Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 114: Nhung Nhớ Lên Ngôi - 2

Chương trước Chương sau

Uống ngụm đầu tiên xong, đem chuyện đang ều tra giả mang thương hiệu Nam Thành kể cho Cảnh Lâm nghe.

Vốn dĩ ban đầu định nhờ liên lạc thám tử, bảo họ tìm hiểu xem sản lượng thu hoạch cũng như số lượng cung cấp của các trang trại nho nhưng vì biết được th tin từ Hạ Tiểu Kỳ nên thôi chẳng phiền nữa.

- Vậy định xộc thẳng vô nhà máy ? – Cảnh Lâm đẩy dĩa đậu phụng s sang phía Thiên Thuận, trầm giọng hỏi.

- Đúng, bảo giám đốc chi nhánh giải thích về hóa đơn, gi tờ nhập kho. – Thiên Thuận nhẹ nhàng đáp.

- Ngày nào xuống hú theo với nhé. – mỉm cười, thụi khẽ vào cánh tay .

- Duyệt. Tới đó báo .

Th nôn nao mong đợi, Thiên Thuận gật đầu đồng ý. Tỉnh Q cách đây khá xa, bạn đồng hành giúp bớt buồn hơn.

dự tính tầm hai ngày nữa sẽ xuất phát vì còn m cuộc hẹn khách hàng đã lên lịch từ trước, buộc hoàn thành mới yên tâm .

Hai đẹp trai cứ rót và uống đến tận khuya. Họ tâm sự đủ chuyện trên trời dưới biển.

Cưa hết hai chai vang thì cả hai đã thấm say, Cảnh Lâm gỡ chìa khóa phòng trao cho Thiên Thuận để nghỉ ngơi quờ quạng trở về cái ổ của .

Chờ thằng bạn khuất sau cánh cửa, Thiên Thuận chậm rãi quay lưng. Căn phòng bên cánh trái vốn chẳng ai sử dụng, mỗi khi quá chén sẽ ngủ nhờ ở đây. Chăn ấm nệm êm nhưng vẫn cảm giác lạnh giá trong lòng.

Lăn qua lăn lại một hồi, lần tay lên bàn tìm chiếc ện thoại, nhấn số gọi Tử Hân.

- Thiên Thuận, chưa ngủ hả ?

Câu nói êm êm tựa sáo diều vi vu như mang cô về bên . Lặng hồi lâu, mới ngúc ngắc cất tiếng.

- Tử Hân, nhớ em.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- , uống rượu ? say đúng kh? – Giọng con gái bên kia lộ rõ vẻ lo lắng.

- Em cho rằng vì say mà gọi em à? Tử Hân, muốn nghe tiếng em từng phút từng giây, chỉ tại biết em còn bao nhiêu việc nên cố kiềm nén thôi. – Thiên Thuận gục đầu, nước mắt thi nhau rơi xuống.

Lời than van sầu não của như d.a.o sắc cứa trái tim Tử Hân. Sống mũi cô bất giác cay xè, trong nỗi xót thương vẫn đan xen niềm hạnh phúc.

Tình cảm dạt dào tựa trùng dương dậy sóng trao khiến cô hỗn độn giữa hai chiều cảm xúc. Khóe mi th tú đã ươn ướt nhưng đôi môi khẽ mỉm một nụ cười.

- , em yêu , yêu nhiều lắm, hãy gọi em bất kỳ khi nào nhớ, em chẳng phiền đâu, em cũng muốn nghe giọng .

Vừa dứt câu, bên kia bỗng vọng sang âm th tút tút, Tử Hân ngơ ngác màn hình, hóa ra là Thiên Thuận cúp mất , vậy những gì ban nãy cô nói cho gió .

Cô cứ nghĩ say quá, vô tình nhấn nhầm và ngủ luôn chứ nào biết vì kh muốn yêu nghe tiếng nức nở nên mới vội vàng bấm tắt.

Đặt chiếc ện thoại lên bàn, Tử Hân rảo bước tiến gần cửa sổ, bàn tay khẽ chạm vào lớp kính, đôi mắt nhu huyền ngẩn ngơ theo cánh chim trắng lấp lánh ánh bạc dệt nền trời buổi ban trưa.

Giá như thể gởi chút nắng chói chang của ngày thì tốt biết m, hẳn sẽ đỡ buồn đau. Bóng tối chưa bao giờ mang lại niềm vui cho đôi lứa cách xa nhau cả.

Thời khắc này, đâu chỉ hai yêu nhau đau lòng, mà trên đỉnh núi cao vời phủ đầy sương lạnh, kẻ cũng đang vò võ gậm nhấm nỗi nhớ nhung day dứt một .

Hạo Nhiên ngồi ngay bậc cửa, ngửa cổ vầng trăng treo lơ lửng sau áng mây bàng bạc. Những con đường ngập lá khô, mỏm đá cheo leo và các vật dụng nơi đây như còn in dấu trong mộng khiến mỗi lần chạm khẽ hay vô tình đặt chân đến đều cảm giác cô vẫn qu quẩn bên .

Biết rõ biệt ly buồn nhưng bản thân ngờ đâu lại buồn nhiều quá vậy, khắc khoải, mệt nhoài. Dẫu thế, luôn tự động viên bản thân cố gắng, đoạn đường hai năm hẳn chỉ lẻ bóng độc hành, tin rằng quãng đường dài phía trước Tử Hân cùng sóng bước. Để khi mỗi ban mai thức giấc, gương mặt xinh đẹp sẽ tựa kề bên vai.

- Tử Hân, nhớ em, yêu em. Nơi đó, bao giờ em nghĩ về dù chỉ một giây kh?

Tiếng ca thán não nề quyện trong gió đưa xa. Hôm nay, chẳng lần đầu Hạo Nhiên thốt nên câu này, dường như đêm nào cũng thầm thì nói lời yêu thương.

Tình cảm dành cho Tử Hân còn sâu hơn biển và cao hơn ngọn núi hùng vĩ đây, tới mức sẵn lòng hy sinh tính mạng vì cô.

Nhận th đã quá khuya, Hạo Nhiên đứng dậy, trở vào, cài cửa lên giường nằm. Cách vách bên kia là gian nhà trống vẫn vương chút dư hương của mối tình đơn phương sâu lắng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...