Rừng Dụ Cá
Chương 6:
15
lại lén liếc “Thần Tài sống” bên cạnh, hay là kiếm thêm hai mươi triệu từ ?
Đôi môi mỏng mím chặt, đường quai hàm sắc sảo, ngay cả yết hầu cũng gợi cảm như vậy. Nhớ lại dáng vẻ quấn khăn tắm lúc nãy, hối hận đến x cả ruột.
th hơi khát nước. Ánh mắt rơi trên khuôn mặt cấm d.ụ.c nhạt nhẽo của . Lẽ nào sắp bước vào trạng thái bình thản kh ham muốn ? chút nghi ngờ, hay là đoán sai?
Trai đơn gái chiếc, lại là đêm khuya th vắng. Kh nên xảy ra chút chuyện gì ? lại bình tĩnh thế? Là eo kh đủ nhỏ, hay n.g.ự.c kh đủ to? Đàn con trai, cho đùa giỡn một chút thì mất mát gì nào.
buồn bực kh vui, quyết định làm một ván LOL cho đỡ ngứa ngáy tay chân. Chỉ sự g.i.ế.t chóc vô tận mới thể bình ổn trái tim xao động này. Cách đ.á.n.h của hèn, chọn Do Chính – một tướng tay dài.
Cũng kh biết do đen đủi hay kh mà bên kia thằng chơi bẩn, cứ nhắm vào mà g.i.ế.t. Mẹ nó, vào game để g.i.ế.t chóc chứ kh để bị hành hạ!
[Thằng Lan Lăng Vương ngu ngốc kia, bao nhiêu kh g.i.ế.t cứ nhè tao?]
Muốn dán sát Tiểu Kiều: [Tiểu Kiều xảo quyệt dám giả làm hoàng đế.]
Được, được lắm, chỉ hươu bảo ngựa chính là nói mày đ. bị nó đuổi chạy khắp bản đồ.
Đồng đội lên tiếng: [Do Chính, mày đầy m.á.u chạy cái gì?]
Hỗ trợ (Support) lên tiếng bênh : [ là hoàng đế, muốn làm gì thì làm.]
Trẫm long tâm đại duyệt: [Lát nữa phát tất đen cho cưng.]
Nghe th tất đen, đồng đội lập tức tỉnh táo hẳn.
Xạ thủ: [Tôn Sách, ăn bùa x .]
[Lười đánh, ăn .]
[ là Marco, kh dùng đến.]
Rừng kh vui: [Kh dùng đến thì để đó cho tao!!!]
...
Thua liền m ván, càng thêm bùng nổ, gần như nhảy dựng lên c.h.ử.i thề. Ngu Sâm day day sống mũi: “Vừa gà vừa thích chơi.”
vặn vẹo : “Cút cho bà.”
“Đưa đây.” xòe tay về phía : “ báo thù cho em.”
thích chơi game, ít nhiều cũng chút “máu” hùng. Câu “báo thù cho em” này của khiến cảm động một chút xíu. hơi ngạc nhiên, dù ván này cũng đã vô phương cứu chữa, cũng hết hứng chơi tiếp liền đưa ện thoại cho : “ cũng biết chơi game ?”
“Đừng nói chuyện, xem thể hiện.”
“...”
Kh làm màu thì c.h.ế.t à? vẫn tiếp tục phong cách hèn hạ quen thuộc của , chọn Bách Lý Thủ Ước. Nhà lính đã vỡ, nổ nhà chính chỉ là chuyện phút mốt.
rót cho cốc nước, quay lại thì th đã “Siêu thần” (Legendary) . Kh chứ, chúng ta chơi cùng một game à?
“ b.ắ.n chuẩn quá, mau b.ắ.n ta !” hưng phấn vỗ vai .
Khóe miệng Ngu Sâm cong lên, ngón tay lướt nh, thế mà lại l được Pentakill (g.i.ế.c 5 mạng liên tiếp) – thứ mà chơi sáu năm chưa từng sờ tới được.
“Ngu Sâm, giỏi quá!” kh tiếc lời khen ngợi. Trên màn hình đồng đội cũng ên cuồng khen ngợi.
đưa trả ện thoại cho , hỏi: “Biết Khổng T.ử nói gì với đồ đệ thứ 3001 của kh?”
ngơ ngác: “?”
cười nhếch mép: “Kh nhận đồ đệ!”
ngẩn vài giây mới nhớ ra, Khổng T.ử ba ngàn đệ tử. Đáng ghét, lại để làm màu thành c !
16
“ kh làm màu thì c.h.ế.t à?”
