kh về phía Cận Nhiên nữa, lần lượt ký tên cho họ.
Sau khi đám đ tản trong vui vẻ, Điền Tư Tư ôm l cánh tay Lâm Viễn Châu và nói với : "Miên Miên, ngồi nghỉ một lát , tớ l đồ ăn cho ."
bóng dáng tình tứ bên nhau của hai họ mà bất giác cong khóe môi lên. Mới hôm qua còn cãi nhau chí chóe, hôm nay đã ngọt như mía lùi, ng dã man. lẽ đây chính là tình yêu.
trai trẻ ngượng ngùng vừa nói chuyện với lúc nãy quay lại, nhỏ giọng hỏi : "Chị Ngu Miên, chị quen đại ca của bọn em kh ạ?"
nhướn mày, th câu hỏi này thú vị: " em lại hỏi vậy?"
"Em th trong ví của đại ca ảnh của chị." ta lén về phía Cận Nhiên dùng tay che miệng lại và nói với , tr đáng yêu: " nhiều lần em đều th cầm ảnh của chị mà thất thần, ảnh bị sờ đến mức sờn mép ."
Lòng dần ấm lên, lặng lẽ nóng dần bừng cháy.
trai trẻ bị khác gọi , đứng im với chiếc ô trong suốt một lúc lâu, Cận Nhiên hoàn toàn coi như vô hình, đến cả một ánh mắt cũng kh cho. Tại đàn tuyệt tình như vậy lại khiến lòng ta xôn xao đến thế chứ?
giả vờ như kh chuyện gì xảy ra mà dịch đến bên cạnh ta, còn chưa kịp mở miệng nói chuyện đã bị làn khói bốc lên làm cho ho sù sụ liên tục.
Chắc là vì khinh thường vẻ yếu ớt này của nên cuối cùng, Cận Nhiên cũng liếc một cái bằng ánh mắt lạnh lùng, ghét bỏ thốt ra một câu một cách cứng nhắc: "Tránh sang một bên."
mà nghe lời như vậy được? tiến lại gần Cận Nhiên hơn, như cố ý như vô tình mà để cơ thể chạm vào cánh tay : " kh chấp nhận lời mời kết bạn của em?"
Cận Nhiên kh ngẩng đầu lên, kh để ý đến .
" tiền mặt kh?" đột ngột hỏi một câu.
Cận Nhiên nhẫn nại cau mày, rút ví từ trong túi ra, l ra hết một cọc tiền mặt trong đó đưa nó cho : "Cầm l, kh cần trả."
Kh cần trả cũng nghĩa là kh muốn dính dáng gì đến .
l.i.ế.m môi, khi đưa tay ra l tiền thì đột nhiên lách sang một hướng khác, giật l ví của Cận Nhiên.
"Ngu Miên!" Cận Nhiên quát lên một cách gấp gáp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.