Sao Băng Qua Trời
Chương 112: Tiễn Biệt - 2
Đúng bảy giờ tối, chiếc ô tô sang trọng đỗ xịch trước cổng nhà và Kelvin lịch lãm xuất hiện, mở cửa đón hai đẹp. l hành lý trên tay Tô Mộc Linh cho vào cốp xe nh nhẹn trở lên ghế lái.
Qua tấm gương chiếu hậu, Kelvin nhận ra gương mặt lai xinh đẹp kia cứ mãi ngóng bên ngoài như cố tình tránh né. Nếu kh nhờ Tử Hân, hẳn sẽ khó cơ hội ngồi chung một chiếc xe cùng Tô Mộc Linh nữa.
Đến nhà hàng, cả ba gọi món và cắm cúi ăn chứ chẳng ai nói với ai câu nào. Lúc Tô Mộc Linh rời bàn vệ sinh, Kelvin liền chớp l cơ hội bám theo. Biết đang bước sau lưng , cô bình tĩnh quay đầu, kho tay bảo tới khu vực ít qua lại.
- nghe đây, Kelvin cần giải thích ều gì? – Cô nhẹ vén lọn tóc xõa trước mặt, nghiêm nghị hỏi.
- Mộc Linh, thành thật xin lỗi em về chuyện hôm đó. Do bị trúng thuốc nên mới đối xử thô bạo với em.
- Lỗi cũng một phần do say xỉn, đâu cần áy náy trong lòng, mọi chuyện kết thúc tại đây nhé, sau này đừng ai nhắc nữa. – Tô Mộc Linh nhàn tản quyết định.
- và em, chúng ta kh thể thành đôi ư? thật sự thích em, …
- Đủ Kelvin, sự cố ngoài ý muốn thôi. Vì thế, hãy quên sạch nhé.
Cô cắt ngang lời , nh chóng cất bước quay lưng. Nếu đừng xảy ra cái đêm kinh hoàng kia, lẽ khi bất chợt gặp trên đường hay là Tử Hân trực tiếp mai mối, hẳn cô sẽ động lòng giống bao nhiêu con gái khác bởi lẽ vẻ bề ngoài của quá ư hoàn hảo, cứ như mọi thứ tốt đẹp nhất đều được tự nhiên ưu ái ban phát hết cho .
những tỳ vết của ngọc mà chỉ từng sở hữu nó mới biết. Dẫu rằng Kelvin bị hại nhưng cô chẳng thể vin vào cớ đó xóa nhòa ám ảnh năm xưa.
Đôi nam nữ quay trở lại thì Tử Hân cũng đã th toán xong. gương mặt kh cảm xúc của Tô Mộc Linh lẫn nét thất tình trên môi mắt Kelvin, cô quyết định từ nay về sau thôi dài tay mai mối cho bất kỳ ai nữa.
Rời khỏi cổng nhà hàng, Kelvin nhắm thẳng đường đến sân bay. Ánh đèn lung linh rực rỡ cùng dòng nhộn nhịp chẳng thể khỏa lấp nỗi trống vắng cô đơn.
Lần đầu tiên, ngoác miệng, vứt hết tự tôn, tự ti, tự trọng cầu lụy tình yêu thế mà bị từ chối lạnh lùng. Chính vì bản thân được sinh ra bởi mẹ làm cái nghề mà vẫn mãi mặc cảm dẫu đang nắm tất cả trong tay.
Cảng hàng kh buổi tối luôn th thoáng hơn ban ngày, dù là đợt cao ểm hay chăng nữa. Vậy nên, các phương tiện thoải mái di chuyển, kh hề ùn ứ.
Mới hôm nào còn rạo rực chờ đón nhưng giờ đây, chính tại nơi này, tiễn khiến Tử Hân chẳng khỏi bùi ngùi, cứ ngỡ như bị bỏ rơi lại.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Tới nhớ gọi cho . - Tử Hân ôm l cô bạn, sụt sùi.
- biết mà, thôi, đừng khóc nữa, tạm biệt .
Nhẹ nhàng siết c.h.ặ.t t.a.y cô bạn lần cuối, Tô Mộc Linh nở nụ cười tươi rói sang Kelvin, khẽ cúi đầu và hướng vào khu vực cách ly.
Lúc bóng dáng thân quen mất hút sau tấm cửa kính, nước mắt Tử Hân bắt đầu trào ra, cô nức nở ngồi luôn xuống sàn làm xung qu được một phen chộn rộn.
- Tử Hân, cô bị vậy? – Kelvin cuống quýt quỳ sát bên, rối rít hỏi han.
- th tội Mộc Linh, cảm giác bán đứng cô . – Cô trả lời xong thì càng khóc to hơn.
- Thế cô kh nghĩ cũng đáng thương à?
Kelvin thiếu ều muốn khóc theo, đã kiềm chế lắm . Tr bộ dạng bảnh tỏn chứ thật sự yếu đuối lắm, nhất là khi động chạm tới tình cảm thẳm sâu trong tim.
- Chính bởi tội nghiệp cả hai thành thử khó chịu lắm, th thật ba .
- Nín nào, đừng khóc nữa, đưa cô về.
Vì những kẻ hiếu kỳ càng lúc càng đ nên Kelvin đánh liều bế Tử Hân lên, gấp gáp rời khỏi. Rõ ràng mới là cần được ủi an nhưng cuối cùng lại dỗ dành cô.
Ngày Tô Mộc Linh bước ra từ cổng đến quốc tế, cô mang niềm vui lẫn nụ cười cho Kelvin và Tử Hân, ngày Tô Mộc Linh bước vào ga , bỏ lại trái tim Kelvin kèm dòng suối nước mắt của cô bạn thân.
Về tới nơi, Tử Hân uể oải chúc ân nhân ngủ ngon thẳng một mạch vào nhà. Giây phút này, cô đâu đâu trong bếp, trong phòng đều bóng dáng Tô Mộc Linh.
vừa còn đây giấc chiều mà giờ đã như cánh chim xa tít mù khơi. Thế là, cô tiếp tục quăng lên giường, khóc rấm rứt.
Phía dưới, bên ngoài cổng, chủ tịch đẹp trai ngồi trong con xe xịn cũng đang gục mặt trên vô lăng. Lời lạnh nhạt bất cần đó hệt lưỡi d.a.o khoét sâu thêm vết thương vốn khó lành hại bản thân càng tự ti, mặc cảm thêm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.