đưa tay định véo , nào ngờ lại bị nắm cổ tay kéo mạnh vào lòng. chằm chằm, tình ý trong đáy mắt kh chút che giấu. bị đến mức tim đập thình thịch. Khi kh giả vờ nữa, theo bản năng lại muốn chạy trốn.
Bàn tay trên lưng siết chặt, thì thầm bên tai : “Tiểu Kim Ngư, em muốn đùa giỡn ?”
bị câu nói bất ngờ này làm cho choáng váng. một loại cảm xúc khó tả, giống như nước sôi sùng sục, chỉ chờ trào ra. ngẩng đầu, lần nữa bắt gặp khuôn mặt ển trai của . Hình như đứng trước , định lực của luôn bằng kh.
nuốt nước miếng, giọng hơi run: “Hôn một cái mười ngàn, bây giờ còn tính kh?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Tính.”
“ ều qua loa quá thì kh được đâu.”
đẩy ngã xuống ghế sofa, thẳng lưng quỳ một bên , cúi xuống hôn: “Vậy làm hai mươi triệu trước .”
Kh biết là nhịp tim của ai đang đập mạnh dữ dội. Môi răng quấn quýt, nụ hôn hung mãnh lạ thường.
“Đủ... đủ ...”
“Vẫn chưa đủ, kh muốn hôn đến phá sản ? nhiều tiền.”
hôn đến mức đầu óc trống rỗng, ngay cả khi bị bế lên giường lúc nào cũng kh hay. Ngay lúc định đè lên , như bệnh sắp c.h.ế.t bỗng ngồi bật dậy: “Thầy bói xem cho ...”
cười khẽ một tiếng, động tác trên tay vẫn kh dừng lại.
“ là trai tân.”
“ tin được?”
“Kh tin thì chứng minh cho em xem...”
Vốn dĩ tưởng cái này kh chứng minh được. Ai ngờ Ngu Sâm lại “vô dụng” đến thế. Mới vài phút, đã...
kh dám ngẩng đầu, vùi mặt c.ắ.n nhẹ vào xương quai x của : “Bây giờ tin chứ...”
phì cười: “Cho một cơ hội chứng minh lại bản thân.”
17
Hôm sau, Ngu Sâm vớt đang đau lưng mỏi eo dậy. Việc đầu tiên làm chính là trả hết nợ cho .
“Tiểu Kim Ngư, cái xưởng này đối với em quan trọng nhỉ. Nếu kh với sự hung dữ của em, thể để bố em lừa được.”
trả lời trong cơn mớ ngủ, đến ngủ còn chẳng ngon thì l đâu ra tâm trí mà nghĩ chuyện khác.
“Ừm, đây là ngoại để lại cho em, niềm tưởng niệm duy nhất của em đ.”
đau lòng ôm chặt : “Sau này , giúp em gây dựng lại nó.”
“Thế thì cảm ơn .”
“Ngu Sâm, nhỡ hôm đó em kh giao đồ ăn cho thì ?”
“Em sẽ .”
“Kể cả em kh , cũng cách khác để em đến tìm .”
Đầu hơi ngứa, hình như sắp mọc ra m thứ kỳ kỳ quái quái .
“ đã ủ mưu lâu lắm à?”
“Ừ, từ cái đầu tiên khi th em.”
cứ thế thừa nhận một cách tỉnh bơ như thế à?
“Tiểu Kim Ngư, kh đã cho em phương thức liên lạc ? Tại khi xảy ra chuyện em lại kh tìm ?”
Thôi xong, nhớ lại hôm đó hôn trán , hình như đưa cho thứ gì đó. cũng chẳng thèm mag vứt luôn.
Giọng ệu trở nên nguy hiểm: “Kh em đã vứt chứ?”
“Ahihi, th minh thật đ.”
“Tối về xử lý em sau, đừng tưởng khen thì sẽ tha cho em.”
...
“Tiểu Kim Ngư, đưa em ra nước ngoài bắt hai đàn kia nhé.”
xua tay: “Thôi bỏ , suốt ngày đ.á.n.h bọn họ cũng mệt não lắm. Còn thằng em trai em, động một tí là quỳ xuống, chẳng giống đàn tí nào.”
“...”
Tuy bọn họ kh thương , nhưng lại biết thương thân .
chưa từng nghĩ sẽ kết cục hạnh phúc với đối thủ “một mất một còn” năm xưa.
Vào lúc cuộc đời đen tối nhất, đã vượt qua núi s, thắp lên cho ngọn lửa hy vọng.
Cuộc đời này là đủ , hơn thua làm gì nữa cho mệt thân.
Chưa có bình luận nào cho chương này.