Sai Lầm Đêm Đó, Anh Là Sếp Tôi
Chương 30: Buổi Sáng Trong Phòng Anh
Ánh nắng buổi sáng len qua rèm cửa mỏng của căn phòng khách sạn.
Ánh sáng dịu nhẹ trải lên chiếc giường lớn, nơi hai vẫn còn đang ngủ say sau một đêm gần như kh ngủ.
Cô là tỉnh dậy trước.
Khoảnh khắc đầu tiên khi mở mắt, cô hơi mất vài giây để nhận ra đang ở đâu.
Trần phòng khách sạn.
Tiếng sóng biển vọng lại từ xa.
Và… một cánh tay đang ôm ngang eo cô.
Cô khẽ quay đầu.
vẫn đang ngủ.
Khuôn mặt lúc ngủ khác hẳn vẻ lạnh lùng thường th ở c ty. Thư thái hơn, bình yên hơn.
Cô một lúc lâu.
Đêm qua hiện lên trong đầu cô như từng đoạn ký ức nóng hổibãi biển, nụ hôn, căn phòng khách sạn, và cảm xúc cuốn l cả hai đến mức gần như quên mất thời gian.
Cô khẽ đỏ mặt.
Cô cẩn thận nhấc tay ra để ngồi dậy.
Nhưng vừa mới nhúc nhích
Cánh tay bỗng siết nhẹ hơn.
“Em định đâu?”
Giọng khàn khàn vì vừa tỉnh ngủ.
Cô giật quay lại.
“… dậy ?”
vẫn nhắm mắt, nhưng khóe môi hơi cong lên.
“ tỉnh từ lúc em chằm chằm.”
Cô lập tức quay mặt .
“Em kh .”
bật cười khẽ, mở mắt.
Ánh nắng chiếu vào khiến đôi mắt càng trở nên sâu hơn. cô, ánh mắt kh hề che giấu sự dịu dàng.
“Đêm qua em ngủ được kh?” hỏi.
Cô khẽ hừ nhẹ.
“ nghĩ xem.”
cười trầm.
Cô vừa định đứng dậy thì đã kéo cô trở lại giường.
“!”
Cô khẽ kêu lên khi bị kéo ngã xuống bên cạnh .
vòng tay ôm cô từ phía sau, cằm tựa nhẹ lên vai cô.
“Còn sớm,” nói.
“Chúng ta cuộc họp lúc 9 giờ.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ biết.”
“Vậy còn…”
“ chỉ muốn thêm vài phút thôi.”
Giọng trầm và lười biếng của buổi sáng khiến tim cô đập nh.
Cô khẽ thở dài.
“ biết nếu bị ai th thì sẽ thế nào kh?”
“ biết.”
“Vậy mà vẫn…”
xoay cô lại đối diện .
Khoảng cách giữa hai gần.
“ kh hối hận.”
Câu nói đó khiến cô im lặng.
Cô vài giây, khẽ cười.
“Em cũng kh.”
Ngoài cửa kính, biển buổi sáng lấp lánh ánh nắng.
Một lúc sau, cô ngồi dậy lần nữa.
“Em về phòng thay đồ.”
chống tay ngồi dậy cô.
“Phòng em ở ngay bên cạnh.”
“Đúng.”
“Vậy lát nữa chúng ta ra ngoài cách nhau một chút.”
Cô bật cười.
“Đúng , sếp.”
nhướng mày.
“Ở đây em vẫn gọi là sếp à?”
Cô bước xuống giường, quay lại .
Ánh mắt cô hơi tinh nghịch.
“Ở c ty thì vậy.”
cười.
“ bắt đầu th chuyến c tác này… thú vị hơn nghĩ.”
Cô khoác áo lên, mở cửa phòng.
Trước khi bước ra, cô quay lại một lần nữa.
“Nhớ ra ngoài sau em vài phút.”
gật đầu.
Cửa phòng khép lại.
Hành lang khách sạn buổi sáng yên tĩnh.
Nhưng cả hai đều biết rằng đêm qua đã thay đổi hoàn toàn mối quan hệ giữa họ.
Và từ giờ trở , việc giữ bí mật này trong c ty sẽ ngày càng khó hơn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.